Trang 108/122 Đầu ... 85898106107108109110118 ... cuối
kết quả từ 1.285 tới 1.296 trên 1457

Thơ Nguyễn Thành Sáng

  1. #1285
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.468

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Một Cuộc Tình Buồn

    Cả suốt cuộc đời sao mãi nhớ
    Để giờ da diết chảy vào tim
    Ngỡ ngàng bóng xế thuyền năm cũ
    Bờ vắng đìu hiu, lá rụng chìm!

    Con đường lưu luyến của ngày xưa
    Thỉnh thoảng quay về giữa giấc mơ
    Trên chuyến xe đò vun vút chạy
    Một người tha thiết gặp tình thơ

    Nhưng rồi tới chỗ gặp ai đâu
    Dãy cát lượn cong buộc tím sầu
    Tối vắng, mịt mùng giăng phủ kín
    Để buồn lữ khách, nghẹn vì sao?

    Bao ngày thu bóng, góc hiên nhà
    Nửa nặng cảnh đời, nửa vọng xa
    Khắc khoải cứ trùm lên khắc khoải
    Đành tay khép lại bản tình ca

    Từ đó âm thầm kẻ cố quên
    Ảnh hình yêu dấu vẫn chưa tên
    Xem như duyên phận bèo mây giạt
    Lắt lẻo cầu tre với gập ghềnh

    Thời gian lặng lẽ cứ dần trôi
    Cát bụi phong sương khoả lấp rồi
    Kỷ niệm nhạt nhoà theo khói trắng
    Từ từ rã nát tận xa xôi…

    Bỗng nay thao thức dưới hoàng hôn
    Quá khứ xa xăm lắc nhẹ hồn
    Khuấy động tấc lòng, vương nỗi nhớ
    Tìm về, gặp lại…khuất đầu non!

    19/4/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  2. #1286
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.468

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng


    Còn Gì!

    Chầm chậm thời gian, sụp ánh tàn
    Từ từ bóng tối trải đầy sân
    Đêm đen lại đến như từng bữa
    Và cũng đâu đây, vọng tiếng ngàn!

    Chim xa về tổ líu lo vui
    Ếch, nhái, ễnh ương khẽ ngậm ngùi
    Non nỉ sau hè thêm tiếng dế…
    Một bầu giao hưởng cuối ngày trôi

    Vẫn kẻ lang thang tím mảnh hồn
    Chiều nay đứng lại ngắm hoàng hôn
    Nghe từ sâu thẳm như buồn bã
    Tất cả…Giờ đây biết hãy còn?!

    Còn gì để nhớ, để yêu thương
    Suốt chuỗi thanh xuân lắm đoạn trường
    Dang dở, hận, sầu hay nối tiếc
    Mãi hoài điệp khúc của thê lương

    Còn gì để cảm, để mà say
    Tất cả qua rồi một thuở bay
    Cánh nhạn lưng trời xuôi trúng đạn
    Sau đồi gãy rụng có ai hay

    Còn gì vương vấn để mà mơ
    Cát trắng ngàn năm mãi quyện bờ
    Sóng vỗ trập trùng luôn sóng vỗ
    Tan trôi, rời rã cõi xa lơ…

    Thôi thì trở lại sống cho ta
    Bởi ở trong đây mãi đậm đà
    Nhịp đập loang tràn muôn đỏ thắm
    Lo gì chẳng có chỗ ngân nga!

    20/4/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  3. #1287
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.468

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng


    Ba Lần Đổi Ảnh

    Cảnh cũ năm nào lởn vởn đây
    Có người trai trẻ mộng đời bay
    Thường hay dạo mát, niềm thanh thản
    Dào dạt, lâng lâng duỗi cánh dài!

    Phía trước lững lờ con nước chảy
    Xa xa nhấp nhố lục bình trôi
    Đò đưa tấp nập người qua lại…
    Bức vẽ hoàng hôn sắc tuyệt vời

    Ninh Kiều yêu dấu của quê hương
    Nào thấy nơi đây nỗi đoạn trường
    Chỉ lắm ươm mơ hoà ước vọng
    Người hồn đón gió, kẻ mơ thương...

    Thời gian thắm thoát nhẹ thoi đưa
    Ửng sáng bây giờ lại hoá trưa
    Khắp cõi không gian đầy nắng cháy
    Khung trời réo gọi tháng ngày mưa!

    Giã từ mây nước với không trung
    Chàng sớm lao thân chốn mịt mùng
    Một chiếc đàn cò đang nhẹ khảy
    Giờ đây bỏ xuống, cất vào trong

    Sỏi đá, chân mềm mãi bước đi
    Từng cơn rỉ máu, tóe vành mi
    Đường xa thăm thẳm, mờ sương tuyết
    An ủi là đây! Tắm nguyệt thề…

    Chiều nay tiếp tục nắng rơi tàn
    Mởn thắm, cằn chai lại tím dần
    Khoảnh khắc ba lần thay đổi ảnh
    Nghẹn ngào lam khói rã phù vân!

