kết quả từ 1 tới 5 trên 5

Thơ sáng tác- trịnh quốc nhơn

  1. #1
    Ðến Từ
    Kiên Giang
    Thành Viên Thứ: 163852
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    112

    Thơ sáng tác- trịnh quốc nhơn

    dang dở tình đầu


    (thơ: Lục bát trường thiên)


    1.nhà tôi cách với nhà nàng

    chiếc cầu sông nhỏ phà ngan sông ngoài

    3.cách xa khoảng chẳng đường dài

    tính ra cây số chỉ ngoài một cây

    5.buổi đầu gặp gỡ gần đây

    trong chiều gió lọng trời mây chung đường

    7.ngại ngần tiếng nói thân thương

    trao nhau ánh mắt nhu nhường đôi tay

    9.nụ cười nhè nhẹ ngất sây

    dịu dàng cử điệu trang đài thước tha

    11.hẹn nhau xế bóng chiều tà

    cùng em chung bước đi qua phà chiều

    13.đường dài nhạt nắng hắt hiu

    mặt trời sấp lặng mây chiều hoàng hôn

    15.rồi đêm sương xuống đôi hồn

    bên nhau thuà thẹn bồn chồn ngẫn ngơ

    17.dưới sông nước chảy lững lờ

    trăng tròn soi bóng lững lơ sông đầy

    19.nhẹ nhàng làng gió đưa mây

    tay em hơi lạnh nắm tay anh cùng

    21.tâm tình nhè nhẹ ngập ngùng

    những lời thỏ thẻ nhớ nhung đong đầy

    23.bây giờ gập gỡ phút nầy

    cho đêm dài chẳng thấy dài bơ vơ

    25.nhịp cầu hai đứa mộng mơ

    cầm tay hẹn mãi xanh lơ chữ tình

    27.mặt sông chung bóng in hình

    quyện đầu gần lại ấm tình yêu đương

    29.trăng soi đáy nước bóng vờn

    gió mây phiêu lãng giận hờn đẩy đưa

    31.tình ta ý đẹp dạ vừa

    hẹn cùng chung mở xanh muà yêu thương

    33.lá cây rơi nhẹ trên đường

    nổi niềm sâu lắng tơ vương dịu dàng

    35.tốc dài vẽ nét đoan trang

    mắt tròn trong sáng vẫn còn hồn nhiên

    37.chưa từng đợm vẽ u phiền

    mà tình nay đã thề nghiền một câu

    39.đôi ta nghĩa nặng tình sâu

    thì yêu nhau đến bạc đầu nhe em

    41.bên nhau giắc mộng say mèm

    trời ban xuân thắm ai đem trao tình

    43.đêm dài trăng nước lung linh

    tô thêm đẹp vẽ hữu tình đôi ta

    45.phận em một kiếp đời hoa

    còn anh tay rắn lo mà giữ xây

    47.đêm thâu chung bóng ngất sây

    nụ cười chào buổi hẹn ngày mai thăm

    49.người về bên ấy âm thầm

    phút giây lưu luyến mắt trầm u tư

    51.yêu nhau đã nghiện chử như

    đâu tình lưỡng lữ tương tư đêm dài

    53.đêm về trong giắc ngủ say

    vẫn đây hình ảnh dìu mai một người

    55.rạng ngời môi vẫn miễm cười

    đem vào giắc ngủ đến trời sáng ra

    57.đêm qua trên bóng trăng tà

    chỉ thương cho chị hằng nga một mình

    59.không ai sang sẻ tâm tình

    tủi hờn phận lẻ một mình cô đơn

    61.còn thêm gió ghét mây hờn

    trơ qua lãng lại chập chờn đêm thâu
    63.thương người trên ấy u sầu
    muốn cho có bạn tâm đầu trùng khơi
    65.chỉ còn ánh với sông vời
    sông sâu cũng chạnh nổi đời thầm thương
    67.xuôi dòng nước chảy ngày trường
    lá trôi theo nước xuôi nguồn về khơi
    69.ngày qua tháng lại cùng người
    mới đây mà đã chót vời một năm
    71.rồi tình vẫn hẹn trăm năm
    yêu thương bõng ngỡ nào ngầm xót xa
    73.ai đi về với người ta
    phương trời xứ lạ bướm hoa nhạc nhoà
    75.anh ngồi ôm đóng tàn tro
    khơi lên gió vũ tơ vò rối ren
    77.thơ tình ngày củ cuả em
    tôi đem trước gió ngồi xem lại dầng
    79.từng câu từng chữ từng vần
    yêu thương tha thiết trào dâng đáy lòng
    81.từng đêm trao chuốt bao dòng
    bao trang tâm dạ qua sông gửi nàng
    83.biết người còn giữ nguyên trang
    hay đem ném bỏ ngoài sân nhà người
    85.thơ thì ngắn ngiủ vài lời
    mà tình tha thiết một đời yêu thương
    87.lời thơ dù nhẹ văn chương
    nhưng là tất cả tình thương giữ gìn
    89.chắt chiu bao mộng an bình
    cùng người nên một gia đình ấm yêu
    91.rồi ngày rồi tháng xanh rêu
    con xinh mấy đứa tay dìu tay chăm
    93.giống yêu hạt đã nẩy mầm
    sao trời mưa bảo nổi gầm mà chi
    95.hao mòn kẻ ở người đi
    trăm năm lỡ nhịp còn gì đâu em
    97.thơ em lần cuối ngồi xem
    rưng rưng nước mắt dạ thêm đau lòng
    99.lời tình ươm nụ nở bông
    mà sao vội vã tan trong chiều tà
    101.ngày ngày ngắm chiếc phà qua
    bao người dưng dững thấy mà em đâu
    103.mõi mòn đôi mắt vận sâu
    đêm khuya giần giặc canh thâu héo rầu
    105.lá rơi theo nước về đâu
    người đi để mối hận sầu riêng ai
    107.đêm gầy trăng lạnh sương phai
    xót xa dáng liễu đêm dài hắt hiu
    109.sông sâu nước chảy tiêu điều
    lầu trăng bóng nguyệt hẳm hiu chị hằng
    111.hỏi người trên ấy bạn chăng
    kẻ trời người đất sao rằng tương tư
    113.chị hằng tủi phận chằng chừ
    mây bay gió thỏi âu tư lạnh lùng
    115.còn mình chìm đắm nhớ nhung
    bao đêm phong lạnh nảo nùng bao đêm
