Salju chẳng biết post vào đâu nữa, đọc thấy hay nên post đại vào đây để mọi người cùng đọc

Ếch và ốc sên chung sống trong cái đầm nhỏ. Ốc sên lúc nào cũng cau có, không bao giờ nói chuyện với ếch.


Ếch không hiểu vì sao nên cố gắng tìm mọi cách gặp gỡ, giúp đỡ ốc sên nhưng ốc sên vẫn lạnh lùng với ếch. Buồn quá, một hôm ếch tìm gặp ốc sên và hỏi:


- Là xóm giềng với nhau, tôi có làm gì sai thì anh cứ nói để tôi còn sửa. Cứ mãi thế này tôi không chịu được.
Ốc sên giận dỗi:


- Mỗi lần thấy anh là tôi buồn cho bản thân tôi, tôi giận ông trời sao sinh ra anh gọn gàng, mạnh khoẻ, muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì cũng dễ dàng. Còn tôi sinh ra phải mang cái vỏ cứng, nặng nề lên mình, đi đâu hay làm gì cũng chậm chạp.


Ốc sên vừa dứt lời bỗng có con chim bói cá bay qua, ốc sên vội vã chui mình vào trong cái vỏ cứng cáp. Còn con ếch tội nghiệp dù cố gắng vẫn bị chim bói cá quắp mang đi.


Bạn thấy không, cuộc sống luôn công bằng, không cho ai tất cả và không lấy đi của ai tất cả. Điều quan trọng là mỗi chúng ta phải tự yêu thương chính bản thân mình trước để tìm ra những điểm tốt của bản thân từ đó biết phát huy điểm mạnh để sống hết mình với những gì đang có. Cuộc sống không có tội vì không thiên vị với bất cứ ai, bạn hạnh phúc hay bất hạnh đều do cách bạn nghĩ và ứng xử với chính bản thân mình mà thôi.
Nguồn Muc tim