Trang 103/104 Đầu ... 35393101102103104 cuối
kết quả từ 1.225 tới 1.236 trên 1237

Thơ Nguyễn Thành Sáng

  1. #1225
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.246

    Reply: Thơ Nguyễn Thanh Sáng


    Nỗi Niềm (1)

    Mấy mươi năm thu hình trong cảnh sống
    Từng đêm về quyện bóng với màn đen
    Kia trăng mờ ẩn hiện khuất bên sông
    Đây con nước ròng rong không điểm hẹn!

    Ngày quạnh quẽ cửa then cài kín đóng
    Sắc lạnh lùng kết đọng ánh vàng thu
    Chiều ảm đạm giăng phủ cả mênh mông
    Niềm héo hắt, cõi lòng ôm ấp ủ…

    Bỗng tỉnh giấc, chu du vào gợn nước
    Thả xuôi dòng, đứng trước ánh trăng sang
    Rồi bất chợt gặp nàng thơ mộng ước
    Giữa khuya buồn muốn được uống sương tan

    Ta lặng ngắm, thấy nàng như tê tái
    Nét đượm sầu, trống trải quấn tâm tư
    Nhỏ lệ hồn vào thơ loang xa mãi
    Tìm phôi phai mệt mỏi tự bao giờ!

    Nghe xúc cảm, dạt dào rồi rung động
    Khi hiểu ai cũng giông giống như ta
    Nhận về mình xót xa hay đồng trống
    Dành tặng người biển rộng để vươn xa…

    Từ sâu thẳm, cung đàn ngân khúc nhạc
    Nhịp thời gian bàng bạc nỗi vấn vương
    Sau lần cạn men hương nơi cung các
    Hồn lâng lâng ngây ngất nỗi niềm thương

    Đoá hoa kia, màu phai treo vắng lặng
    Mà sao đây thấy nặng... nhớ hoa buồn!
    Có phải chăng chung nguồn ngày hứng nắng
    Canh khuya tàn cùng tắm giọt sương buông!...


    Nguyễn Thành Sáng

  2. #1226
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.246

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng


    Nỗi Niềm Tình Xa

    Dòng đời trôi mãi theo năm tháng
    Nẻo sống thênh thang lắm lỡ làng
    Nắng hạn khô cằn khao khát nước
    Mưa rào nặng hạt, xé mây tan!

    Biển gọi thuyền neo, buồn bến đậu
    Ngựa chuồng xếp vó, rũ canh thâu
    Dế ngân rỉ rả, lay niềm nhớ
    Vắng lặng canh khuya, dệt mối sầu

    Chẳng phải vầng trăng đà khuất núi
    Mà sao người thức lại mong chờ
    Âm thầm, lặng lẽ, hồn thơ thẩn
    Dưới ánh tỏa vàng, dạ héo lơ!...

    Cánh mộng biến thành một cánh chim
    Bay vào cõi lộng để mong tìm
    Nhưng rồi chỉ thấy bầu hoang mạc
    Trống trải, mịt mờ dưới bóng đêm!

    Để nhớ, để trông, để ngậm ngùi
    Khiến tim lay động nhịp từng hồi
    Nỉ non, réo rắt dòng âm nhạc
    Tê tái tâm hồn bước lẻ loi

    Ngoài kia diệu vợi thật là xa
    Cũng có một người nhặt lá đa
    Ủ đống để chờ khuya giá lạnh
    Nhúm lên ngọn lửa, ấm hồn hoa…

    Hỡi chiếc thuyền đi giữa biển ngàn
    Ngươi đang dưới bóng của trăng vàng
    Đường xa thăm thẳm, chèo mê mỏi
    Biết đến bến rồi, ánh có tan?!...


    15/10/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  3. #1227
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.246

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Hồn Lang Gửi Lại

    Đêm qua gió thổi tận trời đông
    Dìu dặt, du dương, rộn tấc lòng
    Dào dạt nỗi niềm, dâng xúc cảm
    Xuất hồn theo gió vượt mênh mông!

    Tìm đến người yêu nơi mộng mị
    Cho lòng vơi bớt những suy vi
    Sao trời điểm thắm bao vương vấn
    Tận cuối trời xa có sá gì...