    117.dòng sông nước chảy xuôi êm
    sao tình tôi lại nổi chìm thương đau
    119.lá xanh rồi uá phai màu
    uá vàng rồi héo tình sao đau buồn
    121.tình ta sao chẳng chung đường
    để cho năm tháng chán trường hởi em
    123.trăng vàng còn đợi chờ đêm
    em đi anh biết phương tìm nơi nao
    125.lam sao anh lấp nổi đau
    tình em sâu đậm dể nào lãng phai
    127.đêm đêm thao thức u hoài
    năm canh vò võ bóng ai chập chờn
    129.lỡ rồi hồ rã tan sơn
    người đi kẻ ở ai hờn ai đây
    131.vỡ tan biết trách chi ai
    ông tơ bà nguyệt soe dây lộn đầu
    133.hay là trách phận lao đao
    tình tan trên ngọn sóng đào mênh mông
    135.hay buồn con tạo hoá công
    trớ trêu hai kẻ trót lòng yêu đương
    137.trách trời ông khéo đặt đường
    trái oan ngan trái sâm thương không tròn
    139.đá vàng nước chảy sắc son
    trơ trơ còn đó sao mòn tình ta
    141.phận em là một kiếp hoa
    thời gian ngắn ngủi hương pha dòng đời
    143.nhưng mà ơi hỡi em ơi
    sao không rán đợi một thời chút thôi
    145.sao người đi chẳng hẹn lời
    không câu đưa tiễn góc trời người đi
    147.trăm năm còn tiếc thương gì
    người đi mất biệt bóng di chim trời
    149.mịch mờ tiêm cá ngàn khơi
    sao không nói trước một lời hỡi em
    151.rượu nồng ai đó say mềm
    tay người cùng nắm tay em xây tình
    153.em đi trong đám linh đình
    tiếng ca tiếng nhạc đón trình bước chân
    155.còn anh trên bến bần thần
    ngồi cầm tâm ảnh nhìn dầng qua sông
    157.vu quy người đến hội đông
    còn anh đơn lẻ bên sông một mình
    159.em đi biệt mất niềm tin
    anh thời ở lại bóng hình gầy hao
    161.phải là biết trách làm sao
    phải chăng trốn ấy sang giàu vọng cao
    163.nên đành em vội bước mau
    vô tình một kẻ hoài đau trông chờ
    165.chữ tình anh đã dệt thơ
    bây giờ tan vỡ nào ngờ đâu em
    167.dòng thơ tình ấy đã lem
    chất em cũng đã mà đem bỏ rồi
    169.giữ chi vương vấn người ơi
    bên chồng êm ấm mặc người lạnh khơi
    171.tình xưa rồi cũng dầng trôi
    có yêu thương lắm cũng thời cách xa
    173.bên chồng vui sống mặn mà
    cho tròn bổn phận nội gia nhà người
    175.còn anh ở lại gượn cười
    vài lời cầu chúc cho người ấm êm
    177.chúc ai hạnh phúc êm đềm
    bêm người quên lãng đừng tìm hương xưa
    179.cảnh đời chìm đắm gió mưa
    bên em đã ấm sớm trưa cùng người
    181.đôi ta đâu cách một trời
    mà sao đôi ngã đôi nơi hởi người
    183.người ta ở ấy xa xôi
    chưa quen sao lại một đời quen hơi
    185.tại anh nghèo khó trong đời
    nên em phụ bỏ trong đời phải không
    187.hay xưa tình có thật lòng
    hay anh ảo mộng đèo bòng đa mang
    189.hay là tại cảnh giàu sang
    bao người phải luỵ thân nàng cũng như
    191.thôi thì riêng nổi buồn tư
    dù sao anh mãi tình như ngày đầu
    193.yêu em da diết đậm sâu
    bên em là cả sắc màu trần gian
    195.giờ em xa vạn ngút ngàn
    chim trời cá nước mơ màng nơi nao
    197.tình buồn lỡ mộng trầu cau
    gieo chi nên chữ sắc màu thuỷ chung
    giờ đây đêm đến lạnh lùng
    trơ vơ bóng nguyệt nảo nùng ruột gan
    ngày vui sao vội mau tan
    ngày buồn dài thế anh mang cuối đời
    203.qua rồi một giắc ai ơi
    liêu trai chí dị sao hoài mê mang
    em giờ bên cảnh giàu sang
    có vui hay phải rã tan hương sầu
    vợ chồng lòng có chung nhau
    hay là gần xác có đâu gần hồn
    còn anh những buổi hoàng hôn
    mơ màng bóng dáng em còn quanh đây
    211.một mình dạo bước đường dài
    người qua kẻ lại u hoài lướt qua
    bờ vai lành lạnh sương sa
    đôi chân lỡ nhịp bước ra vô hồn
    nhìn trong những cảnh dập dồn
    mênh mang niềm nhớ đọng tồn niềm đau
    còn đâu tiếng nói ngọt ngào
    thân yêu triều mến thưở nào trao duyên
    219.lói tình kia vẫn vẹn nguyên
    đâu vòng tay ấm nắm liền lấy nhau
    những trưa chang nắng đôi đầu
    tìm nơi bóng mát ghé vào góc cây
    bây giờ lá rụng gió bay
    con đường tình ái còn nay thuở buồn
    sau lần chia biệt đau thương
    người đi chỉ để con đường trơ vơ
    227.bây giờ đọc lại vần thơ
    nhưng tình đã lỡ mộng mơ mất rồi
    chỉ còn một bóng lẻ loi
    ngay ra đêm vắng nước trôi qua cầu
    đá vàng chung thủy gì sâu
    thấy chăng nổi nhớ gục đầu đêm hoang
    233.tình sao đi vội mau tan
    hoa tươi mới hé đã tàn rụi mau
    hoa hồng gai nhọn làm sao
    tay không nhỏ máu giọt đào xót xa
    trinh nguyên đâu nữa hồn ta
    nếu ai có hỏi sao mà ngẩn ngơ
    239.cuộc đời kia vẫn xanh mơ
    sao ai vùi lấp tình thơ rủ sâu
    anh rằng chẳng thể khác đâu
    tim anh vẫn mãi tình đầu riêng mang
    243.sắc son kia đã bẽ bàng
    tình anh vẫn mãi chứa chang một người
    ai trêu thì miệng vẫn cười