    23/4/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  4. #1288
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.468

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Thao Thức (4)

    Lặng ngồi ngẫm nghĩ chuyện đời
    Nghe từ thăm thẳm bao lời vọng ra
    Phôi phai khắc khoải Sáng à!
    Xem như giông gió chỉ là vững cây!

    Chim trời xoải cánh tung bay
    Làm sao chẳng gặp nắng dầy mưa tuôn
    Lộng cuồng chuyển hướng ngàn phương
    Dập vùi tơi tả trên đường thênh thang

    Có ai thao thức dưới trăng
    Chưa lần muỗi đốt lên thân bao giờ
    Thuyền nào rời khỏi bến bờ
    Chưa từng sóng đẩy những giờ chông chênh…

    Hôm nay thấy bạn mình ên
    Sắc mùa thu tím phủ lên nỗi niềm
    Hãy nghe thắm thiết lời khuyên
    Đừng sầu héo hắt mà nghiêng chí lòng!...

    Bao năm ta trải trên dòng
    Mộng ngàn diệu vợi bềnh bồng trôi đi
    Đêm đêm hướng vọng ảnh thề
    Nấu nung lửa sống tìm về trùng khơi

    Lúc buồn rồi cũng khi vui
    Lúc đầy sảng khoái khi bùi ngùi đau
    Thu hình ngắm cảnh bể dâu
    Nửa quên nửa nhớ cất vào quả tim

    Bỗng đâu tiếng ré ngoài hiên
    Phá bầu yên tĩnh, chút phiền cho ta
    Bâng khuâng một thoáng thôi mà
    Vẫn đâu vào đó, vẫn xa gọi mời!...

    24/4/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #1289
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.468

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Thấy Buồn Làm Sao!

    Lâu rồi không gặp được em
    Biết nơi chốn ấy…Quả tim thế nào
    Có mang sóng cuộn ba đào
    Hoặc mùa thu chết lần vào tiết đông?!

    Mà sao tĩnh lặng trên dòng
    Trăng mờ, gió đứng, mịt mùng phủ đây
    Để buồn mây chẳng thiết bay
    Để sầu lá cũng cuốn hoài chưa rơi

    Phải chăng em đã hờn tôi
    Nên chìm băng giá và rồi phôi phai
    Nhẹ nhàng cửa đóng then cài
    Đêm sâu cứ mặc, ngày dài cứ quên

    Hay vì vườn mộng không tên
    Đường vào nơi đó gập ghềnh bước chân
    Dẫu cho bóng lại thật gần
    Chỉ là ảo ảnh như trăng dưới hồ?!

    Ta cười, ta nói, ta mơ
    Ta thương, ta nhớ, ta chờ, ta mong
    Ta yêu da diết cõi lòng
    Ngày đêm vương vấn bềnh bồng trong thơ…

    Ví như cát trắng quyện bờ
    Cũng rồi sóng vỗ xác xơ dập vùi
    Cuốn theo nước bạc mù khơi
    Về nơi thăm thẳm một đời phù vân

    Xuôi chi xúc cảm, bâng khuâng
    Xuôi chi nhịp đập lâng lâng hãy còn
    Giờ đây ánh khuất đầu thôn
    Thiết tha hướng vọng…Thấy buồn làm sao!


    27/4/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  6. #1290
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.468

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Lão Về Thăm Chốn Cũ

    Lồng lộng thổi từ cánh đồng bát ngát
    Lay lão già trải mắt buổi chiều nay
    Trên cầu cao, dãy sắt dưới bàn tay
    Như trì níu hình ai đừng thả bước!

    Ở nơi đây năm mươi năm về trước
    Nắng cháy da rỉ nước dưới chang chang
    Miếng đất phèn vàng trấu vạch lằn ngang
    Sau vất vả vạn lần từng cục một

    Mảnh vườn nhỏ phủ lên hàng sắc tốt
    Xanh, đỏ, hồng từng đợt rộ dần cao
    Giá không nhiều, ý nghĩa lại biết bao
    Bởi không số, đi vào bài tính đếm

    Chàng trai trẻ khôi ngô màu đen quyện
    Mượn nhọc nhằn tôi luyện chí bình sinh
    Ngoài nén hờn, trong ấp ủ mối tình thâm
    Quên năm tháng mình trầm muôn khốn khó

    Và nơi đây cũng bao lần ngọn gió
    Lảy cung đàn muôn thuở khúc yêu đương…
    Tan vỡ rồi trọn kiếp tụ hàn sương
    Từng giọt nhỏ trên đường quay dĩ vãng

    Lão dừng lại, lòng như ôm khối nặng
    Nỗi niềm xưa tụ lắng tự bao giờ
    Nay trồi dần, loang tỏa quấn chơ vơ
    Siết da diết, vật vờ theo bóng xế…

    Chuyến xe đò trở về mang ánh lệ
    Phả nhạt mờ như để rửa trần ai
    Mới hừng đông xoải cánh lướt tầng mây
    Giờ ảm đạm héo gầy bên hốc đá!


