Trang 8/8 Đầu ... 678
kết quả từ 85 tới 90 trên 90

Cửa sổ tâm hồn

  1. #85

    Red face Reply: Cửa sổ tâm hồn

    Bài ngữ pháp cho bạn trẻ

    Hãy sống ở thể chủ động, tránh xa thể thụ động. Nghĩ nhiều đến những gì mà bạn có khả năng làm được hơn là những gì có thể xảy đến cho bạn.

    Hãy sống ở cách khách quan. Hãy quan tâm đến thực tế cuộc sống đúng với những gì đang thật sự diễn ra, hơn là mong muốn chuyện đời sẽ xảy ra như bạn mơ ước.

    Hãy sống ở thì hiện tại, can đảm trực diện đối đầu với công việc ngày hôm nay. Không luyến tiếc quá khứ, cũng đừng lo lắng vớ vẩn đến tương lai.

    Hãy sống ở ngôi thứ nhất, nghiêm khắc tự kiểm điểm mình hơn là đi bới móc những sai sót, lỗi lầm của thiên hạ.

    Hãy sống ở số ít, lắng nghe lời phê bình xuất phát từ lương tâm mình hơn là thích thú với những lời tán thưởng của đám đông.

    Và nếu như phải chọn một động từ thì hãy chọn lấy động từ yêu thương.

    Yesterday is History, Tomorrow is Mystery, Today is a gift, That's why it's called Present.
    (Hôm qua là Lịch sử, Ngày mai là bí ẩn, Hôm nay là một món quà, Đó là lý do tại sao nó được gọi là Hiện tại.)
    Cho tôi hiến đến cuối cùng suối máu
    Cho nhuộm hồng bao cảnh xám bi ai
    (Tố Hữu)

  2. 3 thành viên đã cảm ơn forgetmenot:



  3. #86
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 290634
    Giới tính: Nữ
    Bài gửi
    616

    Talking Reply: Cửa sổ tâm hồn

    Câu chuyện của bác sĩ Michael J.Collins (Trích Đèn nóng thép lạnh)

    "Vậy sao anh không thôi hành động như thể anh là nạn nhân? Hãy dẹp lòng cao ngạo của mình và hãy bắt đầu hành động như một bác sĩ, không phải như một quan tòa".

    Matt Wilk

    TTO - Một bác sĩ trẻ học được rằng phần quan trọng nhất trong công việc xảy ra bên ngoài phòng mổ. Là bác sĩ phẫu thuật nối chi, không phải lúc nào tôi cũng tinh tế và giỏi ăn nói. Tôi có thể dùng đôi tay để giúp bệnh nhân nhưng chuyện ăn nói thì chịu.

    Có lẽ do trong quá trình được đào tạo, chúng tôi không học về cảm xúc. Chúng tôi tập trung vào thao tác và hành động. Suốt 4 năm nội trú ở trung tâm Mayo tại Rochester, Minnesota, dao mổ được coi như là biểu tượng của phòng phẫu thuật mà chúng tôi gọi là "đèn nóng và thép lạnh". Chúng tôi thay khớp gối, xếp xương, nối chi.

    ...Jason Withers là một thợ mộc 36 tuổi, bị lưỡi cưa cắt mất 4 ngón tay phải. Anh là bệnh nhân đầu tiên của tôi trong năm nội trú thứ hai. "Xin bác sĩ giúp tôi - anh nài nỉ tôi trong phòng cấp cứu - Tôi phải làm việc". Giống tôi, anh có vợ và con nhỏ. Giống tôi, anh làm việc với đôi bàn tay. "Bác sĩ có làm được gì không? - anh hỏi tôi nước mắt ràn rụa - Bác sĩ có gắn ngón tay lại được cho tôi không?".

    Đồng nghiệp của anh đã nhặt những ngón tay và để trong bao nước đá. Vết thương khá phẳng. Tất cả các ngón tay có vẻ tốt ngoại trừ ngón trỏ, hầu hết da và mô đều bị rách. Tuy nhiên, như là một mệnh lệnh: phải cố nối lại cả bốn ngón tay.

    Tôi chích thuốc giảm đau cho Jason, làm vệ sinh vết thương và bắt đầu cho kháng sinh. Sau đó tôi đưa anh đi chụp X - quang. "Anh không hút thuốc chứ?" - tôi hỏi.

    "Có", anh bảo anh hút khoảng 1 gói rưỡi một ngày.

    Vậy là căng rồi đây. Bác sĩ Matt Wilk, cây đại thụ của khoa nối chi của Trung tâm Mayo, cực ghét làm phẫu thuật nối chi cho bệnh nhân hút thuốc. Tỉ lệ thất bại của các bệnh nhân này cao hơn của bệnh nhân không hút thuốc. "Thật là buồn khi chúng ta thức cả đêm để nối chi cho anh chàng nào đó để rồi anh ta làm hỏng hết khi hút thuốc" - Matt thường lặp đi lặp lại không chỉ 1 lần.