    mà đau đứt ruột trong người hởi em
    bao lần qua ngõ trông rèm
    nhà em ở đó mà em phương nào
    249.còn đâu bóng ngọc ra vào
    để anh thương tưởng biết bao tủi buồn
    ngày ngày vẫn cứ vậy luôn
    một mình ngơ ngác con đường tình yêu
    dù cho bến củ xanh rêu
    yêu em anh đã thệ yêu trọn đời
    255.ai mang tình ấy cách rời
    hoa tàn bướm rủ hương đời xót xa
    tại em hay tại mẹ cha
    tham sang phụ khó bán hoa cho người
    trách chi duyên đã vậy rồi
    có thương có nhớ mồ côi riêng mình
    nhưng sao anh mãi nặng tình
    không sao nhòa được bóng hình yêu thương
    263.còn gì đâu nữa yêu đương
    nữa hồn tan nát nữa luôn dập vờ
    tình xưa thôi lỡ ván cờ
    chưa tròn một nước đã giờ biệt ly
    sau lần em bước vu quy
    ra đi mà chẳng lời gì xót thương
    mây bay xa dặm ngàn phương
    ước gì có thể anh nương kiếm tìm
    271.bây giờ tâm cá bóng chim
    trời mây nhòa nhạt bóng em mịch mù
    trăng tròn vẫn sáng ánh nhu
    mà sao tình ái mờ lu liệm hồn
    giọt sương buổi sớm đọng tồn
    bình minh đã vội vùi chôn giọt tình
    nhìn dòng nước chảy dưới kinh
    lục bình trôi nổi lình đình về đâu
    279.đêm dài ánh dưới sông sâu
    một vầng trăng sáng đợm màu tan thương
    còn gì đâu nữa mà thương
    để rồi năm tháng chán trường mang theo
    tủi đời cũng bởi kiếp nghèo
    chữ tình khó nhọc gieo neo dòng đời
    giờ em đi mãi không về
    ngồi đêm thêm nổi tái tê thoắt lòng
    287.trái tim dòng máu lạnh đông
    châu thân khô cạn mấy dòng lệ sa
    thôi rồi tan vỡ kiếp hoa
    bao năm chăm sóc người ta hái rồi
    bao năm khó nhọc người ơi
    nặng công tôi lắm tiếc thời thêm đau
    anh nào phải tiếc công lao
    mà là tiếc nổi hoa màu úa phai
    295.hương thơm còn giữ hồn ai
    gió vờn chưa mất nguyên hài trinh trong
    cớ chi nay lại héo lòng
    nụ hoa rơi rụng gió dong vô tình
    hận sầu chi nổi u minh
    trần gian sao lắm gập ghình làm chi
    để rồi đôi lứa lạc đi
    trăm năm lỡ nghĩa tơ vi sắc cầm
    303.còn đâu mà mộng trăm năm
    bóng chim tâm cá biệt tâm phương trời
    phải chăng lầm lỡ người ơi
    nếu không ai hiểu nổi đời long đong
    đôi ta cách chỉ dòng sông
    vẫn con phà nhỏ nối vòng cầu qua
    309.mà sao em lại về xa
    để gần ôm giắc bê tha tháng ngày
    rượu nồng uống đẩm cho say
    cho quay trời đất vùi ngày nhớ thương
    mà sao càng uống càng buồn
    nhớ thương càng dậy khơi nguồn loạn xao
    315.thỏi hơi khói thuốc tan vào
    không gian loang rộng niềm đau sao hoài
    sao không cho để vùi say
    mê mang quên nổi tháng ngày thương yêu
    tương lai giờ đã hắt hiu
    người yêu đã mất dắt dìu vào đâu
    321.tương lai đen chỉ một màu
    vì hồn đã liệm còn đâu mộng tìm
    tương lai anh thể là em
    mà em đi mất là xem chất rồi
    ngày qua tháng lại dầng trôi
    cuộc đời lao khổ còn vui nổi gì
    327.thét rầm bảo tố sân si
    tan vào vô định lói đi đã cùng
    dò tìm bốn hướng bít bùng
    chỉ còn đau nhớ ở cùng lại đây
    em đi là hết tháng ngày
    yên vui hạnh phúc đời nầy còn đâu
    333.xa rồi xanh thẳm biển dâu
    trùng khơi sóng vỗ bạc đầu trời cao
    anh còn ngồi tưởng chiêm bao
    em đi có nhớ ngày nào còn bên
    có còn thương tưởng gọi tên
    những khi chiều vắng ở bên góc đường
    nhìn trời nhìn đất bốn phương
    có mơ màng nổi vấn vương một người
    341.thôi thì chỉ thế mà thôi
    nếu ai có hỏi đến tôi nàng đừng
    đôi ta vẫn mãi người dưng
    thôi thì lấp hết sầu trưng trong lòng
    bước tình ta quá long đong
    đã tan thành nước hòa trong tâm hồn
    biệt ly tình đã hao mòn
    gói gom lại chút sắc son nhạt lòng
    349.yêu em chấp nhận long đong
    xót xa cay đắng ngập lòng đau thương
    biết rằng tan vỡ khổ buồn
    yêu em trong nổi đoạn trường trái ngan
    tình ta sao hợp rồi tan
    khác nào bèo nước mây đang bầu trời
    355.giờ còn chi nữa em ơi
    lời tình đỗ nát rớt rơi thuở nào
    một người đã bước đi mau
    một người ở lại nhạt màu yêu thương
    lần dò mỗi bước đơn phương
    chỉ còn cách trở tình thương đôi mình
    duyên ta không trọn chữ tình
    cũng đành chúc phúc người mình yêu thương
    363.duyên ai đậm thắm lửa hương
    cùng người hạnh phúc trọn đường trăm năm
    duyên ta thôi đã héo bầm
    tình yêu buổi trước âm thầm buổi nay
    câu thề dang dở rồi ai
    ước mơ cũng đã theo ngày em đi
    đa đa vỗ cánh bay di
    về nơi xứ lạ biệt ly cội cành
    371.ngày ngày lói củ lanh quanh
    mặt trời chang nắng cây xanh thẩn thờ
    đêm trăng vẩn cứ ngẩn ngơ
    chị hằng ơi hỡi bây giờ mới hay
    sương đêm lạnh buốt canh dài
    cổi lòng hoang lạnh u hoài gió mây



