Trang 101/102 Đầu ... 519199100101102 cuối
kết quả từ 1.201 tới 1.212 trên 1221

Thơ Nguyễn Thanh Sáng

  1. #1201
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.230

    Reply: Thơ Nguyễn Thanh Sáng



    Hạt Sương

    Sáng nắng, mưa chiều, đêm giá lạnh
    Bốn mùa cứ mãi bóng thời gian
    Buồn vui, sướng khổ, vòng luân chuyển
    Luẩn quẩn, loanh quanh suốt cuộc trần!

    Hôm nào gió lộng giữa tầng mây
    Từng đợt sấm rền vọng đó đây
    Thắt thẻo hồn sương nhòa nhạt ảnh
    Rã tàn, vỡ vụn, loãng trôi phai

    Rồi khuya đêm ấy bầu lơi thổi
    Ấp ủ hơi dầy thả nổi trôi
    Quyện kết, đọng dần lên kẻ lá
    Từng hồi sống lại tụ ngàn nơi

    Đợi chờ trăng thức, dưới lung linh
    Ửng ánh pha sương rộ dáng hình
    Cũng vẫn đây nầy muôn vạn bóng
    Tròn tròn, lóng lánh, điểm trời xinh!

    Lại sáng hôm sau nắng trải màu
    Hàn sương lại tiếp một lần đau
    Hanh hao, bốc khói rồi tan tác
    Vào cõi không gian một kiếp sầu…

    Chuyện đời nhân thế tợ như sương
    Mới tỏa canh thâu để sớm buồn
    Kết trụ một thời rồi biệt dạng
    Để ngàn vương vấn nỗi niềm thương

    Vì sao thương nhớ mảnh phù vân
    Đã chẳng còn đây, đã sớm tàn
    Bởi nhỏ nhưng nhiều đan ý mộng
    Trải vào không ảnh sắc long lanh!


    11/9/2016
    Nguyễn Thành Sáng


  2. Đã cảm ơn Nguyễn Thành Sáng:


  3. #1202
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.230

    Reply: Thơ Nguyễn Thanh Sáng


    Nói Với Em

    Tiếng lòng em gửi về anh
    Ngọt ngào, thắm thiết muôn phần vấn vương
    Đọng pha một nét sương buồn
    Canh khuya gió thổi bên đường lắc lư!

    Em ơi! Anh cũng từng mơ
    Trở trăn, thao thức, thẫn thờ vọng xa
    Để rồi ngắm ánh trăng tà
    Hồ thu sóng gợn, là đà héo hon

    Rớt hồn vào nẻo thâm sơn
    Âm thầm chiếc bóng, khảy đờn sầu ai
    Khung trời ảm đạm heo may
    Bóng thuyền lặng lẽ chuỗi ngày đìu hiu

    Chiều chiều rồi lại chiều chiều
    Đong đưa trong gió thật nhiều âm vang
    Tay ôm một mảnh trăng tàn
    Nỗi niềm khắc khoải, võ vàng, đớn đau!…

    Thời gian uống cạn chén sầu
    Trả về diệu vợi tiếng gào con tim
    Biết bao lá đổ bên thềm
    Phong ngàn quấn quyện về miền mù khơi…

    Gặp em ngần ngại tỏ lời
    Bởi đâu còn nữa một thời thanh trong
    Ai kia đượm sắc hoa hồng
    Còn tôi cánh nhạn treo dòng sông thu

    Chỉ còn trải mộng vào thơ
    Phôi phai héo hắt bên bờ cô đơn
    Lắng nghe điệp khúc em đờn
    Ôi sao da diết! Xoay tròn nhớ nhung!


    12/9/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  4. #1203
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.230

    Reply: Thơ Nguyễn Thanh Sáng



    Em !

    Em là cái bóng của lòng tôi
    Chẳng dáng, chẳng hình, chỉ nói thôi
    Từng tiếng ngọt ngào trong diệu vợi
    Ấm lòng thân thiết lúc chơi vơi!

