Trang 10/11 Đầu ... 891011 cuối
kết quả từ 109 tới 120 trên 124

Cửa sổ tâm hồn

  1. #109
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 92283
    Giới tính: Nữ
    Bài gửi
    2.382

    Red face Reply: Cửa sổ tâm hồn

    Trích Nguyên văn bởi ATM Xem bài viết
    Tấm lòng trẻ thơ

    Có một bà mẹ đơn thân nọ vừa mới chuyển nhà, bà ta phát hiện hàng xóm là một gia đình nghèo khó, gia đình đó có một bà mẹ góa chồng và hai đứa con.
    Có một hôm mất điện, bà ta đành phải thắp nến lên cho sáng. Một lúc sau, có tiếng người gõ cửa. Bà ra mở cửa, thì ra đó là con của nhà hàng xóm.
    Đứa bé nghiêm túc hỏi: “Con chào dì, dì cho con hỏi nhà dì có nến không ạ?”. Bà ta thầm nghĩ: “Cái gia đình này nghèo đến nỗi ngay cả nến cũng không có sao? Tốt nhất không cho, cứ như thế họ sẽ ỷ lại mất”.
    Nghĩ rồi, bà liền nói to một tiếng: “Không có!”. Đúng lúc bà ta đang chuẩn bị đóng cửa, đứa bé đó liền cười rạng rỡ và nói: “Con thừa biết là nhà dì không có nến mà!”.
    Nói xong, đứa bé liền lấy ra hai cây nến: “Mẹ và con sợ dì sống một mình không có nến nên con đem sang tặng dì hai cây để thắp sáng ạ!”. Lúc này, bà ta vừa tự trách bản thân, vừa cảm động rơi nước mắt, sau đó liền ôm chặt đứa bé vào lòng.
    (st)

    Đọc những chuyện này cảm thấy lòng ấm áp...
    Cho tôi hiến đến cuối cùng suối máu
    Cho nhuộm hồng bao cảnh xám bi ai
    (Tố Hữu)

  2. 5 thành viên đã cảm ơn forgetmenot:


  3. #110
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 290634
    Giới tính: Nữ
    Bài gửi
    1.483

    Talking Reply: Cửa sổ tâm hồn

    Chúng ta chỉ bất tiện có ba tiếng thôi

    Ngày hôm đó, tôi may mắn đặt được vé về quê ngoại cùng với chồng, nhưng sau khi lên xe thì nhìn thấy có một quý cô đang ngồi ở vị trí của chúng tôi. Chồng tôi bảo tôi ngồi ở cạnh vị nữ sĩ đó nhưng lại không mời bà ấy nhường chỗ.
    Tôi phát hiện ra chân phải của bà ấy có chút trở ngại, lúc đó tôi mới hiểu tại sao chồng tôi lại làm như thế. Chồng tôi cứ đứng như thế suốt dọc đường từ Gia Nghĩa đến Bắc Kinh mà không hề có ý định lấy lại chỗ ngồi.
    Sau khi xuống xe, tôi nói với giọng điệu của một bà vợ xót chồng: “Nhường chỗ là việc nên làm, thế nhưng từ Gia Nghĩa đến Bắc Kinh xa như thế sao không nói bà ấy đổi vị trí cho mình chứ”. Chồng tôi đáp: “Người ta bất tiện cả đời rồi, còn mình chỉ bất tiện có ba tiếng thôi mà”.
    Nghe chồng nói vậy, tôi vô cùng xúc động. Có được một người chồng vừa tốt bụng vừa lương thiện như thế, tôi thấy rằng cả thế giới này đều trở nên ấm áp hơn nhiều. Tâm niệm thay đổi, thế giới hình như cũng vì thế mà thay đổi theo. Trong cuộc sống, mỗi một câu chuyện đều có khả năng xoay chuyển, cứ lấy chúng tôi làm ví dụ là rõ nhất.
    Có thể chúng ta sẽ không thành công trong ba phút nhưng đôi lúc chỉ cần mất đi một phút, số mệnh con người sẽ hoàn toàn khác nhau.
    (st)

  4. 5 thành viên đã cảm ơn motcobedethuong:


  5. #111
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 290634
    Giới tính: Nữ
    Bài gửi
    1.483

    Reply: Cửa sổ tâm hồn

    Ông ấy có 1 trái tim thật nhân hậu.