    gió lay cành lá tung bay
    nước sông vẫn chảy mỗi ngày ngược xuôi
    379.đường dài vô vọng tới lui
    con phà vẫn cứ đưa người qua thôi
    hỏi lòng khách đã qua rồi
    qua sông đâu kẻ tình thời chạnh chăng
    sông sâu còn ánh vần trăng
    nhịp cầu buồn tẻ bước chân qua cầu
    hai bờ được nối bởi cầu
    sông sâu phà nhỏ vẫn hầu đón sang
    387.xa đâu có mấy dặm ngàn
    mà sao ai nỡ bẽ bàng duyên ai
    đêm gầy chờ ánh ban mai
    mà tôi còn thức còn hoài gì đây
    lá trôi theo nước sông dài
    tình trôi đâu mất đêm ngày ngồi thương
    393.tình xưa đã ghép uyên ương
    mà nay sao rẽ sâm thương cách rời
    rêu xanh phủ lói xưa rồi
    mặt sông soi bóng lẻ loi riêng mình
    còn đâu hơi ấm nguyên trinh
    vòng tay giờ lạnh một mình mà thôi
    399.gục đầu một bóng lẻ loi
    vui buồn ai biết ai coi cho giùm
    cỏ xanh cây cối um tùm
    lững lờ nước chảy ai giùm xót thương
    người qua kẻ lại vô thường
    hữu hình mà chẳng lòng đương liệm rồi
    tạ từ bên đó nổi trôi
    hoàng hôn chiều tím nhìn trời buồn thiu
    407.nghe từng tiếng hót chim kêu
    càng đau vì bởi em yêu không còn
    nhìn ra trên bước lói mòn
    cũng dầng phai nhạt màu son mất rồi
    thôi đành hẹn lại mơ thôi
    vì trong thực tế sao ôi phủ phàng
    ai gieo mấy chữ đá vàng
    bây giờ thay chữ bẽ bàng chua cay
    415.ngày qua rồi lại qua ngày
    còn ai mà để kề vai chuyện trò
    một mình khơi đóng tàn tro
    cũng là mình tự dầy vò thêm thôi
    419.người đi trốn ấy xa xôi
    nhạt nhòa trời nước thì thôi cũng đành
    tình xưa giữ dạ chân thành
    vẫn mong hồng được tay anh yêu nhiều
    bây giờ lỡ vỡ hoa yêu
    dập dồn đau xót người yêu xa rồi
    425.canh khuya thao thức bên trời
    một vầng trăng sáng nhủ lời thuở than
    thôi rồi tình đã dở dang
    đau thương anh phải riêng mang trọn đời
    429.mùa thu gió thỏi ngan trời
    tuôn dòng lệ lá thuở thời tan yêu
    431.thôi rồi lạc lói phiêu diêu
    tình đầu dang dở vẫn yêu trọn đời
    ngày ngày nhìn nước ngược xuôi
    ngỡ ngàn bên cạnh có người ngồi bên
    435.dõi tìm trong nỗi buồn tênh
    thẫn thờ trên bến lênh đênh bóng phà
    nhiều người vẫn cứ lại qua
    nhưng nhìn tất cả lạ xa phương trời
    437.yêu em chẳng muốn cách rời
    nào ngờ cách trở ngàn khơi đoạn trường
    đêm gầy thấu lạnh hơi sương
    một mình bến nhớ tơ vương héo gầy
    lá vàng hết phủ xanh cây
    em đi là hết những ngày mến thương
    lần mòn qua lại con đương
    bạc phai màu áo dặm trường đơn côi
    445.đau lòng anh quá đi thôi
    bóng trăng đã lặng nước trôi ngỡ ngàn
    447.một mình trên bến tương giang
    mơ màng hình ảnh cửa nàng còn đâu
    449.hai hàng rẽ lói giòng châu
    còn hoài thương mối tình đầu dở dang.
    (450 câU)
    TRỊNH QUỐC NHƠN
    13/03/13
    Quick reply to this message Trả lời       


