Khi kẻ nghiện game đi học (Tập cuối)
Tác giả: Minh Trí

Sáng sớm 6h tui lật đật dạy, rửa mặt đánh răng và tút lên vẽ đẹp trai tinh khiết men lỳ của tôi =)), thường thường thì tôi là thằng lại sớm trong lớp( hồi đó đi học vậy thôi, chứ giờ ngủ nướng lắm =)) ), vào tới lớp có một mình chẵng có gì để làm, ngồi một chỗ định lấy cái giống gì đó ra chơi mà sao chự nhiên có cái cảm giác lạnh lạnh sống lưng dù có mặc áo gió nhé, cảm giác ớn lạnh đó thúc tôi chạy một cái vèo ra lớp,và ngồi đợi vài thằng nữa vào chơi, luôn luôn thằng tôi đợi là thằng A cờ hó, thằng đó chuyên gia ăn hiếp tôi mà tôi lại khoái đi chơi với nó mới đau chứ, cũng nhờ nó mà tôi cũng bớt ghiền game lại, bởi người ta nói bồ mất thì kiếm đứa khác, còn bạn bè chí cốt mà mất rồi thì kiếm lại khó lắm, nhờ máy thằng bạn cờ hó của tôi mà tôi được biết nhiều thông tin của N hơn, hỏi chúng nó sao tụi mày biết thì chúng nó bảo: dễ ợt, đi hỏi nó chứ sao.
Mà công nhận cũng nhờ nhỏ N mà tôi cố gắng học bớt chơi game lại ^^, đó là một hôm online trên yahoo nhắn tin với nhỏ N, nhỏ bảo rằng, gáng học cho lên lớp 9 đi rồi N suy nghĩ lại, mà công nhận khi yêu chỉ cần người mình yêu nói một câu gì đó bảo mình cố gắng vì việc nào đó thì mình sẽ làm hết sức luôn ^^.
Thế đấy dù biết đó là một dòng tin nhắn vô hồn nhưng những dòng tin nhắn đó cứ luôn ở trong tâm trí của tôi vậy, lúc đó thì tôi học nhiều hơn chơi game, cơ mà cố gắng của tôi là hơi muộn cuối năm tôi bị thi lại máy môn ấy cũng không nhớ rõ nữa đại loại như môn hóa, lý nhớ được hai môn đó thôi, thì dù sao thi lại nhưng tôi cũng lên lớp ( hên quá máy bạn, lúc đó tôi tưởng ở lại lớp rồi chứ).
Trước lúc tôi thi lại là bao nhiêu ngày dầm mưa dãi nắng với lũ bạn cờ hó của tôi =)), nguyên đám luôn luôn là thằng A cầm đầu.
Ngày đầu tiên thì lại nhà nó chơi, mà công nhận thằng A nó mắt dạy vô hồn =.=, nghĩ sao đang ngồi nói chuyện với nó trên bãi đất trống kế bên nhà nó, nó nói:
- Ây chà anh T! Điều gì đã khiến anh bớt chơi game và lo học lại đây =))
- Thì mày biết rồi đó còn hỏi
- Haha, công nhận chị N của chúng ta có sức hấp dẫn quá nhỉ
- Chứ sao, người tao yêu mà =))
Đang nói chuyện thì có bà dai chai đi ngang ( mình nghĩ học lâu quá rồi, bây giờ mình có viết sai chính tả gì máy bạn thông cảm cho mình nha ) nó hô lên
- Ê T kiếm dùm tao một cái gì đó cái bọc cũng được hay lá cây cũng được mau lên mau lên
- Để làm gì vậy mày
- Thì mày kiếm cho tao đi.