    Nàng buồn ngồi đó như tư lự
    Nỗi nhớ, niềm đau lạnh lẽo hồn
    Ta thấy nỗi lòng tê tái quá
    Thương người sương phụ tím hoàng hôn

    Đàn cò réo rắt, ngân rung cảm
    Đợi khách tri âm mỏi gót lòng
    Vắng lặng, mịt mờ, trăng khuất núi
    Đêm dài ảm đạm quấn âm phong!...

    Nàng hỡi! Hồn thương tận chốn xa
    Đôi phương ngăn cách mảnh tình hoa
    Nay về để gặp vơi nhung nhớ
    Cho nhạc, cho đàn, ta có ta

    Tạo hóa an bày xuôi gặp gỡ
    Tri âm, tri kỷ quyện vần thơ
    Hoà chung hồn bóng vào cung điệu
    Mây, gió, trăng, sao vạn kỷ chờ

    Ta thật yêu nàng, nàng cũng yêu
    Hồn tình da diết biết bao nhiêu
    Không gian ôm trọn niềm thương nhớ
    Khoan nhặt lâng lâng dãy sáo diều

    Từ nay nàng nhé! Hồn thương ạ
    Thắm thiết “hồn lang” gửi tặng em
    Những lúc đêm về sương giá lạnh
    Rượu đầy bậu bạn ấm con tim!...


    Nguyễn Thành Sáng

  4. #1228
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.246

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Trăng Với Gió (1)

    Nầy gió hỡi! Sao giờ ngươi lồng lộn
    Như căm hờn dữ tợn trải không gian
    Kéo ngàn mây lấp kín cả vầng trăng
    Gây sẫm tối khung tầng, đau bốn cõi!

    Trong xoáy cuồng ẩn tàng muôn nhức nhói
    Bung cánh tay xé vội áng mờ bay
    Miệng từng hồi rít rống điếc màng tai
    Gieo thảm khốc phủ dài trăm lối ngõ

    Đã hết rồi ngọt ngào mang tên gió
    Đổi lại thành bão tố với cuồng phong
    Là hung thần ác sát quấn dòng sông
    Là tan tác giữa lòng bao sắc thắm

    Ngươi ôm hờn từ xa xôi vạn dặm
    Chuyển về đây khuấy động cả vùng xanh
    Gieo tả tơi, rụng gãy nhánh cây cành
    Hoa lá cỏ rũ tàn tung vất vưởng!

    Rồi vô tình quay lưng xoay chuyển hướng
    Về mù khơi phất phưởng rã loang tan
    Giải được rồi bao ẩn ức trong tâm
    Chìm khuất dạng xa dần nơi thăm thẳm…

    Nầy vầng trăng ngự trị giữa cung tầng
    Ngươi cứ nói, cứ than và cứ trách
    Kẻ đã gây long lanh thành mù mịt
    Để đêm dài thin thít nghẹn tang thương

    Bớt hờn rồi, nghe tâm sự ngàn phương
    Cũng da diết, cũng buồn thân lãng tử
    Trót sinh ra mang kiếp đời lữ thứ
    Sáng nơi nầy chiều ở tận bên kia

    Cõi không gian diệu vợi tới lui về
    Tim dào dạt lê thê ngàn xúc cảm
    Ta vào trời mang tâm hồn trầm lắng
    Yêu mây ngàn, yêu nắng, cỏ cây hoa!

    Trao tặng đời bằng thắm thiết lời ca
    Ru êm ả, đậm đà từng khoảnh khắc
    Những đêm thanh trên cao ngươi vằng vặc
    Ta dưới nầy lay bật nỗi man miên

    Bao trưa hè oi bức khối gông xiềng
    Ta xoa dịu khắp miền bằng thoang thoảng
    Buổi nắng tắt, hoàng hôn gây buồn chán
    Ta cho đời lai láng tiếng đàn êm

    Khi ai vui rạo rực cả con tim
    Ta lung lắc tăng thêm niềm sảng khoái
    Lúc người sầu tái tê chìm ngây dại
    Ta du dương êm ái giấc phôi phai….

    Vậy mà phải luôn hứng chịu đổi thay
    Làm xáo trộn tim say tình vạn nẻo
    Khi xuân về đẩy tan bầu lạnh lẽo
    Rồi hạ sang tru tréo nực cầm canh!