    Em đã theo tôi quá nửa đời
    Từ thời biết cảm, biết bâng khuâng
    Biết thương, biết nhớ và trăn trở
    Thao thức, suy tư dưới nắng tàn

    Sáng sớm tinh sương rộ ánh hồng
    Em tô sắc biếc điểm dòng sông
    Cho tôi, thuyền mộng bơi vào ấy
    Êm ả, du dương, mát cõi lòng

    Rồi theo chầm chậm của vầng dương
    Phủ khối hanh hao xuống nẻo đường
    Em dựng bên lề căn quán nhỏ
    Giúp tôi ngơi nghỉ bước ngàn phương!

    Những lúc tôi buồn luôn có em
    Nỉ non, tha thiết, dịu sầu tim
    Từ trong hương thoảng lời em nói
    Đừng nữa anh ơi! Hãy thả chìm

    Từng đêm lặng lẽ vọng trời xa
    Nửa nhớ, nửa thương, nửa để mà
    Lưu luyến, u hoài bao khắc khoải
    Em ngồi thật sát, nhẹ nhàng xoa

    Giờ đây ráng tắt, trải hoàng hôn
    Kỷ niệm ngày xưa níu mảnh hồn
    Tôi thấy ngập tràn bao cảm xúc
    Em đưa tay vói lấy cây đờn

    Hỡi em! Cái bóng…mảnh trăng son!...


    13/9/2016
    Nguyễn Thành Sáng


  5. #1204
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.230

    Reply: Thơ Nguyễn Thanh Sáng



    Vẫn Thỉnh Thoảng Đi Tìm

    Làm sao không nhớ em!
    Làm sao anh quên được!
    Khi tất cả của em vẫn còn đó
    Đẹp vô ngần, sống mãi giữa lòng anh!

    Từ cánh thư xanh của thuở nào
    Ngọt ngào, thắm thiết gửi về nhau
    Cho ngày tháng quyện ngàn vương vấn
    Hồn mộng lâng lâng giữa dạt dào

    Bao niềm tâm sự nơi trang giấy
    Gió bụi thời gian thổi nhạt mờ
    Vẫn mãi còn đây từng tiếng vọng
    Ru hồn thao thức dưới trăng trơ

    Những lời thỏ thẻ ở bên tai
    Chia sẻ vui buồn trọn với ai
    Điệp khúc ngân nga vào tĩnh lặng
    Du dương, êm ả nhịp đàn say!

    Ánh mắt đong đưa gợn sóng tình
    Dưới bầu thanh vắng toả lung linh
    Nầy môi, nầy má…chờ anh đó
    Em nhắm rồi đây! Hỡi!...Hỡi mình!

    Kề bên sợ muỗi đốt chân anh
    Một tấm khăn vàng vội trải nhanh
    Đậy kín che thương từng chút một
    Vô vàn yêu dấu phủ dầy quanh…

    Định mệnh em ơi! Khiến vỡ đàn
    Mây mờ giăng kín, lịm hồn trăng
    Bão giông, sấm chớp, sầu khung ảnh
    Cả khối long lanh nát rã tàn…

    Nhưng mãi trọn đời giữa trái tim
    Vẫn hằn đậm nét ảnh hình em
    Biết bao kỷ niệm nằm trong ấy
    Chiều vắng, canh khuya thỉnh thoảng tìm!...

    14/9/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  6. #1205
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.230

    Reply: Thơ Nguyễn Thanh Sáng



    Loạn Nữa Mà Chi

    Người loạn trong tim bởi những buồn
    Ba sầu, bốn hận, ghịt hoài chuông
    Cho âm thanh vọng, loang vào gió
    Tiếng oán, tiếng thương, tiếng đoạn trường!

    Người loạn trong tim bởi một thời
    Ngàn yêu, tha thiết trải đầy vơi
    Chỉ qua mấy độ, tình ly biệt
    Để lại thời gian luống ngậm ngùi

    Người loạn trong tim bởi phải nhìn
    Thăng trầm thế sự nhục và vinh
    Cúi lòn, bợ đỡ nên danh phận
    Sĩ khí, trung can phải tím mình

    Người loạn trong tim bởi xót xa
    Thấy ngàn áng xám phủ dầy hoa
    Rồi từng cơn lộng kèm mưa đổ
    Vùi dập, xác xơ mảnh ngọc ngà!

