Trang 11/12 Đầu ... 9101112 cuối
kết quả từ 121 tới 132 trên 133

Cửa sổ tâm hồn

  1. #121
    Ðến Từ
    Tỉnh Khác
    Thành Viên Thứ: 101728
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.955

    Reply: Cửa sổ tâm hồn

    Bất ngờ và cảm động.

  2. 5 thành viên đã cảm ơn ATM:


  3. #122
    Ðến Từ
    Hà Nội
    Thành Viên Thứ: 348241
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    3.012

    Reply: Cửa sổ tâm hồn

    Trích Nguyên văn bởi forgetmenot Xem bài viết
    Vị khách tốt bụng

    Một du khách nhìn thấy một cụ bà đang đứng bên bờ một dòng suối lênh láng nước sau một trận mưa lớn. Trông bà có vẻ rất lo lắng và bất đắc dĩ phải băng qua nó.

    Người du khách tiến lại gần và hỏi bà lão:

    “Bà ơi, bà có muốn con cõng bà vượt suối không?”

    Bà lão rất ngạc nhiên và lẳng lặng gật đầu đồng ý. Anh cõng bà băng qua suối và anh dần đuối sức. Sau khi sang bờ bên kia, bà lão vội vội vàng vàng rời đi mà không nói lời cảm ơn nào. Vị du khách đang rã rời vì đuối sức kia có chút hối tiếc vì giúp đỡ bà lão ấy. Anh không mong cầu bà báo đáp, nhưng nghĩ rằng chí ít thì bà cũng nên nói với anh đôi lời bày tỏ sự cảm kích.

    Vài giờ sau, du khách này đi tới vùng núi. Đó là một hành trình đầy gian nan với anh, chân của anh bị côn trùng cắn sưng tấy.

    Lát sau, trên đường đi, có một thanh niên bắt kịp theo anh và nói:

    “Cảm ơn anh đã giúp bà tôi. Bà bảo anh sẽ cần những thứ này và muốn tôi mang chúng đến cho anh.”

    Nói đoạn, cậu ấy lấy ra một ít thức ăn và thuốc men trong túi ra. Hơn nữa cậu ấy còn dắt thêm một con lừa và giao nó cho du khách tốt bụng. Vị du khách không ngừng nói cảm ơn anh thanh niên.

    Sau đó người thanh niên này nói tiếp:

    “Bà của tôi không nói được, cho nên bà muốn tôi thay mặt bà cảm ơn anh!”

    (Nguồn: trithucvn)
    Đọc đoạn đầu cũng nghĩ giống như anh ta, sau mới thấy bất ngờ và cảm động.
    Khách nhấn THANKS khi thấy một bài viết hữu ích nha
    [Fshare] Tổng hợp link download Windows + Office bản chuẩn cập nhật 2019




  4. 5 thành viên đã cảm ơn Duy Tùng Shrek:


  5. #123
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 443107
    Giới tính: Nữ
    Bài gửi
    2

    Reply: Cửa sổ tâm hồn

    Cái gì vậy

  6. 2 thành viên đã cảm ơn dungbarie:


  7. #124
    Ðến Từ
    Tỉnh Khác
    Thành Viên Thứ: 101728
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.955

    Reply: Cửa sổ tâm hồn

    Trích Nguyên văn bởi dungbarie Xem bài viết
    Cái gì vậy
    Bạn chưa đọc câu chuyện à?

  8. 5 thành viên đã cảm ơn ATM:


  9. #125
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 92283
    Giới tính: Nữ
    Bài gửi
    2.497