    Đến mùa thu lá rụng rải đầy sân
    Nằm lây lất héo vàng, ôi! thảm thiết
    Lại đông lạnh muôn cảnh đời bi thiết
    Rúm co thân rũ riệt cóng toàn thân….

    Đã bao lần ta trăn trở bâng khuâng
    Nhìn biến chuyển nghe lòng đầy ngao ngán
    Rơi tận cùng trong ngậm ngùi chán nản
    Dựng thân mình một thoáng trở thành giông

    Rồi hóa bão gầm rú cả mênh mông
    Cho vơi nhẹ nỗi lòng hờn vũ trụ
    Sao cứ mãi để tim ta luôn ấp ủ
    Một ảnh hình muôn thuở… đổi và thay!...


    3/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #1229
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.246

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng


    Trăng Với Gió (2)

    Nầy gió hỡi! Lắng nghe lời ngươi nói
    Ta thấy lòng rười rượi nỗi xót xa
    Thương tâm hồn đậm đà tình bốn cõi
    Lại ôm hờn chuyển đổi sắc hồng hoa!

    Biến nhạt tím lạnh lùng treo cửa lộng
    Rơi nỗi niềm khuấy động dạ thi nhân
    Để vần thơ bao lần nuôi dưỡng mộng
    Lại trở thành quả bóng rớt cầu thang

    Lăn lốc rồi im lìm nơi một xó
    Rũ âm thầm, vàng võ chí tung bay
    Mới hôm nào hừng say trên biển cỏ
    Mà giờ đây nằm đó hận vì ai

    Đã vô tình hay cố ý mạnh bung
    Rơi chệch hướng vào vùng đen tĩnh mịch
    Khiến ôm hờn thin thít nghẹn lao lung
    Vương vấn thuở vẫy vùng theo tiếng rít!…

    Nầy trăng ơi! Trên khung trời diệu vợi
    Bị khuất che bóng tối của mờ đen
    Khiến long lanh ánh đèn trên nẻo lối
    Thành nhạt nhòa vời vợi phủ màn đêm

    Mi chẳng thấy và sai lời non nỉ
    Mượn quả banh so ví tấm thân ngàn
    Ta là gió, dọc ngang trên bốn bể
    Chớ nào đâu là để mạnh bàn chân

    Ta sinh ra từ không gian lồng lộng
    Được tượng hình từ nóng của vầng dương
    Đẩy áp suất giạt đường loang khoảng trống
    Hoá thành đây ảnh bóng của muôn phương

    Đường ta đi thênh thang trùm bát ngát
    Hồn của ta bàng bạc khắp nơi nơi
    Lướt đây đó, trải cười lên cỏ lá
    Tặng cho đời êm ả vạn niềm vui!

    Chẳng sức nào o ép được thân ta
    Chẳng nơi nào là xa không thể tới
    Chẳng chỗ nào là tối tránh xê ra
    Chẳng có gì để mà không tiếng nói

    Ta yêu trời, yêu đất với yêu sương
    Yêu cành nhánh trên đường phơi sắc thắm
    Yêu tâm tình trầm lắng kẻ cô đơn
    Yêu thổn thức khảy đờn nơi ngõ vắng

    Và ta thương cảnh đời nhiều tan tác
    Dưới tàn canh trầm mặc nhỏ sầu cay
    Nên đã từng xòe tay xoa dịu mát
    Mong cho buồn héo hắt được phôi phai…

    Nhưng mấy ai hiểu được tấc lòng ta
    Lại xem gió chỉ là cơn nhẹ thoảng
    Nào bao giờ ôm trọn một hồn hoa
    Êm đềm lắm chỉ là trong một thoáng!

    Gió đây đó trải tình xa rộng mãi
    Đậm mà chi cho tái quả tim son
    Bao tha thiết cuốn tròn vào mộng ái
    Phút chốc thành ngây dại ngóng đầu non…

    Biết làm sao hơn khi mang kiếp gió
    Cõi phiêu bồng đây đó nợ vai mang
    Nhưng lòng ta ngập tràn muôn thương nhớ
    Không bao giờ dứt bỏ mảnh tình thân

    Dẫu ra đi nhưng luôn quay trở lại
    Suốt nghìn năm mãi mãi chẳng đổi dời
    Chỉ riêng mình ngậm ngùi ôm nhức nhói
    Nhìn khung trời biến đổi… tợ mây trôi!...