    Người loạn trong tim bởi phải hoài
    Nghe xình, nghe xập rú màng tai
    Mỗi lần khỉ đột làm ca sĩ
    Gần gũi đồng lân cửa nẻo gài

    Người loạn trong tim bởi chán chường
    Tháng ngày trăn trở, nỗi niềm vương
    Nhớ nhung, lưu luyến hay hoài vọng
    Lặng lẽ tìm quên giữa quạnh trường…

    Hãy dừng đi nhé! Hỡi con tim
    Loạn nữa mà chi, chỉ đắm chìm
    Biển rộng làm sao không có sóng
    Phận thuyền, tay lái vững truân chuyên!...


    16/9/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #1206
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.230

    Reply: Thơ Nguyễn Thanh Sáng



    Khóc Vợ !

    Mình thương ơi! Em nằm thoi thóp
    Một chút tàn gom góp dây dưa
    Chỉ rồi một thoáng gió đưa
    Hồn rời khỏi xác giữa mùa tuyết sương!

    Còn đâu nữa chung đường, chung bóng
    Trọn bên nhau nồng ấm cuộc đời
    Em về chốn ấy mù khơi
    Còn anh ở lại chơi vơi đỉnh sầu

    Còn đâu nữa ngọt ngào san sẻ
    Chuyện vui buồn bóng xế hoàng hôn
    Cho vơi khắc khoải héo hon
    Tháng ngày ảm đạm mảnh tròn khuất xa

    Rồi những buổi dương tà đổ xuống
    Dưới sương mờ, vọng tưởng về em
    Tái tê siết chặt vào tim
    Đìu hiu, quạnh quẽ, nỗi niềm mênh mang!

    Cả bốn phía ngập tràn thương nhớ
    Trải điệp trùng trăn trở hoài ai
    Khung trời phủ kín heo may
    Bước chân lặng lẽ chuỗi dài buồn tênh

    Ngày mưa nắng mình ên thui thủi
    Đêm lạnh lùng bóng tối vây quanh
    Cô đơn thềm vắng thâu canh
    Từng cơn héo hắt xuyên mành lắc lư

    Mình thương ơi! Nghìn thu vĩnh biệt
    Em đi rồi, da diết ngàn đau
    Không gian là cả khối sầu
    Cánh chim lẻ bạn biết đâu mà tìm!...


    17/9/2016
    Nguyễn Thành Sáng


    ( Cảnh thế gian )

  8. #1207
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.230

    Reply: Thơ Nguyễn Thanh Sáng


    Nhờ Ấp Ủ !

    Nhờ ấp ủ nên đời sẽ có
    Những chiều tà theo gió xa bay
    Về nơi diệu vợi tìm ai
    Phiêu diêu, sảng khoái ngất ngây mảnh hồn!

    Đêm mười lăm, ảnh tròn rực sáng
    Lặng lẽ ngồi lai láng nhớ nhung
    Mắt nhìn đăm đắm không trung
    Tấc lòng rạng rỡ giữa vùng lung linh

    Nỗi cô đơn một mình chiếc bóng
    Bao tháng ngày hướng vọng mênh mang
    Giờ đây đổi lại ngập tràn
    Hồn thơ thắm thiết vô vàn cảm thương

    Canh khuya vắng, màn sương nhỏ giọt
    Góc hiên mờ nắn nót sầu tim
    Cánh chim lờ lững bay tìm
    Nay theo sóng nước, lặn chìm đáy sâu!

    Ly rượu đắng ngày nào cũng uống
    Để giải buồn vất vưởng niềm đau
    Bây giờ đổi lại vó câu
    Bóng người dũng tướng giục vào thênh thang

    Nhờ rung cảm, say trăng, mến gió
    Và bao lần vàng võ, xót xa
    Hôm nay mới hái hồn hoa
    Đặt vào khung lộng để mà ngắm soi

    Từ đỉnh núi chơi vơi chiều ấy
    Nỗi ưu phiền cứ mãi lê thê
    Con tim ôm mảnh trăng thề
    Dìu ta từng bước đi về bến mơ !...


    18/9/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  9. #1208
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.230

    Reply: Thơ Nguyễn Thanh Sáng



    Trên Con Đường Ngày Xưa

    Chiều hôm nay có một người khách lạ
    Cặp mắt buồn nhẹ thả dưới tà huy
    Cả một thời dĩ vãng đọng vành mi
    Chân chậm bước, thầm thì bao nỗi nhớ!