    Tôi thương cảm cho Jason biết bao. Tôi quyết định phải có lòng tin vào bệnh nhân. Tôi bảo anh: "Anh phải bỏ hút thuốc. Trước hết, hút thuốc là điều tệ nhất mà người ta có thể làm với bản thân mình. Thứ hai, nó làm nghẽn các mạch máu. Giả sử chúng tôi phẫu thuật nối các ngón tay cho anh thành công và làm máu lưu thông tốt qua các chỗ nối thì công sức của chúng tôi sẽ đổ sông đổ biển ngay lập tức nếu anh hút chỉ một điếu thuốc. Các mạch máu sẽ co thắt và các ngón tay sẽ chết".

    Ngồi trong phòng cấp cứu, nhìn tôi, Jason móc túi lấy ra 1 gói thuốc, anh ném lên sàn. "Bác sĩ, nếu các anh nối ngón tay lại giúp tôi, tôi sẽ không bao giờ hút thuốc nữa". Tôi đã tin anh.

    Như tất cả các ca nối ngón đứt lìa, buổi phẫu thuật kéo dài... vô tận. Hai thầy trò chúng tôi, với những dụng cụ vi phẫu, miệt mài qua kính hiển vi hàng 6 giờ. Ngón trỏ của Jason tổn thương quá nhiều không thể nối, còn các ngón khác đều cứu được, các mạch máu các dây thần kinh được nối liền, các gân và dây chằng được phục hồi. Hai ngày sau các ngón tay vẫn còn không cảm giác, bầm và tối màu. Hai lần/ngày tôi đến thay băng và kiểm tra vết mổ.

    Vào ngày thứ tư, các ngón tay trông hồng hào ra. Ngày thứ năm thì có vẻ các ngón tay đã phục hồi tốt. Mười ngày sau khi phẫu thuật, Jason về nhà.

    Ngày hôm sau, tôi nhận được cuộc gọi hốt hoảng của vợ anh. "Có gì xảy ra. Các ngón tay trông thật thảm hại. Xin bác sĩ kiểm tra". Tôi nói cô đưa Jason đến phòng cấp cứu ngay. Vợ Jason nói đúng. Các ngón tay lạnh băng và đen. Tôi thấy mệt mỏi vô cùng: "Jason, tôi thật rất tiếc!"

    Anh ta không trả lời chỉ cúi gằm. Môi anh mím chặt. Tôi thoáng nghĩ: "Không thể thế được. Anh ta không thể ngốc nghếch như vậy!" - "Jason - tôi gần như thầm thì - anh không hút thuốc lại chứ?".
    Anh ta không trả lời.

    Tôi lắc đầu. Chúng tôi đều hiểu chuyện gì đã xảy ra. Càng nghĩ, nỗi thất vọng càng biến thành cơn giận. Sao anh ta ngốc nghếch vậy. Có phải tôi đã hơn 50 lần khuyến cáo anh về tác hại. Hàng giờ miệt mài của chúng tôi và hàng chục ngàn đôla chi phí đã bỏ ra cho ca mổ.

    Chúng tôi đưa Jason trở lại phòng mổ và những gì làm được là cắt hết tế bào chết, chỉ chừa lại phần tay cụt. Bác sĩ Wilk không nói gì nhiều. Tôi chờ đợi cơn giận của ông giáng xuống. Tôi vẫn điều trị cho Jason, nhưng lòng tôi phẫn nộ và tôi thay băng cho anh với tất cả sự lạnh lùng. Thái độ của tôi muốn nói rằng tôi đã vì anh và anh phản bội lòng tin của tôi.

    Cuối cùng, bác sĩ Wilk gọi tôi ra riêng.

    "Mike - ông hỏi - Anh có bao nhiêu ngón tay trên bàn tay phải?"

    Bối rối, tôi trả lời "năm"

    "Bao nhiêu ngón tay trên bàn tay phải của Jason?"

    "Chỉ ngón cái"

    "Vậy sao anh không thôi hành động như thể anh là nạn nhân? Hãy dẹp lòng cao ngạo của mình và hãy bắt đầu hành động như một bác sĩ, không phải như một quan tòa. Ừ, anh ta đã làm việc ngu xuẩn. Nhưng có phải chúng ta chỉ có trách nhiệm đối với những bệnh nhân sáng suốt thôi không? Đừng làm khó anh ta nữa. Anh ta phải sống với niềm đau này suốt đời rồi. Anh ta chịu đủ đau đớn rồi".