  6. 5 thành viên đã cảm ơn motcobedethuong:


  7. #112
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 92283
    Giới tính: Nữ
    Bài gửi
    2.382

    Red face Reply: Cửa sổ tâm hồn

    Ở hiền gặp lành

    Vào một đêm muộn đầu xuân, mọi người đều đã ngủ say, có một đôi vợ chồng tuổi đã cao bước vào một khách sạn, đáng buồn thay khách sạn đó đã hết phòng.
    Nhân viên lễ tân không đành lòng để cho cặp vợ chồng đó lại đi tìm khách sạn, anh ta liền dẫn họ vào một căn phòng: “Có thể đây không phải là căn phòng tốt nhất nhưng ít nhất hai bác cũng không phải chạy đi tìm phòng nửa đêm nữa”. Cặp vợ chồng thấy căn phòng được dọn dẹp sạch sẽ nên quyết định ở lại đó.
    Ngày thứ hai, khi họ thanh toán, nhân viên lễ tân đó liền nói: “Hai bác không cần thanh toán đâu ạ, vì căn phòng hai bác ở đó là phòng của cháu. Chúc hai bác có một hành trình du lịch vui vẻ ạ!”.
    Thì ra, nhân viên lễ tân đó đã ngủ một đêm tại quầy bàn để nhường phòng cho họ. Cặp vợ chồng hết sức cảm động và nói: “Chàng trai trẻ à, cậu là nhân viên lễ tân khách sạn tốt nhất mà chúng tôi từng gặp đấy. Cậu nhất định sẽ được đền đáp”. Chàng trai liền cười rồi tiễn cặp vợ chồng ra cửa và rồi nhanh chóng quên đi chuyện hôm đó.
    Bỗng có một ngày, anh ta nhận được một bức thư, trong đó có một tấm vé đi du lịch New York một mình, chàng trai đi đến một căn biệt thự trang hoàng theo như chỉ dẫn trong thư.
    Thì ra, hai người mà anh ta tiếp đón trong đêm muộn hôm đó chính là một nhà tỷ phú cùng với vợ của ông ấy. Ông ấy đã mua tặng chàng trai một tiệm rượu lớn sau đó giao cho anh quản lý.
    (st)

  8. 5 thành viên đã cảm ơn forgetmenot:


  9. #113
    Ðến Từ
    Hà Nội
    Thành Viên Thứ: 348241
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    2.988

    Reply: Cửa sổ tâm hồn

    Làm việc tốt thì kg bao giờ phải hối hận.
    Khách nhấn THANKS khi thấy một bài viết hữu ích nha
    [Fshare] Tổng hợp link download Windows + Office bản chuẩn cập nhật 2019




  10. 5 thành viên đã cảm ơn Duy Tùng Shrek:


  11. #114
    Ðến Từ
    Hà Nội
    Thành Viên Thứ: 348241
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    2.988

    Smile Reply: Cửa sổ tâm hồn

    Ô cửa sổ trong bệnh viện




    Hai người đàn ông bị bệnh nặng cùng nằm điều trị chung một phòng bệnh.

    Một người bị bệnh nước trong phổi còn người kia bị liệt nửa người. Vào mỗi buổi trưa, người bị bệnh phổi phải ngồi dậy khoảng một tiếng đồng hồ để phổi được khô ráo. Giường của ông ta đặt gần ô cửa sổ duy nhất trong phòng. Còn người bị liệt thì suốt ngày phải nằm trên giường. Họ thường trò chuyện với nhau hàng giờ về gia đình, bạn bè, cuộc sống… và cùng nhau ôn lại những kỷ niệm thời còn phục vụ trong quân ngũ.

    Mỗi trưa, khi người đàn ông trên giường bệnh gần cửa sổ ngồi dậy, ông ta thường tiêu khiển bằng cách kể lại cho người bạn cùng phòng nghe về những gì mình nhìn thấy bên ngoài cửa sổ.

    Qua lời kể của bạn, người bệnh ở giường bên kia như được sống lại trong thế giới muôn màu muôn vẻ bên ngoài khung cửa. Nơi đó có một công viên xanh ngát với hồ nước trong xanh, thơ mộng cùng đàn thiên nga thong thả lượn quanh. Cạnh đó, những đứa trẻ đang thả lên mặt hồ phẳng lặng những chiếc thuyền bằng giấy. Những đôi tình nhân tay trong tay đang dìu nhau dạo chơi quanh luống hoa hồng đỏ thắm… Tất cả như một bức tranh thơ mộng đầy màu sắc. Trong khi người bệnh gần cửa sổ say sưa kể thì ở giường bên kia, bạn của ông đang lim dim đôi mắt, mường tượng trước mắt mình một khung cảnh đẹp như mơ.

    Vào một buổi chiều ấm áp, người bệnh ở giường gần cửa sổ kể lại cho bạn mình nghe về một cuộc diễu binh đang diễn ra bên ngoài. Mặc dù không nghe được dàn nhạc đang tấu khúc quân hành ngoài kia nhưng người đàn ông bị liệt vẫn có thể hình dung ra quang cảnh hùng tráng ấy.

    Ngày tháng lặng lẽ trôi qua...