    29/4/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #1291
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.468

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Tăng Thêm


    Có phải vì tôi đã quá thương
    Để rồi tan vỡ biến thành chuông
    Chiều chiều lư lắc bầu tâm sự
    Trổi khúc thê lương vọng nẻo đường?!

    Ngày chẳng muốn môi nở nụ cười
    Âm thầm, lặng lẽ, chỉ mình thôi
    Say sưa công việc không ngơi nghỉ
    Cố gắng mà quên khắc khoải đời

    Thỉnh thoảng dừng tay, mắt chẳng lay
    Như vào diệu vợi kiếm tìm ai
    Đăm đăm một thoáng rồi đưa xuống
    Giấy trắng nằm kia, thả nét dài

    Tôi muốn hỏi người bên mé sông
    Có còn gửi nữa cái gì không?
    Mà sao mãi đóng im lìm cửa
    Cho kẻ bờ đây chạnh nỗi lòng!

    Khiến giấc bình yên mỗi độ nào
    Mơ màng đỉnh mộng hái vì sao
    Giờ thành canh cánh niềm thao thức
    Trăn trở đêm thâu, mỏi ánh sầu

    Rồi đây thắm thoát chuỗi thời gian
    Biết có phôi phai cảnh phũ phàng
    Khi vẫn lững lờ con nước chảy
    Dòng sông vắng bặt chuyến đò ngang…

    Tất cả thôi thì trải dưới thơ
    Con tim rỉ máu tự bao giờ
    Dẫu nay tiếp tục lần đau rỉ
    Chỉ giúp tăng thêm tiếng nhỏ mà!


    30/4/2017
    Nguyễn Thành Sáng




  8. #1292
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.468

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng


    Chạnh Thu Chiều (2)

    Ánh nhạt trời thu trải bóng chiều
    Dạ sầu trăn trở kéo buồn hiu
    Nỗi đau lờ lững vờn mây khói
    Vọng nhớ thời gian, khắc khoải nhiều!

    Mới đó năm nào nay đã cũ
    Mà sao cứ mãi bóng đong đưa
    Lối xưa xe ngựa, hồn hoang lạnh
    Vẫn loáng thoáng đây, tụ giữa mùa

    Cảnh vắng phơi sân vạn sắc vàng
    Từng hồi gió thoảng ghịt mây sang
    Tô bầu ảm đạm thêm mờ ảnh
    Hoà ráng từ xa chậm chậm tàn

    Lắm lúc thấy lòng như mỏi mê
    Hướng về nẻo cũ dạ sầu tê
    Vậy mà sao mãi, sao sao mãi
    Cái ảnh ngày xưa cứ trở về!

    Mấy chục năm trường đã quá xa
    Con thuyền thuở ấy một lần qua
    Bọt bèo, sóng nước đà phôi nát
    Còn đó nữa đâu lại phải mà…!

    Cứ mỗi lần thu khiến nhớ nhung
    Cho đầy héo úa với bâng khuâng
    Móc ngàn tan tác ra nhìn, ngắm
    Để máu hồng loang, giọt nhỏ dần

    Chốn ấy giờ nầy có hiểu không?
    Chiều nay một kẻ ngắm dòng sông
    Tâm tư trĩu nặng niềm nhung nhớ
    Kỷ niệm ngày xưa, bóp cõi lòng!


    Nguyễn Thành Sáng

  9. #1293
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.468

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Tôi Sẽ Về!

    Tôi về! Tôi sẽ về mà
    Từ nay có lẽ… phải xa nhau rồi!
    Bởi trăng ai sáng, trên trời
    Còn ta trăng khuyết, chìm rơi khuất ngàn

    Dẫu say nhiều lắm ảnh vàng
    Chỉ là hướng vọng mơ màng phút giây
    Lá sầu hốt ở bàn tay
    Giờ đây thả gió tung bay vật vờ

    Hết rồi một thuở ươm mơ
    Hết rồi thao thức, vần thơ trải lòng
    Em cài cửa lại bên sông
    Còn tôi cuốn sợi chỉ hồng trong tôi

    Cảm nhau chi để ngậm ngùi
    Bèo mây tan hợp, một đời vấn vương!...