  2. #2

    Reply: Thơ sáng tác- trịnh quốc nhơn

    dài quá đọc mỏi cả mắt hihi

  3. #3
    Ðến Từ
    Kiên Giang
    Thành Viên Thứ: 163852
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    112

    Reply: Thơ sáng tác- trịnh quốc nhơn

    viễn mộng
    ngày hai ba tháng mười hai
    táo ông cưỡi gió mà bay về trời
    tấu trình chương sẵng dài thôi
    ông trời vừa ngắm đã lời thưở than
    thôi ôi ở cổi thế gian
    mãi hoài lằm kẻ ngan tàn dữ hung
    xem nhiều lại lắm nảo nùng
    kể sao cho xiết cho cùng mối oan
    từ trong vô thủy chê choang
    đến nay thì lại tệ còn gắp mươi
    muôn loài đâu kẻ thảnh thơi
    đấu tranh xâu xé tơi bời sinh linh
    mắt buồn chẳng muốn thêm nhìn
    đã bao nhiêu cuộc định hình đổi thay
    mà sao địa chúng cứ hoài
    tự gây cái họa diệt rài lẫn nhau
    hải hùng sư hổ lao nhao
    nhe nanh rình rập bên rào chuồng heo
    nhìn nhiều kẻ chẳng thương nghèo
    một đồng rẽ tiếc bạc đeo nặng nề
    được mồi kẻ vọi hỉ hê
    những lời trá để kể thời ngu nghe
    nói rồi đâu có làm dè
    nói mây làm gió mà nghe thật mùi
    máu tanh miệng ngậm làm bùi
    mở mòm ra đỏ lại cười ngất ngây
    sợ rồi cái quả đất nầy
    quá nhiêu chất độc gần ngày tiêu tan
    hạt nhân nguyên tử kinh hoàng
    còn trông không tưởng thì càng hảy kinh
    tự ngưòi tạo thứ hại mình
    tự người tạo diệt gieo gìn lòng hung
    nghĩ xem ai chẳng hải hùng
    xương tan thịt nát chất trùng hôi tanh
    trọc đồi núi-trọc rừng xanh
    bởn sông nước bởn xung quanh đất bằng
    đến ngày họa ách dấy đằng
    còn đâu là chổ ẩn thân cho toàn
    chồng thời lạc vợ lạc con
    vợ thời ngơ ngác nhìn vờn lơ ngơ
    gia đình làng xóm xác xơ
    đùng đùng tiếng sấm phất phơ tâm hồn
    bây giờ tưởng mãi thịnh tồn
    khi nhìn gian ác dập dồn nổi lên
    trá hình hoa mắt vẽ tên
    tự khua kèn trống tự lên làm thầu
    thừa thời thì cứ thừa thâu
    dân mòn vì lủ mọt sâu đục bừa
    cây lành thiếu nước đợi mưa
    chim thời ngơ ngẫn còn chưa vẽ trời
    nói thì hồ chứa ngàn khơi
    làm thì như sợi chỉ tơi rẼ mành
    đời nầy ôi quá mỏng manh
    không cùng quýt lại còn đành rẽ ra
    ai thời cũng muốn làm cha
    mê chi mà lại bán nhà bán con
    tình người những nổi hao mòn
    không còn tin tưởng vẹn tròn trong nhau
    nhìn vàng cũng tợ là thau
    lộn nhầu rắc rối khó sao phân tường
    hình người nhưng dạ quỷ vương
    mặt người lòng chó tai ương cuộc đời
    văn minh chi vẽ học đòi
    bàn thờ bán đổi lấy mồi lợi danh
    rẽ tình thân tộc em anh
    giận thời giết mẹ giữ giành lợi tham
    việc thời tàn nhẵn thích làm
    giúp người thì lại tàm tàm bỏ qua
    thuần phong đâu nữa đạo nhà
    nhiễu khêu lòe sắc mộng mà lã lơi
    một phường trăm chổ ăn chơi
    điếm đàng một tỉnh đếm thời hàng trăm
    dân còn rõ biết không lầm
    trách ai đầy túi nên nằm không hay
    cũng là tráo trở cáo đây
    được thì phè phởn thất mầy khéo ngoa
    địa cầu tất cả nhìn ra
    chất đầy rơm rác khắp mà thúi hÔi
    đâu đâu rồi cũng rối nùi
    bè phe bè đảng dấy mùi máu tanh
    nhìn xem ở khắp xung quanh
    ĐÃ BAO NHIÊU SỰ KHÔNG LÀNH XẢY RA
    HÌNH NGƯỜI MÀ DẠ QUỶ MA
    KHÁC THÈM DANH LỢI KHÉO MÀ TRANH NHAU
    ĐỊA CẦU BAO CUỘC NHÁO NHẦU
    TỪ TRONG VÔ THỦY DÃI DẪU TỚI NAY
    BAO LẦN THAY ĐỔI SẮP BÀY
    ĐỊA HÌNH BAO CUỘC CHUYỂN XOAY BAO LẦN
    MÀ NGƯỜI CỨ MÃI KÊU CĂNG
    KHINH KHI LUẬT ĐỊNH ĐÃ RẰNG XƯA NAY
    BAO NHIÊU SÁCH SỬ VIẾT ĐẦY
    MÀ NGƯỜI XEM TỢ LÁ CÂY ÚA VÀNG
    được thời thì cứ làng càng
    giàu sang ỷ thế nghinh ngan ngong cuồn
    thua thời hận oán luông tuồng
    kêu trời công tạo chi nguồn do đâu
    chưa thì chấp cố vọng cầu
    phân minh cho được là câu tỏ tường
    nhìn xem nhiều đảng chủ trương
    ấp ôm mộng chiến gây tuồng đau binh
    rõ ra toàn lủ yêu tinh
    mượn cờ nhân nghĩa rủ rinh lòng người
    tạo nhiều vũ khí diệt loài
    hạt nhân nguyên tử thôi thôi hãy hùng
    lại còn không tưởng muốn cùng
    những mầm tận diệt lạnh lùng làm sao
    đâu đâu cũng muốn khơi màu
    mạnh thèm nuốt yếu thêm vào bành ra
    nhìn đời biến chuyển phong ba
    thiên tai nhân họa không xa khó lường
    nào là ô nhiễm môi trường
    si đa bệnh dịch lần đường mà đi
    gái thời bán rẽ hạnh ni
    công dung ngôn hạnh nữ nhi khéo gìn
    đừng ham nhiễu lãm sắc tình
    vì danh tham lợi tiết trinh bỏ bừa
    theo thời trong cuôc đẩy đưa
    trai thời vô đức cược đùa gió trăng
    tham tiền hoa hậu bán thân
    tham chồng ngoại quốc chê anh dân nghèo
    bỡ mồi nên bị dây treo
    chuột vào trong gọ rồi trèo không ra
    trách người sao lại gạt ta
    mà ta lòng cũng xấu xa khác gì
    tình tiền danh dự bán đi
    bàn thờ cũng bán tiếc gì mẹ cha
    nhiều khi lắm tội gây ra
    giết cha giết mẹ giữ mà của oan
    tình thân nội tộc bừa càng
    xóm làng cũng loạn nhiều đàng ăn chơi
    nhìn xem phường xã nơi nơi
    điếm đàng trăm ổ dân thời biết chơn
    chích tiêm ma túy mê vờn
    cặn bã dập dồn thêm chớn chợt dơ
    buồn ai đầy túi làm ngơ
    khéo trò che lấp giả vờ như không
    chủ thời bỏn xẻn dân công
    quan thời lấy chức hiếp dòng dân sinh
    lỡ đường người vốn rập rình