    Một buổi sáng, như thường lệ, cô y tá trực đem nước đến cho họ thì phát hiện người bệnh nhân nằm bất động trên chiếc giường cạnh cửa sổ. Ông ấy đã trút hơi thở cuối cùng trong giấc ngủ yên lành đêm qua.

    Sau cái chết của bạn, người đàn ông bị liệt yêu cầu được chuyển sang chiếc giường cạnh cửa sổ. Trên chiếc giường mới, nén đau đớn, ông tìm mọi cách chống tay từ từ ngồi dậy và bắt đầu phóng tầm nhìn ra thế giới bên ngoài. Nhưng trước mắt ông chỉ là một bức tường trắng xóa.

    Mãi sau này ông mới biết được sự thật: người bạn quá cố của ông là một người mù, thậm chí ông ấy còn không thể trông thấy được bức tường vô cảm kia. Điều ông ấy muốn là đem lại cho bạn mình niềm vui và sự an ủi.
    (st)

  12. 6 thành viên đã cảm ơn Duy Tùng Shrek:


  13. #115
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 290634
    Giới tính: Nữ
    Bài gửi
    1.483

    Reply: Cửa sổ tâm hồn

    Đọc truyện này em khóc luôn...

  14. 5 thành viên đã cảm ơn motcobedethuong:


  15. #116
    Ðến Từ
    Tỉnh Khác
    Thành Viên Thứ: 101728
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.876

    Reply: Cửa sổ tâm hồn

    Truyện cảm động.

  16. 5 thành viên đã cảm ơn ATM:


  17. #117
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 92283
    Giới tính: Nữ
    Bài gửi
    2.382

    Reply: Cửa sổ tâm hồn

    4get cũng khóc luôn.

  18. 5 thành viên đã cảm ơn forgetmenot:


  19. #118
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 92283
    Giới tính: Nữ
    Bài gửi
    2.382

    Red face Reply: Cửa sổ tâm hồn

    Một ngày nọ, khi người cha đang làm việc thì con trai của ông đến và nói: "Bố ơi, con có thể hỏi bố một câu không?".
    Người cha đáp lại: "Được chứ con. Con muốn hỏi gì nào?".
    Cậu bé liền hỏi: "Cha ơi, cha kiếm được bao nhiêu tiền mỗi giờ thế ạ?".
    Người cha hơi khó chịu nhưng vẫn trả lời: "Đó không phải việc của con. Tại sao con lại hỏi điều đó chứ?".
    Cậu bé nài nỉ: "Con chỉ muốn biết thôi mà. Làm ơn cho con biết đi cha, cha kiếm được bao nhiêu tiền một giờ vậy cha?"
    Lúc này, người cha đành nói: "Cha kiếm được 500 Rupees một giờ".
    Cậu bé ngay lập tức cúi đầu xuống. Sau một lúc, cậu ngẩng mặt lên rồi nói: "Cha ơi, cha có thể cho con 300 Rupees được không ạ?".
    Người cha giận dữ trả lời: "Nếu lý do duy nhất để con hỏi về tiền lương của cha là để xin tiền đi mua một thứ đồ chơi vớ vẩn hay vô bổ nào đó thì hãy về phòng và đi ngủ ngay đi. Con hãy ngẫm xem tại sao con lại ích kỷ như vậy. Cha phải làm việc cực khổ mỗi ngày và cha không thích cách cư xử trẻ con đó đâu".
    Nghe cha mắng xong, cậu bé im lặng về phòng và đóng cửa lại. Người cha thì vẫn ngồi đó, bắt đầu thấy tức giận hơn về câu hỏi của con trai và không biết tại sao cậu bé lại dám hỏi như thế chỉ để xin tiền.
    Một tiếng sau, ông dần bình tĩnh lại và nghĩ: "Có thể thằng bé thực sự cần mua thứ gì đó với 300 Rupees thì sao nhỉ? Nó chưa bao giờ xin tiền thường xuyên cả".
    Nghĩ vậy, ông đứng dậy đi tới phòng con trai, gõ cửa và nói: "Con ngủ chưa con trai?".
    "Con vẫn còn thức cha ơi," cậu bé đáp lại.
    Thấy vậy, người cha liền bảo: "Có lẽ lúc nãy cha đã quá gay gắt với con. Giờ cha đã suy nghĩ và bình tâm lại. Đây là 300 Rupees mà con cần".
    Cậu bé mừng rỡ ngồi thẳng dậy và reo lên: "Ôi, con cám ơn cha nhiều lắm!". Sau đó, cậu thò tay xuống dưới gối và lấy ra một số tiền rồi chậm rãi đếm. Nhìn thấy con đã có tiền, người cha lại bắt đầu tức giận. Đến khi cậu bé ngước nhìn lên, người cha quát: "Tại sao con còn xin tiền cha khi con đã có tiền rồi?"
    Cậu bé liền nói: "Vì con chưa có đủ tiền ạ. Cha ơi, bây giờ con đã có đủ 500 Rupees rồi, con có thể mua một giờ của cha được không ạ? Xin cha hãy về sớm vào ngày mai. Con muốn ăn tối với cha".
    Nghe con nói, người cha lặng người đi.