    Nhớ năm xưa tháng ngày trăng sáng tỏ
    Cũng đường nầy lộng gió lá sao bay
    Trải ngộp dầy vương vấn ở trên đây
    Tay trong tay cùng ai về lối mộng

    Có ngờ đâu biển đời cuồng dậy sóng
    Nát thuyền tình chìm bóng khuất lòng sâu
    Để chuỗi dài canh cánh dưới canh thâu
    Ngàn da diết xé đau hồn quạnh quẽ…

    Nắng dần tắt, giờ đây đà ráng xế
    Mãi như còn ngấn lệ tiễn tình tan
    Đọng nơi tim một dấu tích phũ phàng
    Cho hoài niệm ngập tràn thương với hận!

    Thương bởi ai cuộc đời nhiều lận đận
    Hận vì ai ngút tận cảnh trầm luân
    Hoa khoảnh khắc chỉ nở mấy ngày xuân
    Rồi héo rũ, rụng tàn tan vỡ vụn…

    Niềm bâng khuâng cuốn vào hai khoé trũng
    Khách nghẹn ngào lững thững dấu rêu phong
    Trời không lạnh mà sao tợ như đông
    Se sắt tái cõi lòng ngàn tê buốt

    Có ai biết hai mươi năm về trước
    Con đường nầy mộng ước thắm đầy vơi
    Rồi hôm nay lại có một bóng người
    Đang thả gót, bùi ngùi…trong lặng lẽ!


    19/9/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  10. #1209
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.230

    Reply: Thơ Nguyễn Thanh Sáng



    Nén Hương Lòng

    Nghe tin anh đã về miền âm cảnh
    Trả lại đời sắc ảnh kiếp phù vân
    Tôi bùi ngùi, da diết tận tâm can
    Niềm vương vấn ngập tràn bao trăn trở!

    Từng quán cốc trên đường hay phố chợ
    Hương cà phê mở ngõ chuyện gần xa
    Đến lâng lâng, vun vút dưới chiều tà
    Vượt cây số để mà thôi đơn điệu

    Chun rượu cay ấm tình thân mát dịu
    Nghĩa ân cần, lo liệu thật lòng nhau
    Giọt mưa ngàn tan xoá nỗi hanh hao
    Theo năm tháng biết bao là kỷ niệm…

    Tôi thành thân, vẫn luôn niềm lưu luyến
    Chuỗi thời gian nắng quyện bước chân đơn
    Tình tri giao gắn bó sớm chiều hôm
    Vui san sẻ mất còn nơi ý sống!

    Bỗng một hôm gió vờn tay khuấy động
    Dãy nhấp nhô đẩy bóng mảnh thuyền trôi
    Lo cho anh vất vả cuối tuổi đời
    Lời khuyên nhủ để rồi xa cách bến…

    Mấy mươi năm đời tôi bao khốn đốn
    Vắng tới lui, một sớm khiến phôi phai
    Chợt bất ngờ tin dữ lọt vào tai
    Biết được anh bảy ngày qua đã mất

    Anh Đạt ơi! Như kim châm muối sát
    Chạnh tấc lòng, phảng phất bóng hình xưa
    Đốt nén hương vọng tưởng trải vào thơ
    Vơi ảm đạm từng giờ trong nỗi nhớ!...


    “Nén hương lòng tưởng nhớ
    người đã mất”

    20/9/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  11. #1210
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.230

    Reply: Thơ Nguyễn Thanh Sáng


    Một Chút Vườn Xưa

    Còn nhớ chuyện xưa…để ghé vườn
    Tìm trong ảnh bóng một hồi chuông
    Âm thanh ngân vọng ru hồn lữ
    Bớt nỗi hanh hao bước dặm trường!

    Bởi người lữ khách dạ đa sầu
    Cứ mãi, trầm lòng cuộc bể dâu
    Một sớm, dòng sông cuồn cuộn sóng
    Thuyền nan tan tác vỡ chìm sâu

    Bốn phía không gian phủ xám mờ
    Mộng ngàn bỗng chốc đỉnh chơ vơ
    Tả tơi lông vũ, què đôi cánh
    Khắc khoải, đau thương cạnh mé bờ

    Sự chết cận kề mỗi phút giây
    Chỉ cần nhích tới chút mà thôi
    Bao nhiêu ấp ủ hay chờ đợi
    Gửi cả vào theo cái mảnh rơi!