    Red face Reply: Cửa sổ tâm hồn

    Trong mùa đông lạnh lẽo, một gia đình ba người,hai vợ chồng và cậu con trai 5 tuổi đi khắp nơi tìm nhà.
    Họ đã phải rong ruổi đi cả một ngày vất vả, đến tối, khó khăn lắm mới tìm thấy một căn nhà tốt.
    Thế là họ đến gõ cửa hỏi thăm…
    Người chồng hỏi:
    – “Xin chào, nhà này có cho thuê phải không ạ?”.
    Lúc này, người chủ nhà nhẹ nhàng bước ra,nhìn ba người khách từ trên xuống dưới rồi tiếc nuối nói:
    – “A, thật sự xin lỗi, chúng tôi không cho gia đình có con nhỏ thuê”.
    Hai vợ chồng nghe chủ nhà nói vậy thì không biết phải làm sao, thế nên họ lặng lẽ rời đi.
    Cậu con trai 5 tuổi bé nhỏ kia hỏi:
    “Thật sự không còn cách nào sao ạ?”, nhưng bà chủ chỉ mỉm cười lắc đầu, bà chào cả nhà cậu bé rồi đóng cửa lại.
    Bàn tay lạnh cóng của cậu bé lại gõ cửa.
    Lúc này, hai vợ chồng đang rời khỏi căn nhà để đi tìm một nơi khác, họ quay đầu lại nhìn con…
    Cậu bé hăng hái gõ cửa hỏi to rằng:
    “Bác ơi, cháu muốn thuê nhà, cháu không có con nhỏ, ba mẹ cháu muốn sống cùng cháu, như thế có được không ạ?”.
    Cửa mở, người chủ nhà bước ra cười lớn, rồi quyết định cho cả nhà cậu bé thuê.
    (nguồn: trithucvn)
    Cho tôi hiến đến cuối cùng suối máu
    Cho nhuộm hồng bao cảnh xám bi ai
    (Tố Hữu)

  10. 5 thành viên đã cảm ơn forgetmenot:


  11. #126
    Ðến Từ
    Tỉnh Khác
    Thành Viên Thứ: 101728
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.955

    Reply: Cửa sổ tâm hồn

    Chú bé thông minh đáng yêu quá.

  12. 5 thành viên đã cảm ơn ATM:


  13. #127
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 92283
    Giới tính: Nữ
    Bài gửi
    2.497

    Red face Reply: Cửa sổ tâm hồn

    Trích Nguyên văn bởi ATM Xem bài viết
    Chú bé thông minh đáng yêu quá.
    4get cũng nghĩ vậy.

  14. 5 thành viên đã cảm ơn forgetmenot:


  15. #128
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 290634
    Giới tính: Nữ
    Bài gửi
    1.605

    Reply: Cửa sổ tâm hồn

    Mới 5 tuổi mà đã thành công, làm được việc người lớn kg làm được, lớn lên cậu bé này chắc chắn sẽ thành đạt lắm...

  16. 5 thành viên đã cảm ơn motcobedethuong:


  17. #129
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 431305
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    312

    Reply: Cửa sổ tâm hồn

    Chú bé thông minh quá.

  18. 4 thành viên đã cảm ơn ham-vui:


  19. #130
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 290634
    Giới tính: Nữ
    Bài gửi
    1.605

    Wink Reply: Cửa sổ tâm hồn

    Câu chuyện về cậu bé sau đây đã khiến rất nhiều người nhận được một bài học quý giá trong đó.

    Vào đầu những năm 1990, khi nhà hảo tâm người Mỹ Ken Behring, cũng là 1 vị tỷ phú bất động sản, có việc từ thiện cần đi qua khu vực vịnh San Francisco, ông bất ngờ phát hiện ra chiếc ví của mình đã mất.

    Trợ lý đi cùng suy nghĩ một hồi mới lo lắng nói: "Thưa ngài, tôi nghĩ có lẽ ngài đã đánh rơi khi đi bộ ngang qua khu ổ chuột ở Berkeley vừa nãy. Chúng ta phải làm thế nào bây giờ, ngài có muốn tôi quay lại đó tìm hay không?".

    Ken Behring trả lời: "Bây giờ quay lại tìm chắc cũng khó. Thôi thì chúng ta hãy ngồi đây chờ người nào đó tốt bụng nhặt được rồi liên hệ trả lại đi”.

    Thế là, cả vị tỷ phú và trợ lý của mình đã cùng ngồi chờ suốt hai tiếng đồng hồ ở khu vực vịnh San Francisco nhưng cũng chẳng thấy ai liên lạc với mình.

    Quá nản lòng, người trợ lý thất vọng nói: "Thưa ngài, chúng ta đừng lãng phí thời gian ở đây nữa. Trông chờ gì vào những kẻ nghèo khó ở khu ổ chuột cơ chứ, chắc họ sẽ không bao giờ tới trả lại ví cho ngài đâu".
    Ken Behring vẫn bình tĩnh đáp: "Không sao, tôi vẫn sẽ chờ ở đây. Anh có thể quay lại công ty trước và xử lý công việc".