    4/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  6. #1230
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.246

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng


    Nỗi Lòng Của Trăng

    Nầy gió ơi! Ngươi cứ nói nữa đi
    Hãy trút cạn những gì đang chất chứa
    Để vơi niềm trăn trở với sầu bi
    Rồi trở lại hồn phi như vạn thuở!

    Vui đây đó vô tư và bình thản
    Tặng trần gian lai láng dịu ru êm
    Cho quạnh quẽ từng đêm thôi lởn vởn
    Cùng nghẹn ngào, buồn chán ít về tim

    Cũng như ta chào đời trên cõi lộng
    Lẻ loi mình chiếc bóng giữa thênh thang
    Được viết tên vầng trăng nơi giấy mỏng
    Và muôn người vọng ngóng những thâu canh

    Vậy mà có bao giờ sáng mãi đâu
    Lúc nhoà nhạt sắc màu mây phủ ám
    Khi sấm sét mưa dầm che khuất dấu
    Buổi rụng tàn đau đáu nẻo sơn lâm!

    Vẫn biết nghẹn vì bị chìm trong tối
    Vẫn biết hờn, nhức nhói ngắm tuôn sa
    Vẫn biết buồn khi mà rơi đỉnh núi
    Mãi thời gian lui tới chậm dần qua

    Nhưng rốt cuộc, ta trăng vẫn là trăng
    Luôn đứng giữa khung tầng loang lóng lánh
    Tặng không gian muôn sáng đẩy mờ đen
    Cho nhân thế êm đềm khi hiu quạnh…

    Đừng buồn giận những lời ta đã ví
    Chẳng qua là chỉ để muốn nghe ngươi
    Trải nỗi niềm đầy vơi thân bốn bể
    Rồi phôi phai sống mãi cánh trùng khơi…


    8/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #1231
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.246

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Nỗi Lòng Của Gió (2)

    Ta dừng lại, lắng nghe trăng bày tỏ
    Cảm thấy niềm héo úa nhẹ phôi phai
    Bởi xúc động hồn ai luôn rạng rỡ
    Dẫu thăng trầm vạn thuở chẳng hề thay!

    Gió từ nay sẽ không còn u uẩn
    Ôm khối sầu trách hận chuyện mây trôi
    Vì hiểu được chuyển dời theo năm tháng
    Là trả về lai láng sự sinh sôi

    Có thu nhạt, lá vàng rơi lả tả
    Thì cây kia mới có nhựa vun đầy
    Có đông lạnh phủ dầy lên trắng xóa
    Thì ẩn tàng đây đó bật tương lai

    Có xuân thắm chan hòa muôn ấm áp
    Ngàn hoa xinh mới rợp toả hương đời
    Có hạ nóng rã rời giăng trải khắp
    Dãy đồng xanh, bát ngát có mưa rơi!…

    Ta thao thức suy tư rồi hiểu được
    Để mai nầy đứng trước cảnh phù vân
    Vẫn lặng lẽ khung tầng yên dạ lướt
    Kiếp bồng bềnh tha thiết mãi lâng lâng

    Nhưng còn ai sao cứ phải lạnh lùng
    Hờn oán gió khi bừng cơn giận dữ
    Đã giũ mạnh thành bão tố cuồng phong
    Gây tan tác hãi hùng qua lối ngõ

    Có hiểu được! Nhờ đâu bình ổn nhiệt
    Giúp xoá tan khốc liệt phủ sinh linh
    Và nhờ đâu có nghìn mầm xanh biếc
    Cho loài người đứng trước cuộc phồn vinh...

    “Gió Loạn” hóa bão có phải tội tình?
    Sao ai đó để mình mang…nhức nhói!...


    9/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  8. #1232
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.246

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng


    Gió Cùng Gió!

    Tôi hồn gió, còn em đây cũng gió
    Ngọn gió lành muôn thuở của yêu thương
    Hai chúng ta đang lướt cõi ngàn phương
    Tình cờ gặp trên đường bay viễn mộng!