    Chim buồn, héo hắt nẻo cô liêu
    Ôm khối hoài ai tắm nhạt chiều
    Da diết ngập tràn loang trống trải
    Giữa bề vắng lặng, với rong rêu…

    Thắm thoát thời gian chầm chậm qua
    Ngày xưa theo gió cuốn về xa
    Còn đây loáng thoáng hồn năm cũ
    Chờn chập đong đưa chút để mà

    Bóng kẻ cô đơn chuỗi tháng ngày
    Vơi niềm vương vấn hãy còn đây
    Vườn kia trở lại lần thăm viếng
    Một chút để rồi…tiếp tục bay

    Trở về vạn kỷ…hẹn cùng ai!


    21/9/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  12. #1211
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.230

    Reply: Thơ Nguyễn Thanh Sáng



    Biết Có Được Chăng

    Em trải nỗi lòng qua áng thơ
    Trở trăn, thao thức tự bao giờ
    Chuyện con đò nhỏ chèo trên nước
    Và khách phương nào ghé bến mơ!

    Lặng lẽ thời gian chầm chậm trôi
    Lời ngon, tiếng ngọt tụ vành môi
    Ru hồn thôn nữ ngày hai buổi
    Đưa đón ai kia dưới ánh trời

    Khiến cả trái hồng trổi điệp ngân
    Mơ màng, thổn thức vọng tình trăng
    Ấp yêu, chờ đợi đàn theo gió
    Hòa nhịp ngân nga đượm thắm ngàn

    Cứ mãi trông hoài chẳng thấy chi
    Màu thu ảm đạm đọng vành mi
    Long lanh sắc biếc giờ khô tím
    Buồn bã âm thầm dưới bóng khuya!

    Rồi trưa hôm ấy không còn gặp
    Khách đã vô tình khuất nẻo xa
    Năm tháng mịt mờ, không trở lại
    Vạn sầu phủ kín cánh hồng hoa

    Từ đó đông dầy cuốn chặt em
    Tái tê, buốt lạnh ngập vào tim
    Khiến chai một nửa bên lồng ngực
    Một nửa rung rinh thỉnh thoảng chìm…

    Có phải thế không…hỡi! Hỡi nàng?
    Mà sao khem khép ảnh trăng vàng
    Cho người vương vấn dài trăn trở
    Biết gửi tặng nầy…có được chăng!


    21/9/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  13. Đã cảm ơn Nguyễn Thành Sáng:


  14. #1212
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.230

    Reply: Thơ Nguyễn Thanh Sáng



    Còn Gì Tặng Nhau

    Em lấy chồng thuở còn tuổi mộng
    Sớm thu hình, rã bóng hồn xanh
    Thời gian lặng lẽ qua nhanh
    Tay bồng tay bế, quấn quanh nỗi niềm!

    Rồi một tối màn đen phủ xuống
    Chợt thấy lòng vất vưởng, chơi vơi
    Mới hay phận số cuộc đời
    Hắt hiu, ảm đạm, lờ trôi thuyền tình

    Bởi non nớt, duyên mình vội vã
    Gửi trao người hết cả một lần
    Khi chưa tắm ánh trăng vàng
    Lắng nghe gió thổi, lay cành vấn vương

    Giờ hiểu được, nghe buồn trống vắng
    Con đò đưa hụt hẫng tay chèo
    Dòng sông nhấp nhố đìu hiu
    Lắc lư, rũ rượi thật nhiều mỏi mê!…

    Còn ở tôi, ảnh thề cũng nát
    Bước đầu yêu kéo giật con thuyền
    Lên bờ vào ụ nằm yên
    Để nay rã mục giữa miền quạnh thu

    Trời trở gió, âm u trôi giạt
    Ngọn vô tình thổi bật hồn xưa
    Nhìn ai ánh lệ sầu mưa
    Tim tôi bỗng chốc nhẹ khua bên thềm

    Em chốn ấy từng đêm trăn trở
    Tôi nơi nầy cũng khổ, cũng đau
    Tiếc thay lỡ mối nhịp cầu
    Còn gì để gửi tặng nhau… tiếng lòng!


    24/9/2016
    Nguyễn Thành Sáng

Trang 101/102 Đầu ... 519199100101102 cuối

Nhãn