    bị đoàn lủ chó phỉ tình nhe nanh
    lộc lừa trộm cướp nẩy sanh
    buôn người bán trẻ qua vành giới biên
    nội trào tựu thể chưa yên
    ngoại trào rình rập toan nhiền nuốt ăn
    khổ đời thê thảm trăm dân
    lo ngày cơm cháo ẩn thân đâu giờ
    kẻ gian được thế cằm cờ
    hết thời bay chạy dân ngờ ra sao
    nhà lầu biệt thự chất cao
    đám đình trà quán thao thao vọng quyền
    con ông nhà lớn tay chuyên
    đại gia đại vách liên miên nhiẽu đời
    càng thêm oai vệ sáng ngời
    kẻ tôn người hót tỉ tê cao đài
    địa cầu nhiều bụi gốc gai
    lỡ sinh là kiếp trần ai thì đành
    nhìn ra cuộc sống xung quanh
    đẹp thì giã tạm rồi nhanh tiêu tàn
    thấy toàn tà ác tham gian
    đâu là cơm áo đủ còn đòi tranh
    vua còn tham báo giao tranh
    lòng người u ám mãi giành hại nhau
    nhìn trong cuộc sống pha màu
    đâu ai ngắm mãi rồi mau rã rời
    sinh rồi bệnh lão thế thôi
    đua chen rồi cũng thả trôi công trình
    chết rồi để cũng thúi ình
    sống thời gieo lắm oan tình mà chi
    tiếng đời phỉ nhọt khinh khi
    xấu lây con cháu tiếc gì lòng tham
    việc lành sao chẳng chung làm
    xây đời hòa thuận mới cam công người
    làm người đã khó là người
    chỉ bầu ruột trống khoe lơi dở hàm
    tiếng thơm bia tạc sử kham
    đã bao nhiêu bặc theo làm nên đâu
    nước nhà tồn vững bền lâu
    tưới bằng xương máu của bao nhiêu người
    anh hùng bao kẻ trong trời
    công ơn tiền bối đắp bồi quảng bao
    đời con đời cháu mai sau
    sao không theo đó mà thao mà hành
    phụ người trồng đắp cây xanh
    ăn xong đã vội lòng đành phủi ngan
    sắp đời ly loạn không an
    con người vẫn cố ngan tàn bừa ra
    nào là cướp giậc nhiều ra
    lừa người đoạt của lời ngoa dổ dành
    nào là vô ý thức thanh
    đã nhiều những việc bất lành gây ra
    giao thông hàng bốn hàng ba
    rượu chè say sỉnh phi pha chạy bừa
    dục tình tham thuống khêu đùa
    bè phe bè phái thích đua địa bàn
    thấy nhiều những cảnh lang thang
    trai hơn mười tuổi đã toan tình tàm
    gái hơn mười tuổi lam nham
    búp trồi chi những làm nhàm yêu đương
    văn minh chi những nhiễu nhương
    nhiều phương kích thích phát luôn sự nhầy
    gian hồ chẳng tựa hết ngày
    trơ ra làm các việc nhầy xung quanh
    bè phe bè lủ hôi tanh
    tựa nhau sức mạnh nhiễu đanh dân người
    công trình ăn xén bớt thôi
    nhiều nơi đổ nát xem ôi ra gì
    rom dân xây lập khu vi
    nhưng phương cầu sống so bì càng cao
    thị trường thì mãi xôn xao
    lương công một chút giá cao đua cùng
    nhiều loài tuyệt chủng quanh vùng
    đua nhau săn bắt lớn cùng nhỏ nhoi
    không chừa một giống nẩy trồi
    để rồi đồng trống hoang nơi núi rừng
    lạm la lạm phát nói chừng
    thây ăn mập béo lời chưng ra đường
    đua tranh thế giới thị trường
    khuyến dân công cuộc thất thường vào ra
    lỗ là vốn đứt nợ đa
    tham ô ăn nói ba hoa khua mòm
    dân còn lo sớm lo hôm
    lo ăn lo uống áo cơm qua ngày
    nhìn ra thất nghiệp dọa dầy
    tay đeo rời rã tháng ngày chăm lo
    việc làm xin phải cuốn co
    nhưng chưa là ổn còn lo mãi hoài
    bỏ làng bỏ xóm đất cày
    tha phương cầu thực những ngày mòn hao
    tham gian háo máu cuốn cào
    gọt đầu trộn ốc nhồi vào bã dơ
    ai ai hỏi tại chữ ngờ
    những người sớm hiểu thấy trơ lâu rồi
    nhồi phân bã lợi lủ giòi
    tự cường thanh sạch lòng tòi lắp sâu
    vỡ lên thúi cả địa cầu
    mục cây vì bởi lủ sâu ăn bòn
    mòn người mòn nước mòn non
    mòn cha rồi đến cháu con hao
    mòn vốc lòng bán sức nuôi con
    đâu ngờ ruồi muồi rình toan hại đời
    chương dài lời vẫn chưa vơi
    nói thêm sợ dạ bời hồi ngổn ngan
    sử sanh còn đó lẽ bàn
    ngàn năm lịch sử mơ màng nữa chi
    ôi nền văn hiến truyền di
    cháu con chẳng giữ lề gì hay sao
    đua theo phù phản tân trào
    rã rời đạo đức đời sao an bình
    thủy chung giữ dạ tiết trinh
    anh em hòa thuận gia đình an vui
    thấy điều nhân nghĩa đừng lui
    dù cho kham khó chớ lùi chí nhân
    hiếu ân hãy giữ tròn cân
    lễ cùng trí tín trao thân học hành
    ơn đền nghĩa trả cho thành
    oan hung giải bỏ an lành lẫn nhau
    chữ đồng chồng vợ thân giao
    bạn bè thân hữu cùng nhau dắt dìu
    ông bà thuận thảo kính yêu
    dì cô cậu chú lo điều đỡ năng
    cuộc đời rồi sẽ tốt thăng
    đời hoài nói mãi e rằng khó ngưng
    ngọc hoàng triều bãi buổi dừng
    mời ông táo lại vui cùng tân xuân
    xong rồi ông táo lui chân
    trở về hạ giới buâng khuâng nổi niềm
    bao nhiêu là cuộc nổi chìm
    thần tiên còn phải lỗi niềm nghiệp nay
    xuống khuyên hạ giới trần đày
    lỡ mà bị nhiễm khó ngày hoàn tiên
    nghĩ nhiều thêm những lo phiền
    sợ rồi năm tới trời chìm đường mây
    sấm vang tối sẩm đất dầy
    nặng mùi oan khí phủ đầy không gian
    thì còn đâu lói thênh thang
    để mà đến bệ ngọc hoàng thuở than
    thôi dừng lại bút mơ màng
    cầu cho thới giới sớm đàng an vui
    18/02/2013
    nhonyenhien
    TRỊNH QUỐC NHƠN
    đề tựa
    trịnh trọng đề thơ lòng hữu ái
    quốc cường thế mạnh cậy nhân tài
    nhơn tâm đạo nghĩa đời thơm mãi
    đề bút ký tên nam việt bày
    tqn
    16/03/13

