MUÀ ĐÔNG


Lại một mùa đông đến nữa rồi ,
.
tuyết trời tuy chẳng như đông xưa ,
lạnh lùng soe buốt và băng giá ,
khí hậu toàn cầu đã biến mùa .

....
Đông về đêm lạnh mù sương ,
soe soe gió bắc trời dường giá băng ,
đường xa áo ấm thủ thân ,
đêm khuya lạnh buốt lòng trần thế thôi ,
lạnh kia khó sánh lòng người ,
lạnh thân cô lữ nhớ về quê xưa ,
bên trời như trắng màu mưa ,
trong lòng trắng nổi vọng khua tiếng buồn ,
có gì như vẫn vấn vương ,
có gì xao xác trong nguồn con tim ,
một mình mùa giá lạnh thêm ,
một mình ai sưởi ấm niềm thương thân ,
bạc trời phủ trắng phù vân ,
lạnh lùng dòng nước buâng khuâng lớn ròng ,
thuỷ triều lúc xuống lúc lên ,
biển đông lúc động lúc yên con thuyền ,
đường về quê củ lạnh đêm ,
đường xa xe cộ nổi niềm trông mong ,
bụi mù giăng mắt cay nồng ,
gió đường xa ấy xao lòng thế nhân ,
xa xôi cách trở ngại ngần ,
nhưng tình nghĩa củ nợ nằn nặng vai ,
phong sương quen vũ đời trai ,
đôi quên giá lạnh ở ngoài châu thân ,
lạnh nào hơn ở con tim ,
yêu thương thiếu thốn dò tìm bến xa ,
bước đi phong vũ vùi hoa ,
trở về trong thức trắng nhoà mây bay ,
xanh xanh ngun ngút trời mây ,
dịu dàng nước chảy sông đầy lắng trôi ,
nhớ chiều nao đó lặng ngồi ,
cuộc đời như nước biết trôi bao chừng ,
bể dâu rơm rác đã từng ,
rừng khao lửa khói nước chừng nhiễm ô ,
thấy trong tâm thức đội mồ ,
những hình ám ảnh trầm trồ thây ma ,
ai là bạn của lòng ta ,
ai là ma đến quấy mà tâm tư ,
buồn như vô thuỷ lạc loài ,
ngũ hành xao loạn con người chưa khai ,
tâm linh nhơ nhưỡng khắp nơi ,
lạc trong vũ trụ chơi vơi mảnh lòng ,
kiếp người ôi quá buồn không ,
ngày ngày nối tiếp thấy trong lạnh lùng ,
lạnh nầy ta phải cảm rung ,
như thân cuồn đói rã lòng ước mơ ,
xa xa chỉ thấy mịt mờ ,
nhìn như hư ảo gọi mời đón đưa ,
ta về trong cổi sa mưa ,
giữa nơi vũ trụ tối mù mịt khơi ,
nơi đâu an tựa lòng ơi ,
tình đời ong bướm đậu rồi lại bay ,
cũng xong rã cánh một giây ,
vô thường là vậy trần ai sáu đường ,
thần phật vật quỹ nhân âm ,
về đâu cho khỏi khổ trầm tử sinh ,
xác thân tứ đại tượng hình ,
chịu đương nồng nhạt giữa tình hoá công ,
cảm tâm đấc niệm khai thông ,
một mùa đông nữa nằm trong tuần vờn .
kiếp người nhỏ bé so hơn ,
cũng là hạt bụi bám nhờn trên cây ,
yêu thương giao cấy lành thay ,
rẽ chia tranh giặc phút giây mất mòn ,
thương thân cái phận chưa tròn ,
giữa đời nhoài bốp biết còn lành chăng ,
thôi thì một kiếp thế nhân ,
âu là duyên nghiệp nhọc nhằn ai ơi ,
đã từng mặn ngọt chua cay ,
khóc cười lăn lốc đổi thay xoay vần ,
bước đi nặng gót nhọc nhằn ,
trông gai cũng phải đôi lần đạp qua ,
ghét thương mệnh số tai ba ,
sắc tài danh lợi chỉ là dây oan ,
mùa đông lại một mùa đông ,
một mình ta lại giữa giòng cô đơn ,
.......
lại một mùa đông đến nữa rồi ,
lạnh nào hơn nỗi lòng người ơi ,
nhớ thương nơi ấy xa đường gió ,
đăng đẳng nơi nầy lạnh tím môi .
....
TRỊNH QUỐC NHƠN