    Người trợ lý bối rối: "Làm sao mà tôi bỏ ngài ở đây một mình được. Trong ví lúc nào cũng đặt danh thiếp và số điện thoại, nếu có ai muốn trả thì ngay từ khi nhận được, họ đã gọi điện cho mình rồi. Vốn là chả mất đến vài phút nhưng chúng ta đã lãng phí cả buổi chiều để đợi. Tôi sợ rằng, kẻ đó đã lấy hết số tiền bên trong mà chẳng hề có ý định trả lại đâu”.

    Không nghe những gì người trợ lý nói, vị tỷ phú vẫn quả quyết ngồi chờ. Suốt từ chiều đến tận khi mặt trời lặn, điện thoại của ông vẫn chưa vang lên. Nhưng khi màn đêm bắt đầu muộn, lúc mà trợ lý chuẩn bị kiên quyết đưa ông về thì những tiếng chuông điện thoại đầu tiên xuất hiện. Ở đầu dây bên kia, có người yêu cầu ông quay lại một con đường gần đó để nhận lại ví.

    Người trợ lý lại nghi ngờ: "Đây không phải một vụ bắt cóc hay tống tiền chứ?"

    Ken Behring không bận tâm tới lời nhắc nhở của trợ lý mà lập tức cho lái xe đi tới địa điểm đã hẹn. Tới nơi, một cậu bé ăn mặc rách rưới và bẩn thỉu đang đứng chờ ông, trong tay cậu đúng là một chiếc ví dày. Vị trợ lý nhanh chóng lại gần nhận chiếc ví và kiểm tra số tiền bên trong, ngạc nhiên thấy rằng, hầu như tất cả đều còn nguyên mà chưa ai động đến 1 đồng.

    Khi anh ta trao lại chiếc ví cho ông chủ thì cậu bé mới bẽn lẽn lên tiếng: "Thưa ngài, liệu cháu có thể xin ngài một ít tiền được không?".

    Trợ lý nghe vậy thì nghĩ thầm: "Đó, tôi biết ngay mà, làm gì có chuyện...".

    Ken Behring hỏi đứa bé: "Cháu cần bao nhiêu?".

    Cậu bé ngại ngùng đáp: "Cháu chỉ xin ngài 1 đô la mà thôi. Cháu tìm thấy chiếc ví của ngài lâu rồi nhưng không có tiền để gọi điện thoại. Cháu đã phải hỏi mãi, chỉ có mỗi ông chủ cửa hàng gần đây là cho cháu mượn tiền để ra trạm điện thoại công cộng mà thôi. Bây giờ cháu cần có tiền để trả lại cho ông ấy".

    Nghe lời giãi bày ấy, cả vị trợ lý cùng nhà hảo tâm đều vô cùng bất ngờ. Ông cúi xuống và ôm chầm lấy cậu nhóc, đích thân dẫn cậu quay trở lại cửa hàng kia để trả tiền, cũng như tặng cho cậu bé một bữa ăn ấm áp ngon lành coi như lời cảm ơn của mình.

    Từ đó về sau, nhà hảo tâm đã thay đổi hoàn toàn con đường từ thiện của mình. Ông không ban phát tiền tài cho các tổ chức nữa mà thay vào đó quyết định đầu tư những trường học cho trẻ em ở khu ổ chuột. Trong một lần được hỏi về quyết định này, ông đã mạnh mẽ trả lời:

    "Chúng ta không bao giờ được phép đánh giá tất cả mọi người thông qua bề ngoài, điều kiện vật chất của họ, không được phép mặc định tất cả những sinh linh sống trong khu ổ chuột đều là kẻ tham lam và ích kỷ. Bất kỳ ai, cho dù sống ở đâu cũng cần được tôn trọng. Chỉ cần có một chỗ ở, cho họ cơ hội chứng minh thì chúng ta có thể tìm thấy những con người ngay thẳng với trái tim thanh tao, cũng như những tấm lòng tốt bụng rất đáng để tự hào. Đó chính là giá trị mà tôi muốn đầu tư và giúp đỡ".

    (nguồn: cafef.vn)


  20. 4 thành viên đã cảm ơn motcobedethuong:


  21. #131
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 431305
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    312

    Reply: Cửa sổ tâm hồn

    Câu chuyện thật bất ngờ và cảm động.

  22. 4 thành viên đã cảm ơn ham-vui:


  23. #132
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 92283
    Giới tính: Nữ
    Bài gửi
    2.497

    Reply: Cửa sổ tâm hồn

    Đọc mà khóc luôn...

  24. 3 thành viên đã cảm ơn forgetmenot:


Trang 11/12 Đầu ... 9101112 cuối