    Em thổn thức tiếng lòng trong biển sống
    Bằng nhớ nhung, vương vấn với đợi chờ
    Còn tôi thì từ đỉnh ngọn chơ vơ
    Nhẹ đáp xuống bên bờ xanh êm ả

    Xung quanh ta ngàn hoa treo cành lá
    Muôn sắc màu loang toả vị hương say
    Tôi bàn tay, em cũng duỗi bàn tay
    Cùng lắc nhẹ đó đây theo ngày tháng…

    Có phải chăng bao lần em buồn chán
    Kiếp phong trần loáng thoáng lững lờ trôi
    Chỉ du dương lui tới tặng cho đời
    Riêng thân mình chơi vơi sầu lặng lẽ?!

    Vậy mà sao dỗi hờn trên vách đá
    Giữa chon von rỉ rả tiếng chênh vênh
    Như nỗi lòng của kẻ chỉ mình ên
    Ôm trăn trở bồng bềnh không điểm tựa…

    Tìm phôi lãng, vào hiên em vuốt nhẹ
    Tóc, tay ai rồi khe khẽ thì thầm
    Khúc nhạc tình da diết ở con tim
    “Em có lạnh không em”! Nầy em hỡi!

    Ôi! Tình cờ bay ngang, nghe giọng nói
    Quá ngọt ngào, an ủi bóng cô đơn
    Tôi thấy lòng xúc động trổi từng cơn
    Phải chi được khảy đờn như thế đó

    Tôi sẽ tặng cho người… mang hồn gió!...


    12/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  9. #1233
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.246

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Nỗi Buồn Trong Tôi

    Thắm thoát mười năm xa cách nhau
    Giờ đây gặp lại…thấy làm sao!
    Lạnh lùng, không nói, quay nơi khác
    Một khối không gian nhạt nhẽo màu!

    Em của thuở nào nay khác xa
    Sắc hồng rực rỡ phủ lên hoa
    Hoá thành nâu sẩm, khoanh từng dấu
    Cánh khép khô khan dưới ráng tà

    Có phải em hờn, em oán tôi
    Hay là nắng tắt, xám vành môi
    Để niềm vương vấn không còn nữa
    Nhẹ nhõm, an nhiên suốt cuộc đời

    Em nghĩ tôi đây là sóng ngầm
    Cũng là bão tố xé vầng trăng
    Khiến cho héo úa hồn thương nhớ
    Rụng vỡ, loang tan dưới ánh tàn…

    Chẳng hiểu tim nầy mãi luyến lưu
    Dòng sông nước chảy, bến cô liêu
    Con đò mấy lượt trông chờ khách
    Vắng vẻ, đìu hiu dưới bóng chiều!

    Quê nghèo cảnh sống chỉ đơn sơ
    Nhưng ở nơi nầy tôi trải thơ
    Trong đó tình nồng luôn thắm đượm
    Ngân nga năm tháng thả hồn mơ

    Tôi yêu em lắm, yêu nhiều lắm
    Bởi trắng đôi tay, chẳng thể lời
    Đành nén tiếng lòng, qua xứ lạ
    Mong ngày trở lại dựng cung ngôi

    Tôi sẽ sang nhà hỏi cưới em
    Cho tròn ước nguyện kết uyên ương
    Nào hay một sớm vầng trăng mộng
    Gió dậy cuồng phong rụng xuống đường

    Em đã có chồng bỏ lại đây
    Hiểu lầm, tức tưởi, hận tình tôi
    Nên giờ gặp lại, hồn băng giá
    Cửa đóng, cài then, tối mịt trời!...


    25/10/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  10. #1234
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.246

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Vẫn Cố Bường đi

    Từ độ trăng tan phủ bóng đời
    Ơi buồn! trống vắng, nẻo chơi vơi
    Màu thu cứ mãi ôm niềm hận
    Tức tưởi cuồng phong, cánh rã rời!

    Đêm lạnh vo tròn bao nỗi nhớ
    Dạ sầu vương vấn chuyện xa xăm
    Thôi rồi một thuở xanh màu lá
    Héo hắt từ đây nghẹn sắc vàng

    Vai gầy, tim héo gánh lo toan
    Đại lộ còn đâu, chỉ lối mòn
    Khấp khểnh, gồ ghề, chân trĩu nặng
    Dưới bầu chầm chậm kéo hoàng hôn

    Bao lần cố vượt để sang sông
    Chỉ thoáng mà thôi, nước lại ròng
    Dang dở ước mơ niềm vọng tưởng
    Tím lòng thao thức ngóng trời đông!...