  4. Đã cảm ơn TRINH QUOC NHON:


  5. #4
    Ðến Từ
    Tỉnh Khác
    Thành Viên Thứ: 91515
    Giới tính: Nữ
    Bài gửi
    542

    Reply: Thơ sáng tác- trịnh quốc nhơn

    Thơ bạn viết dài ghê Mình chưa bao giờ viết được nhiều như vậy hết
    ĐỜI CÓ LÚC LÊN LÚC XUỐNG,
    ĐÔI KHI PHẢI TẠO TÌNH HUỐNG LÀM CHO TA LUỐNG CUỐNG!!!

  6. #5
    Ðến Từ
    Kiên Giang
    Thành Viên Thứ: 163852
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    112

    Reply: Thơ sáng tác- trịnh quốc nhơn

    SI DIỄN
    (2011)
    ngồi buồn định trí nghĩ suy ,
    thảm thương cuộc thế diễn di nên lời ,
    thấy sao quả địa bầu trời ,
    liên miên xoay chuyển muôn loài lao xao ,
    căn nguyên là bởi do đâu ,
    cách là tranh đấu thế nào cho nên ,
    địa cầu trong trạng bấp bênh ,
    như cây gỗ mụt chất nền hoại hư ,
    còn thêm cái lủ bọ dư ,
    muôn loài khó sống an cư cổi đời ,
    vì đâu thay đổi chuyển dời ,
    phần nhiều do bởi loài người đổi thay ,
    làm hiền được có mấy ai ,
    tham gian bạo ngược thì đầy thế gian ,
    thường hay ỷ trí khôn ngoan ,
    để cầu lợi ích danh toan cho mình ,
    cho rằng hiện đại văn minh ,
    nhưng nhìn càng thấy sự tình xấu đi ,
    mấy ai còn giữ lương tri ,
    bị bao hào nhoáng phủ đi tầm nhìn ,
    trẻ thơ sớm đổi tính tình ,
    lớn khôn chẳng chịu giữ mình sạch trong ,
    già rồi chẳng rộng lượng lòng ,
    chất rồi như đống bụi hồng tiêu tan ,
    nhiều trò vui thú bạo gian ,
    nhiều điều dục nhiễu bày ràng nơi nơi ,
    cuộc đời thành những trò chơi ,
    trẻ không chăm học già thời nào an ,
    ví như xe cộ dôc ngan ,
    bon chen tai nạn xảy càng nhiều hơn ,
    điếm đàng đỉ thỏa nhởn nhơn ,
    sua soe vật chất lòng chơn hao mòn ,
    tham lam thấy lợi thì bòn ,
    không mà nghĩ đến có còn hại nao ,
    nhìn trong xã hội lao xao ,
    nhiều người kêu ngạo chứ nào xét thân ,
    xem mình giúp được gì chăng ,
    và trong lẽ sống cân phân thế nào ,
    dù cho có sống ra sao ,
    phải tròn bổn đạo mới là người khôn ,
    xác thân chủ ở phần hồn ,
    giữ tâm mình tốt lành tồn về sau ,
    chớ mà bảo thủ lẫn nhau ,
    gặp người khốn khó ta mau giúp người ,
    của tiền là chỉ tạm thời ,
    chỉ là phương tiện thủ đời nào lâu ,
    chất rồi thân xác mòn hao ,
    của kia vật thế ủ vào đem theo ,
    đến nơi địa ngục hắt heo ,
    đầu đường ngã quỷ uống eo được gì ,
    sống còn lỗi hẹn sau thì ,
    diêm vương xem sổ đến kỳ đi ngay ,
    càng thời hiện đại càng gây ,
    con người chỉ biết đắm say dục tình ,
    thường hay ỷ mạnh sức kình ,
    không kiên trời đất mặc tình quỷ vương ,
    muốn thân sung sướng kế trương ,
    thấy ai gặp cảnh tai ương trố nhìn ,
    mấy ai mở rộng lòng mình ,
    thấy người khốn khó bố tình yêu thương ,
    đó là cái kế tựu trường ,
    mai sau ngoặt cảnh người thương lại mình ,
    chớ mà thấy kẻ bệnh tình ,
    không lòng giúp đỡ còn khinh ghẹo đùa ,
    mai sau bại giữa cuộc đua ,
    bị người rời bỏ trách bừa được chi ,
    đức lành là để duy trì ,
    cái ân cái nghĩa những khi thiết cần ,
    ấm nồng trong cái tình thân ,
    khi cần thì có những ân đáp hồi ,
    chớ lòng hung ác ai ơi ,
    những điều trước mắt khó coi vừa lòng ,
    chớ làm những việc nóng bòng ,
    khác gì một ngọn lửa hồng cháy cao ,
    có ai mà dám gần vào ,
    nóng hung làm mất tình nhau thôi mà ,
    hãy nên thương cảm người ta ,
    thấy điều tha được thì tha cho rồi ,
    đáng chi những việc nhỏ nhoi ,
    mà ta phải cứ móc moi lớn dầng ,,
    hơn người được lợi bao chăng ,
    chỉ là lầm lỗi ta cần bỏ đi ,
    dù rằng ta có giỏi thì ,
    vẫn còn người khác tài kỳ hơn ta ,
    chớ mà lớn điệu kêu ca ,
    đó là sóc sượt thì ta nên chừa ,
    người gần lại mấy ai ưa ,
    người xa nghe được mới vừa lại xem ,
    hay chi cái điệu trẻ em ,
    ba hoa người lớn chỉ thêm buồn cười ,
    người hay chẳng biết phận người ,
    thích đòi đấu đá thích đòi làm hay ,
    mà lòng ích kỷ còn dầy ,
    hơn người chứ chẳng muốn ai hơn mình ,
    mà không so rõ tầm nhìn ,
    tốt thì chịu thấy xấu kình chẳng cam ,
    giễu đùa người khác thích làm ,
    bị người đùa giễu lại hàm nổi hung ,
    người đời lo nghĩ lung tung ,
    ấm êm cũng sợ lạnh lùng cũng lo ,
    lòng tham cứ mãi ốm o ,
    mà điều đạo đức chẳng lo chẳng gìn ,
    tham tiền rồi lại tham tình ,
    tham quyền tham tốt muốn mình sướng sung ,
    cho nên làm dữ làm hung ,
    nhìn lại cái xấu đi cùng với ta ,
    khi mà hiện thực hiểu ra ,
    cuộc đời nào khác tha ma hởi người ,
    luôn luôn thay đổi kiếp đời ,
    mới xuân xanh đó già thời cũng mau ,
    trẻ già bệnh tật tử trào ,
    muôn loài cứ mãi lao nhao giữa trần ,
    cứ mà trao chuốt bản thân ,
    để cho tâm trí nhọc nhằn rộn lo ,
    nào cam áo ấm cơm no ,
    mà còn ngon đẹp thơm tho vẽ ngoài ,
    nên đời cứ phải lo hoài ,
    tự bưng gánh nặng lên vai của mình .
    mà nào mấy kẻ đồng tình ,
    tâm lành trong sạch thì mình mới an ,
    tự mình buột lấy dây oan ,
    buột người rồi lại buột ràng tùm lum ,
    làm cho khổ thảm chất đùm ,
    bon chen rồi mãi thùm lùm lấy nhau ,


    lòng tham ấy đáng sợ sao ,
    chiến tranh chém giết xáo xào nơi nơi ,
    địa cầu ô nhiễm nặng nề ,
    và còn ảnh hưởng bầu trời tươi xanh ,
    rồi thêm dịch bệnh sản sanh ,
    thiên tai địa họa ngũ hành chuyển rung ,
    nguồn cơn nào tỏa cho cùng ,
    thánh thần nhìn cũng đùng đùng giận lên ,
    phật tiên hiền thánh ơn trên ,
    giáo bày chơn chánh lập nền giải khuyên ,
    mà người chẳng chịu theo thiền ,
    cứ theo tà đảng làm phiền hóa công ,
    đời là giã tạm thấy trong ,
    mà còn đeo đuổi nặng lòng những chi ,
    niềm vui hạnh phúc được thì ,
    chỉ trong phút chóc mất đi mấy hồi ,
    rồi buồn rồi thảm than ôi ,
    chưa tròn hạnh phúc thì rồi tiêu tan ,
    vì rằng ở cổi thế gian ,
    là nơi đền nghiệp của hàng chúng sanh ,
    cho nên ta phải làm lành ,
    nuôi theo phẩm phật là giành nơi tâm ,
    đừng nên gieo tạo lỗi lầm ,
    hãy trang điểm đẹp lương tâm của mình ,
    ta hơn loài khác tầm nhìn ,
    cũng là cơ hội sữa mình ai ơi ,
    nghĩ thương loài khác thảm ôi ,
    chịu phần thấp kém thiệt thòi hơn ta ,
    cho nên trông rộng nhìn xa ,
    muôn loài điều muốn như ta sống còn ,
    cũng vì cái lẽ sinh tồn ,
    mà luôn lắm cảnh bồn chồn bôn chôn ,
    nhưng mà cửa tử sinh môn ,
    khóa chìa là tại linh hồn của ta ,
    tội hay là phước mà qua ,
    ở nơi tốt xấu ta bà nầy đây ,
    an nhiên ôi cổi trời tây ,
    thới cư của phật các ngài đồng an ,