Tôi kiếm cho nó được một chiếc lá vừa tay đưa cho nó, tưởng nó làm cái quái gì =))(kể tới đây giờ còn mắc cười máy bác ạ, còn nhiều khúc mắc cười lắm) nó cầm phân bò chọi bà dai chai chứ, hên là bà dai trai có đội nón lá á nha, không thôi không biết đầu bà dai chai sẽ ra sao nữa @@, ôi mẹ ơi tôi chửi nó mày không biết hỗn là gì hã mày, chưa nói được dứt câu nữa nó chạy đi đâu mất tiêu còn tôi ở đó đứng chịu đạn dùm nó =.=”, hên là bả không chơi trò chọi qua chọi lại há không thôi không biết ra sao nữa =))), rồi còn bữa kia nguyên lũ cờ hó bạn tôi và tôi đi hái vú sữa, thằng A là thằng xung nhất đám, nó leo từ cây này qua cây khác tôi thì đó giờ không biết leo cây là gì leo được có nữa cây là chịu thua tôi sợ té lắm mà điều tôi sợ thì xảy ra với đại ca lôi nhôi của tôi, tôi vừa định leo xuống nghe một cái bịch tiếng này lớn hơn máy tiếng vú sữa rơi =)), tôi leo xuống thì thấy thằng A nằm một đống nó ôm tay mà mặt nhăn có tí xíu, công nhận dân lì lợm có khác, lí do nó té cây là nhảy từ cành này qua cành khác cành kia yếu quá nên nó gãy làm anh hỉa không trở thành cậu bé rừng xanh được, trên đường chở bệnh nhân Nguyễn Văn A thì cậu bé vẫn ngồi im không nói câu nào =)), mà đi ngang qua cây ổi thì anh hỉa kêu! Tụi bây dừng lại, ảnh hỉa chạy vào hái một trái ăn mới chịu đi về tiếp =))), về tới nhà mẹ anh chả hỏi nó bị gì vậy máy con, tụi tôi bảo nó té cây đấy dì ơi, mẹ nó nạt nó vài câu rồi lo cho nó ( chắc tại tụi tôi ở đó nên không chửi nó nhiều ), à mà có lần này nhé máy cậu, nó với anh nó chạy xe bị té anh nó bị nặng còn nó thì nhẹ, tôi lên ngồi chơi với nó, lúc đó thì thằng Trọng chở qua rồi nó về trường, tôi ngồi với nó tí xíu nó đồi lên trường học thế là 2 đứa đành ngậm ngùi đi bộ, khoảng cách nhà nó đi tới trường cũng xa, chứ không xa lắm, nó đi được một chút rồi nó than T ơi tao đi hết nỗi rồi mày cõng tao đi đi, lúc đó tôi cõng anh hỉa từ giữa đường cho tới trường luôn =)), tình bạn của tụi tôi ghê chưa ;)).
Các bạn thấy đấy tuy tôi nghiện game, nhưng nhờ lũ bạn tôi đã thoát ra cái cảnh mê game, nhưng chỉ là một khoảng nào đó thôi chúng nó không giúp tôi hết được, lên lớp 9 đầu năm tôi nghĩ học, vì nhà tôi ép nhiều cái quá đáng, tôi biết những điều đó là tốt cho tôi thôi nhưng mà ép quá thì cũng không được đâu, thế đấy tôi nghĩ học lại chơi game tiếp, kì này còn ghê hơn máy năm trước =)) cho tới giờ này là ngày 5 tháng 7 năm 2015 nghĩ cũng được 4 năm rồi, giờ thì tôi chán game chán thấy mồ luôn chẵng muốn chơi game gì nữa, giờ đụng vào máy tính là làm video vietsub, kara, rồi viết một mẫu truyện ngắn này đây, và một công việc rất phù hợp với tôi đó là trông tiệm nét cho anh 3 hehe, và chuẩn bị cho buổi học bổ túc lại lớp 9.

Đây là câu truyện đầu tiên mình tập viết tuy không hay bằng máy mẫu truyện khác nhưng mong máy bạn ủng hộ và đừng ném nhiều đá quá để tớ còn tiếp tục con đường viết truyện này nữa ^^, tạm biệt và hẹn gặp lại các bạn.