    Trải bút vào thơ, loãng giọt sầu
    Thả hồn ảo ảnh nhẹ niềm đau
    Phôi phai khắc khoải loài chim biển
    Một sớm tinh sương rụng té nhào

    Nhưng rồi sao mãi lắm bâng khuâng
    Thương nhớ, thời gian cứ ngập tràn
    Dĩ vãng xa mờ luôn ẩn hiện
    Trên dòng sông lạnh gợn lăn tăn

    Đây mảnh linh hồn của thuở xưa
    Khô cằn teo tóp, một chiều mưa
    Dẫu nay gầy guộc, còn trên đất
    Vẫn cố bường đi ngược gió lùa!...

    27/10/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  11. #1235
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.246

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng


    Làm Sao Sính Lễ

    Nhà em ở tận cuối con sông
    Tôi ở đầu sông, cũng một dòng
    Con nước lững lờ năm tháng chảy
    Nhẹ nhàng hai buổi lớn rồi rong!

    Ngày ấy về thăm cậu bị đau
    Tình cờ hai đứa chợt nhìn nhau
    Tim tôi bỗng chốc ngàn xao xuyến
    Từng chập rung rinh, điệp khúc trào

    Ánh mắt, làn môi và dáng hình
    Sao như chan chứa khối thâm tình
    Từ thời vạn kỷ yêu nhiều lắm
    Quay kiếp trần gian gặp lại mình

    Vương vấn mãi hoài sau chuyến đi
    Để rồi ngày tháng cánh hồn phi
    Về nơi người ấy bao đêm vắng
    Thả khúc cung thương với chút gì!

    Một chiều gió mát xuống thăm em
    Sóng biếc ai kia ửng ánh hiền
    Em nhoẻn nụ cười, thêm tiếng nói
    Ấm lòng vọng tưởng, mát con tim

    Từ đó đôi mình gửi nhớ nhung
    Riêng tôi thỉnh thoảng nghĩ mông lung
    Làm sao kéo được hồn trong mộng
    Khi hãy còn đây cảnh khốn cùng

    Biết rằng em cũng muốn chung đôi
    Cha Mẹ của em cũng dễ lời
    Nhưng xám phủ dầy, tay lại trắng
    Làm sao sính lễ… hỡi nàng ơi!


    28/10/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  12. #1236
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.246

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Một Mình

    Em ngoài ấy một mình lặng lẽ
    Cả chuỗi dài quạnh quẽ thu sương
    Bên trong một quả tim buồn
    Mãi luôn ngân nhịp hồi chuông não nề!

    Hồn mênh mang, lê thê dòng nghĩ
    Rồi tự mình thủ thỉ…với ta
    Tìm đây một chút phôi pha
    Vơi đi trống vắng, xót xa nỗi niềm

    Nhìn rụng đổ bên thềm, gió thổi
    Ai có hờn, nhức nhói, mặc ai
    Âm thầm em vói bàn tay
    Cầm cây chổi quét cho bay lá sầu

    Mượn nhớ nhung phủ màu lên xám
    Cho tranh đời u ám chìm đi
    Thả mơ về thuở xuân thì
    Tìm nơi dĩ vãng những gì dấu yêu!

    Cho có chút hiu hiu vỗ mộng
    Lạc bay vào lồng lộng thênh thang
    Đợi khuya tắm ánh trăng vàng
    Tẩy bao khắc khoải, phũ phàng giá đông

    Đêm tĩnh mịch, cõi lòng trống trải
    Trên cành khô rụng trái ngẩn ngơ
    Lượm gom thả hết vào thơ
    Để ai nhiều lắm những giờ tái tê

    Thương năm tháng ủ ê tuyết lạnh
    Dưới chiều tà canh cánh bâng khuâng
    Cố vương khép lại khung tàn
    Bơi vào ảo ảnh khảy đàn ngày xưa!...


    29/10/2016
    Nguyễn Thành Sáng


Trang 103/104 Đầu ... 35393101102103104 cuối

Nhãn