    cho nên phải mở chánh đàng ,
    là buông tất cả hành trang chẳng gì ,
    là theo đường phật đã đi ,
    trả xong mối nghiệp ta thì thảnh thơi ,
    nhìn xem qua cảnh trong đời ,
    ở trong xã hội loài người lao xao ,
    cứ hoài tranh đấu lẫn nhau ,
    lo no lo đẹp lo giàu lo sang ,
    nào hay cổi tạm thới gian ,
    mà người phân ngã những đàng không thông ,
    mà sao cứ mãi nặng lòng ,
    không tìm thoát khỏi ra vòng lẩn quanh ,
    mà không nuôi dưỡng tâm lành ,
    tìm bài diệu pháp học hành cho nên ,
    cỏi đời nào có chất bền ,
    thấy bao thảm họa dấy lên đã rồi ,
    chỉ là tự diệt mà thôi ,
    như là chất nổ để rồi tiêu tan ,
    gái trai già trẻ khôn ngoan ,
    thấy đời suy lụng tự toan lo mình ,
    lo là lo giữ đức tin ,
    lo nhân lo nghĩa lo tình yêu thương ,
    lo sao cho được thiên trường ,
    ở trong thân xác tầm thường khác nhau ,
    quỷ ma tiên thánh đầu trào ,
    là so từ cái lượng nào trong tâm ,
    phước lành cố giữ nặng trầm ,
    dữ hung nên tránh lỗi lầm nên xa ,
    nhìn xem trong cổi người ta ,
    biết bao nhiêu điệu cái mà rủ ren ,
    buồn cơm chán cháo thèm men ,
    cổi lành nhàm nhã khát thèm phồn hoa ,
    để rồi địa ngục lụy sa ,
    lỡ lầm còn kéo người ta theo cùng ,
    cổi trần nào được thung dung ,
    vì ta nào thấy dạ chung những lòng ,
    nhộn nhào nhào lộn mấy vòng ,
    nhìn xem trò ấy mà trong ra gì ,
    gái thời mấy vẹn hạnh ni ,
    theo xu trào mới dậy thì chạy đua ,
    học ai lời nói chanh chua ,
    công dung ngôn hạnh bằng thừa bỏ đi ,
    ra đường khêu lã mà chi ,
    mặc gì lộ quá vậy thì nhố nhăn ,
    hát ca nhảy múa lăng xoăng ,
    tham đòi vật chất phụ thân phụ tình ,
    khác gì lủ quỷ yêu tinh ,
    xáo đời lộn xộn mặc tình nhiễu nhương ,
    phong trào thời mới chủ trương ,
    mà quên đi cái cội nguồn tổ tiên ,
    trai thời lại chẳng lương hiền ,
    thích trò đua đấu làm phiền thế nhân ,
    những trò bởn giễu lăng xoăng ,
    những tên điên loạn tâm thần dấy lên ,
    ái tình những điệu bấp bênh ,
    yêu đương bừa bãi nào nên được gì ,
    mấy ai cạn trí nghĩ suy ,
    đời là giả tạm người thì như ta ,
    mới vừa mê muốn ngày qua ,
    có rồi lòng lại sanh ra chán trường ,
    lại thêm thân thế gia đường ,
    tiền tài danh lợi nó thường chi phân ,
    nào ai trọn vẹn tình thân ,
    mấy ai được thỏa ái ân trong đời ,
    vì rằng còn mãi tham đòi ,
    lòng tham giữ kỹ để rồi mãi tham ,
    củ thời chẳng chịu chẳng cam ,
    mới thời muốn có để làm lao xao ,
    chưa được thì ước thì ao ,
    được rồi lại thấy nó bao tầm thường ,
    những gì có được dể dường ,
    thì đâu ý nghĩa nên thường nhẹ xem ,
    nên đời là cổi luốt lem ,
    đã nhìn thấy rõ còn thèm gì ư ,
    muôn người nào được an cư ,
    khắp nơi xứ xứ dạt trôi bọt bèo ,
    thảm thương cho kiếp túng nghèo ,
    không tiền thiếu hụt cheo leo tháng ngày ,


    giàu sang ai hiểu dạ ai ,
    ôm lòng dị kỹ mãi hoài tham gian ,
    tham gian thấy vật thì bòn ,
    mặc cho tai họa có còn hay không ,
    cổi đời đã đến bại vong ,
    có nhiều biến đổi cổi hồng trần nay ,
    nào là dịch bệnh thiên tai ,
    chiến tranh nhân họa nào ai đo lường ,
    vì người ít kẻ hiền lương ,
    cho nên gây lắm tai ương trong đời ,
    vì tham vật báo của người ,
    sanh lòng mưu đoạt dấy thời loạn xao ,
    chiến tranh lẽ ấy khởi trào ,
    cứ hoài đấu đá với nhau làm gì ,
    để cho nổi cuộc chia ly ,
    địa cầu cũng bị chuyển di bao lần ,
    thường rằng lợi nước ích dân ,
    mượn trò đòn đẩy lợi chân cho mình ,
    tham gian ai khổ mặc tình ,
    thấy người đói rách còn khinh còn cười ,
    những loài sâu mọt hại đời ,
    phải trừ tuyệt hết nơi nơi thanh bình ,
    bài trừ tệ nạn hoại tình ,
    rác rơm quét sạch mới nhìn đẹp tươi ,
    tất là an thịnh nơi nơi ,
    bớt người đói khổ bớt nơi hại người ,
    vì tiền mà bán cuộc đời ,
    vì danh vì lợi đổi dời lương tâm ,
    tham thâm rồi khổ cũng thâm ,
    phụ tình phụ nghĩa thời cầm nào lâu ,
    thấy người thảm khổ u sầu ,
    nhìn mà sao chẳng lo âu lâu dài ,
    nguy cơ đã sắp đến ngày ,
    thế nhân loạn chết phủ dầy lên nhau ,
    gầm gừ sư hổ lao nhao ,
    thèm thuồng cắn xé lẻ nào không hay ,
    nhìn xem cái quả đất nầy ,
    chất đầy phế thải đến ngày thúi hôi


    quá nhiều cái xấu lắm rồi ,
    sống luôn thủ phận lo thời tứ tung ,
    nếu ai cũng dữ thiện chung ,
    đâu phiền chuộng cái yêu dùng luật quy ,
    đâu cần bảo vệ điều chi ,
    để đâu còn đó vậy thì tốt tươi ,
    đâu cần nhà cửa trông côi ,
    những điều phiền phức lôi thôi chẳng còn ,
    cho nên cái đạo lưỡng toàn ,
    là theo pháp phật lo toan mới là ,
    phật trời đã mở đạo ra ,
    cũng từ tâm dạ lẽ mà yêu thương ,
    đạo lành chơn chánh vô lường ,
    là đường hạnh phúc thiên trường ai ơi ,
    an nhiên lòng mãi lành vui ,
    định chân mầu nhiệm nhìn coi rỏ ràng ,
    lòng người là thứ bạo gian ,
    nhìn xem đáng sợ hơn loài thú sinh ,
    đã bao cuộc loạn sinh linh ,
    gây bao oán thán thảm kình xưa nay ,
    nhìn xem sách sử viết đầy ,
    và bao trang báo sướt trầy thấy không ,
    sao còn chẳng chịu rửa lòng ,
    rửa cho sạch sẽ mới trong đẹp lành ,
    đợi chi chẳng chịu thi hành ,
    đạo lành kẽo muộn nên nhanh chân mà ,
    đời là một giắc ác ma ,
    khi là tỉnh thức thì là tiêu tan ,
    lời nhiều dạ ít chẳng toàn ,
    tự người suy diễn đâu còn đâu hư ,
    tự mà định lại tâm tư ,
    xem tìm đâu chổ lại như vẹn tròn ,
    đời người rồi sớm tiêu mòn ,
    nghĩ thông rồi sớm chẳng còn sợ lo ,
    sợ là sợ sự rủi ro ,
    mà ta chưa được vẹn lo phận mình ,
    lo là lo trả ân tình ,
    lo đền đáp nghĩa vẹn gìn thủy chung ,
    lo cho chữ hiếu đến cùng ,
    vẹn tròn tiết hạnh thung dung tấm lòng ,
    lo cho đến lúc vãng vong ,
    không còn vướng nợ trần hồng nọ kia ,
    lo hiền lo thảo sớm khuya ,
    lo cho gặp được phật kia dắt về .
    trịnh quốc nhơn

    (tháng 9, năm 2011)