    3/5/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  10. #1294
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.468

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Muốn Gọi Em Mà Không Thể

    Anh mãi nhớ tháng năm mùa hạ trước
    Gót phiêu bồng thả bước nẻo đường xa
    Khoảnh khắc say ánh ngà trên sóng nước
    Rồi cảm nhìn óng mượt một cành hoa!

    Dưới đêm trăng vi vu luồng gió nhẹ
    Hoa lắc mình he hé nửa chừng xuân
    Hương thoang thoảng loang dần theo cõi lộng
    Khiến dạt dào lay động nỗi lâng lâng

    Một cái gì chậm chậm chảy vào tim
    Anh bỗng muốn ôm hồn em trong đoá*
    Tay dang ra, lại chợt nhớ con thuyền
    Mùa thu trước đã chìm bên vách đá!

    Còn đâu nữa để chở em vào mộng
    Cùng nâng ly rượu nóng đượm men tình
    Trải hồn yêu bồng bềnh trên dãy sóng
    Hòa không gian lồng lộng vỗ lênh đênh…

    Đành lặng lẽ trở về khu vườn vắng
    Ôm cây đàn, bậu bạn với mây sương
    Tìm phôi phai, vơi buồn đau hụt hẫng
    Muốn gọi nàng mà chẳng thể lời buông!...


    5/5/2017
    Nguyễn Thành Sáng

    * Đóa hoa

  11. #1295
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.468

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng


    Làm Sao Mở Cửa
    Đón Làn Hương

    Anh ngần ngại và em cũng ngần ngại
    Dẫu trong lòng vọng ấy biết bao nhiêu
    Khiến mỗi độ tắt chiều, đêm trở lại
    Một chút gì ngây dại rải phiêu diêu!

    Nầy ánh biếc, bờ môi, vần thơ ngọt
    Chậm từ từ nhẹ rót mãi vào tim
    Đôi mắt khép, lim dim, từ từ hưởng
    Rồi ôm chầm sung sướng mảnh tình êm…

    Chợt tỉnh ra chỉ là cơn ảo giả
    Đây vẫn đây và đó vẫn ngoài kia
    Đường mờ mịt, lối về xa khuất ngõ
    Cánh chim ngàn rụng gió một trời mưa

    Vậy mà sao lặng lẽ mái hiên buồn
    Lòng cứ mãi trào tuôn từng gợn sóng
    Niềm thao thức bềnh bồng lên vạn trượng
    Trải loang dài khắp hướng cõi mênh mông!

    Có phải chăng tận cùng nơi sâu thẳm
    Hãy còn muôn say đắm ngập tràn đầy
    Mãnh liệt một vòng tay ôm chặt thắm
    Đưa tình vào đỉnh tận ngút tầng mây

    Trong anh là như vậy, còn ở em?
    Có khao khát, từng đêm mang nỗi đợi
    Và yêu nhiều mà ngại nói đành im
    Phải như vậy không em? Sao chẳng nói?...

    Thôi! Anh đã hiểu rồi tình yêu ạ
    Bởi bây giờ biển cả mịt mù sương
    Em bên kia, con đường không có gió
    Thì làm sao mở cửa đón làn hương!

    7/5/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  12. #1296
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.468

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng


    Chí Hãy Còn Đây!

    Sinh tố*chiều nay đã đặt rồi
    Ngồi trầm quán cốc, nghĩ xa xôi
    Mối lo kéo đến như từng bửa
    Cái cảnh nhà ta khắc khổ đời!

    Dãi dầu mưa nắng suốt thời gian
    Hết sức đôi tay ghị, níu lần
    Cơn sóng bật thuyền ra nhấp nhố
    Để rồi vùi dập giữa mông mênh

    Cố vắt bao lần tấm vải thô
    Để tìm giọt nước thấm môi khô
    Qua cơn bỏng cháy, chờ mưa đến
    Càng vắt càng khan với rã rời

    Từ mặt lề đường đến hẻm xa
    Tới lui kiếm mối bỏ hàng ra
    Giao đi rồi rút rồi giao lại
    Lẩn quẩn, loanh quanh vẫn ế mà!

    Quần quật quay vòng đến mỏi mê
    Hang cùng, ngõ cụt rải lê thê
    Giờ đây hết chỗ không còn nữa
    Biết phải làm sao kiếm nẻo về

    Ôi! Cảnh cần lao kiếm bạc tiền
    Cứ hoài trăn trở với man miên
    Thấy như mù mịt màn đen phủ
    Lo lắng cầm canh mãi quấn xiềng…

    Ta hớp hơi đầy, mạnh bước đi
    Năm xưa nung nấu dưới trăng thề
    Dẫu cho biển sóng ngàn cơn gợn
    Chí hãy còn đây có xá gì!


    8/5/2017
    Nguyễn Thành Sáng


    *Sinh tố bịt

Trang 108/122 Đầu ... 85898106107108109110118 ... cuối

Nhãn