    Tôi sững sờ, hoang mang. Phải mất một lúc lâu để tôi hiểu được rằng bác sĩ Wilk muốn nói rằng con người cần sự giúp đỡ của nhau chứ không phải sự phán xét.

    Hôm sau, khi gặp Jason, tôi xin lỗi anh vì đã không biết cảm thông. Lúc đầu anh không trả lời. Sau một lúc, anh nói: "Tôi biết sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa lúc này. Tôi biết tôi sẽ tàn tật cả đời". Anh bặm môi, tia mắt cương nghị: "Tôi bỏ hút thuốc vĩnh viễn".

    Chúng tôi bắt đầu vật lý trị liệu và phục hồi chức năng. Quá trễ để lấy lại bàn tay cho anh, nhưng chúng tôi vẫn có thể giúp anh làm lại cuộc đời.

    "Jason - tôi nói - Đó là một bước khởi đầu tốt". Tôi tự hỏi trong tất cả những sự thật tôi đã học trong nghề của mình, có phải đây là một bài học dễ bị lãng quên.

    LẠI TÚ QUỲNH (dịch từ ReadersDigest)
    (st)

  4. 3 thành viên đã cảm ơn motcobedethuong:


  5. #87

    Red face Reply: Cửa sổ tâm hồn

    Một cậu bé da đen sạm gầy trơ xương, quần áo tả tơi đuổi theo chiếc xe tải to lớn chở đầy quà cứu trợ. Mọi người không khỏi xúc động, chuẩn bị phát quà thì bị ngăn cản.

    Bài học về sự cho đi rút ra sau chuyến từ thiện
    ” Khi thấy mọi người quay vào xe lấy quà để tặng cho một em bé da đen đói rách đang đuổi theo xe, một tình nguyện viên trong đoàn bất ngờ quát lớn: “Các anh định làm gì vậy? Bỏ xuống!”
    Mọi người không khỏi bất ngờ trước hành động kì quặc của chàng trai tình nguyện viên người Mỹ. “Chúng ta đến đây để giúp mọi người kia mà?” Họ nghĩ thầm.
    Tình nguyện viên người Mỹ quay nói tiếp với cậu bé da đen:“Chào em, tụi anh đã đi rất xa để đến đây. Trên xe có rất nhiều thứ, em có thể giúp anh chuyển chúng xuống không? Tụi anh sẽ trả công cho em”.
    Trong khi đứa trẻ còn đang lưỡng lự, thì các cậu bé khác đã chạy tới trước chiếc xe. tình nguyện viên người Mỹ cũng đề nghị giống như vậy với chúng.
    Một đứa trong nhóm xung phong khuân thùng bánh bích quy xuống xe.
    “Rất cám ơn em đã giúp anh, đây là phần thưởng cho em – một thùng bánh bích quy và một cái chăn bông được trao cho cậu bé – Không còn ai sẵn lòng giúp đỡ bọn anh nữa sao?”
    Những đứa trẻ lập tức trèo lên xe và trong tích tắc hàng hóa đã nằm ngay ngắn dưới mặt đất. Các tình nguyện viên nhanh chóng trao cho mỗi em một phần quà cứu trợ.
    Một đứa trẻ đến muộn vô cùng thất vọng khi nhìn thấy cái thùng xe tải trống rỗng. Em không biết mình phải làm gì để được nhận quà.
    “Hãy nhìn xem, mọi người đang rất mệt mỏi. Thật tuyệt vời nếu em có thể tặng mọi người một bài hát.” Tình nguyện viên người Mỹ gợi ý.
    “Cám ơn em, bài hát thật tuyệt!” Chàng trai vừa nói vừa trao cho cậu bé một phần quà.
    Trước các hành động của tình nguyện viên Mỹ, nhóm chúng tôi không khỏi trầm tư, suy nghĩ…
    Đêm đó, các tình nguyện viên đã có dịp trò chuyện cùng nhau. Anh bạn người Mỹ nói:
    “Thật xin lỗi vì thái độ của tôi ban sáng, tôi không nên lớn tiếng như thế”.
    Nhưng các bạn biết không: nghèo không phải là cái tội, nhưng nếu những đứa trẻ ấy nhận được sự
    giúp đỡ của mọi người một cách quá dễ dàng, rất có thể chúng sẽ hình thành lối nghĩ: dùng sự nghèo đói của mình để mưu sinh, chứ không cố gắng phấn đấu để vươn lên.
    Lúc ấy, chúng sẽ càng nghèo khổ hơn. Đó không phải là lỗi do chúng ta gây ra hay sao?”
    Đừng cho đi một cách quá dễ dãi!
    Câu chuyện trên gợi nhắc cho nhiều người về triết lý viên kẹo: Mỗi ngày bạn đều cho một đứa trẻ ăn kẹo. Bạn làm điều ấy rất thường xuyên và vui vẻ. Đứa trẻ ấy cũng có vẻ rất yêu bạn. Mỗi ngày thấy bạn, nó đều cười tươi và chạy đến nhận kẹo.
    Nhưng rồi một ngày, bạn xoa đầu nó và bảo: “Hết kẹo rồi”. Bỗng dưng bạn thấy nó rất khác. Nó gào ầm lên rằng bạn keo kiệt, bạn xấu xa. Hoặc nó đi khắp nơi để nói xấu bạn.
    Triết lý viên kẹo có nghĩa là khi bạn cho ai khác một thứ gì, nhiều khi họ sẽ không nghĩ ấy là món quà, họ nghĩ đó là bổn phận, là trách nhiệm.
    Và khi bạn không cho thứ mà họ muốn nữa, họ sẽ lập tức trở mặt với bạn.
    Với nhiều người, cho dù bạn có cho họ kẹo mỗi ngày, thì họ cũng chỉ nhớ mỗi một ngày mà bạn đã không cho.