    Câu chuyện như một lời nhắc nhở đối với những người chỉ biết đến công việc mỗi ngày. Cuộc sống này quá ngắn ngủi nên bạn đừng để thời gian vùn vụt trôi đi mà không dành ra một chút để quan tâm tới gia đình, tới những người quan trọng với mình.
    Nếu bạn ra đi mãi mãi vào ngày mai, công ty nơi bạn đang làm việc có thể dễ dàng tìm một người khác để thay thế bạn chỉ trong vài ngày. Thế nhưng, những người thân của bạn sẽ vì việc bạn ra đi ấy mà thấy mất mát và đau khổ suốt cả phần đời còn lại.
    Vì thế, là cha mẹ, xin bạn hãy dành một chút thời gian mỗi ngày để quan tâm tới con trẻ, chơi cùng con, nói chuyện với con để hiểu con hơn, giúp đỡ con giải quyết những vấn đề khó khăn và định hướng cho con phát triển.
    Là một người chồng, người vợ, xin bạn hãy dành ra một vài phút mỗi ngày để tâm sự và chia sẻ với nửa kia về những vấn đề trong công việc cũng như cuộc sống. Dù có xảy ra mâu thuẫn và cãi vã thì mỗi người hãy nhún nhường một chút rồi cùng nhau tháo gỡ khúc mắc. Có như vậy, hạnh phúc mới bền lâu.
    Là một người con, xin bạn đừng quên nói lời yêu thương và thể hiện sự quan tâm với cha mẹ mỗi ngày. Nếu sống và làm việc gần nhà, hãy nhớ dành thời gian phụ giúp cha mẹ công việc nhà, từ chối những cuộc xã giao, rượu chè không cần thiết để về ăn cơm với cha mẹ... Nếu buộc phải xa nhà thì cũng đừng quên gọi điện hỏi thăm cha mẹ thường xuyên.
    Và một điều quan trọng cuối cùng là khi bạn ở bên những người thân yêu, hãy dẹp bỏ tất cả - từ công việc tới điện thoại để tận hưởng những phút giây ấm áp, vô ưu, vô lo bên gia đình.
    (st)

  20. 5 thành viên đã cảm ơn forgetmenot:


  21. #119
    Ðến Từ
    Tỉnh Khác
    Thành Viên Thứ: 101728
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.876

    Reply: Cửa sổ tâm hồn

    Gia đình là quan trọng nhất.

  22. 5 thành viên đã cảm ơn ATM:


  23. #120
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 92283
    Giới tính: Nữ
    Bài gửi
    2.382

    Red face Reply: Cửa sổ tâm hồn

    Vị khách tốt bụng

    Một du khách nhìn thấy một cụ bà đang đứng bên bờ một dòng suối lênh láng nước sau một trận mưa lớn. Trông bà có vẻ rất lo lắng và bất đắc dĩ phải băng qua nó.

    Người khách du lịch tiến lại gần và hỏi bà lão:

    “Bà ơi, bà có muốn con cõng bà vượt suối không?”

    Bà lão rất ngạc nhiên và lẳng lặng gật đầu đồng ý. Anh cõng bà băng qua suối và anh dần đuối sức. Sau khi sang bờ bên kia, bà lão vội vội vàng vàng rời đi mà không nói lời cảm ơn nào. Vị du khách đang rã rời vì đuối sức kia có chút hối tiếc vì giúp đỡ bà lão ấy. Anh không mong cầu bà báo đáp, nhưng nghĩ rằng chí ít thì bà cũng nên nói với anh đôi lời bày tỏ sự cảm kích.

    Vài giờ sau, du khách này đi tới vùng núi. Đó là một hành trình đầy gian nan với anh, chân của anh bị côn trùng cắn sưng tấy.

    Lát sau, trên đường đi, có một thanh niên bắt kịp theo anh và nói:

    “Cảm ơn anh đã giúp bà tôi. Bà bảo anh sẽ cần những thứ này và muốn tôi mang chúng đến cho anh.”

    Nói đoạn, cậu ấy lấy ra một ít thức ăn và thuốc men trong túi ra. Hơn nữa cậu ấy còn dắt thêm một con lừa và giao nó cho du khách tốt bụng. Vị du khách không ngừng nói cảm ơn anh thanh niên.

    Sau đó người thanh niên này nói tiếp:

    “Bà của tôi không nói được, cho nên bà muốn tôi thay mặt bà cảm ơn anh!”

    (Nguồn: trithucvn)

  24. 5 thành viên đã cảm ơn forgetmenot:


Trang 10/11 Đầu ... 891011 cuối