    “Bạn đừng nên chờ đợi những quà tặng bất ngờ của cuộc sống mà hãy tự mình làm nên cuộc sống”. (Ảnh minh họa)

    Giống như câu chuyện kể về chuyến
    từ thiện ở trên, dường như những đứa trẻ nghèo khổ ở vùng đất ấy đã quen với việc được mọi người giúp đỡ bằng cách phân phát thức ăn, nhu cầu yếu phẩm hay tiền bạc mỗi khi đến đây.
    Cho nên chúng ngang nhiên đứng trên đường chờ những chuyến xe thiện nguyện đến phát quà và đuổi theo để nhận quà vì biết chắc rằng, chỉ cần có xe cứu trợ đến chúng sẽ có những thứ mình cần.
    Điều này vô hình trung khiến cho những đứa trẻ hình thành thói quen ỷ lại, trông chờ vào sự
    giúp đỡ của người khác.
    Điều này rất nguy hiểm, đặc biệt là đối với trẻ con, bởi chúng là những trang giấy trắng với nhận thức còn non nớt, người ta vẽ lên những trang giấy ấy màu sắc gì, chúng sẽ mang những điều học được ấy đi theo suốt cuộc đời.
    Chính vì vậy mà tình nguyện viên người Mỹ đã yêu cầu những đứa trẻ da đen khuân hàng hóa, hay hát một bài để nhận được thù lao là những phần quà cứu trợ chứ kiên quyết không cho không chúng.
    Bởi anh không muốn những đứa trẻ ấy nhận được sự
    giúp đỡ của mọi người một cách quá dễ dàng, rất có thể chúng sẽ hình thành lối nghĩ: dùng sự nghèo đói của mình để mưu sinh, chứ không cố gắng phấn đấu để vươn lên...

    Theo phunugiadinh/Thế giới trẻ

  6. 3 thành viên đã cảm ơn forgetmenot:


  7. #88
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 290634
    Giới tính: Nữ
    Bài gửi
    616

    Reply: Cửa sổ tâm hồn

    Câu chuyện thật ý nghĩa. Em thích nhất là chuyện viên kẹo.

  8. 3 thành viên đã cảm ơn motcobedethuong:


  9. #89
    Ðến Từ
    Bà Rịa - Vũng Tàu
    Thành Viên Thứ: 368807
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    521

    Reply: Cửa sổ tâm hồn

    Trích Nguyên văn bởi forgetmenot Xem bài viết

    Với nhiều người, cho dù bạn có cho họ kẹo mỗi ngày, thì họ cũng chỉ nhớ mỗi một ngày mà bạn đã không cho.
    Theo phunugiadinh/Thế giới trẻ
    Rút kết được rằng ở một số môi trường, hoàn cảnh thì có thể người ta sẽ không nhớ bạn tốt như thế nào, giỏi như thế nào, người ta sẽ chỉ nhớ những lần sai, lần xấu, những lần lỡ lầm của bạn mà thôi.
    Vậy nên muốn nhiều người nhớ đến hay biết đến thì làm nhiều trò xấu lên
    đùa thôi nhé

  10. 2 thành viên đã cảm ơn minhthienbtv:


  11. #90
    Ðến Từ
    Tỉnh Khác
    Thành Viên Thứ: 101728
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    911

    Reply: Cửa sổ tâm hồn

    Trích Nguyên văn bởi minhthienbtv Xem bài viết
    Vậy nên muốn nhiều người nhớ đến hay biết đến thì làm nhiều trò xấu lên
    đùa thôi nhé
    Cười chết mất ...

  12. Đã cảm ơn ATM:


Trang 8/8 Đầu ... 678