Trang 119/125 Đầu ... 1969109117118119120121 ... cuối
kết quả từ 1.417 tới 1.428 trên 1492

Thơ Nguyễn Thành Sáng

  1. #1417
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.503

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng


    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (234)

    ĐOẠ ĐÀY

    Từ ngày anh bỏ ra đi
    Ký tên mảnh giấy biệt ly phũ phàng
    Ngậm ngùi ray rứt tâm can
    Lặng lẽ ngỡ ngàng nghèn nghẹn nhói đau

    Ba năm ròng rã lệ sầu
    Suối mượt nhạt màu nỗi nhớ thiên thu
    Bặt vô âm tín mịt mù
    Chiều buông quạnh quẽ trầm u riêng mình

    Lang thang dọc mé bờ kinh
    Hoài niệm chuyện tình tha thiết đôi ta
    Anh giờ thoả mộng phồn hoa
    Thống khổ quê nhà thấp thỏm em trông

    Thăng trầm con nước bềnh bồng
    Lệch sợi chỉ hồng Loan Phụng luỵ vương
    Sắt se thổn thức canh trường
    Duyên đầu dang dở đoạn trường đắng cay

    Thu sang Hạ tới Đông lay
    Nỗi niềm dằng dặc ốm gầy xác thân
    Thẫn thờ thao thức bần thần
    Cha mẹ hẹn lần gá nghĩa chồng con

    Em thời muốn giữ sắt son
    Chờ đợi mỏi mòn anh tận phương nao
    Trăng khuya nhợt nhạt ánh hào
    Tình sâu khắc dạ ngọt ngào tặng anh

    Mà sao nỡ phụ vội đành
    Vứt áo rũ mành đi bỏ lại em
    Ưu tư khắc khoải bên rèm
    Nhớ thương da diết con tim đoạ đày.


    July 12, 2018
    Tam Muội


    Muốn Được Một Lần

    Em vừa trải khúc u hoài
    Anh đà “cạn chén” để rồi lại đau
    Khi xưa vội kéo sụp cầu
    Tháng năm cứ mãi biết bao nghĩ về!…

    Người con gái ấy tên Xê
    Tặng trao trái đỏ tràn trề yêu thương
    Vậy mà vó ngựa buông cương
    Khiến nàng da diết đoạn trường xót xa

    Đêm đêm văng vẳng sầu ca
    Tương tư não nuột loang qua phũ phàng
    Kẻ “Kia” cũng chẳng bận màng
    Cũng khô cục đá, cũng hàng bạc vôi…

    Thời gian chầm chậm dần trôi
    Phong trần cát bụi dập vùi tâm tư
    Lắm khi thao thức thẫn thờ
    Chập chờn dĩ vãng, chơ vơ nỗi niềm!

    Đìu hiu, giá lạnh bên thềm
    Lần vào ký ức êm đềm thuở xanh
    Mới hay nhớ mảnh trăng thanh
    Mới thầm nối tiếc ôm đàn thả sông…

    Trọn đời canh cánh cõi lòng
    Hận mình sao nỡ quay vòng nhổ neo
    Đẩy tình lông lốc xuống đèo
    Tả tơi tan tác chìm theo sóng gờn…

    Bao thu muốn được một lần
    Nghe lời oán trách, nghe hờn của em…
    Cho từ sâu thẳm con tim
    Trào lên day dứt đẩy thuyền vỡ toang!


    14/7/2018
    Nguyễn Thành Sáng


    - - - Updated - - -


    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (235)

    Muốn Được Một Lần

    Em vừa trải khúc u hoài
    Anh đà “cạn chén” để rồi lại đau
    Khi xưa vội kéo sụp cầu
    Tháng năm cứ mãi biết bao nghĩ về!…

    Người con gái ấy tên Xê
    Tặng trao trái đỏ tràn trề yêu thương
    Vậy mà vó ngựa buông cương
    Khiến nàng da diết đoạn trường xót xa

    Đêm đêm văng vẳng sầu ca
    Tương tư não nuột loang qua phũ phàng
    Kẻ “Kia” cũng chẳng bận màng
    Cũng khô cục đá, cũng hàng bạc vôi…

    Thời gian chầm chậm dần trôi
    Phong trần cát bụi dập vùi tâm tư
    Lắm khi thao thức thẫn thờ
    Chập chờn dĩ vãng, chơ vơ nỗi niềm!

    Đìu hiu, giá lạnh bên thềm
    Lần vào ký ức êm đềm thuở xanh
    Mới hay nhớ mảnh trăng thanh
    Mới thầm nối tiếc ôm đàn thả sông…

    Trọn đời canh cánh cõi lòng
    Hận mình sao nỡ quay vòng nhổ neo
    Đẩy tình lông lốc xuống đèo
    Tả tơi tan tác chìm theo sóng gờn…

    Bao thu muốn được một lần
    Nghe lời oán trách, nghe hờn của em…
    Cho từ sâu thẳm con tim
    Trào lên day dứt đẩy thuyền vỡ toang!


    14/7/2018
    Nguyễn Thành Sáng



    Khép Trang Nhật Ký

    Cuộc đời dâu bể đa đoan
    Hoá công chẳng đặng Phụng Loan lỡ làng
    Hữu duyên vô phận dở dang
    Sóng ngầm bão tố thuyền tan nát nhàu

    Tưởng rằng thắm đượm trầu cau
    Ngờ đâu lận đận qua cầu đắng cay
    Xốn xang vò võ đêm ngày
    Tương tư khối mộng lắt lay bóng hình

    Bốn bề hoang vắng lặng thinh
    Tựa cửa lắng mình hoài vọng tin anh
    Muộn phiền bạc mái đầu xanh
    Thệ ước chòng chành ký ức buông lơi

    Hoang mang bóng lẻ chơi vơi
    Sơn khê cách biệt sầu khơi tấc lòng
    Hỏi rằng anh có về không
    Hay phụ tình nồng, tim nhói giá băng

    Chuỗi dài quạnh quẽ gối chăn
    Uyên ương lẻ bạn băn khoăn được gì
    Dư hương trĩu nặng vành mi
    So dây khảy phím biệt ly đoạn trường

    Chia uyên rẽ thúy đôi phương
    Âu là số mệnh há vương vấn buồn
    Bầu đen mưa rớt sấm suông
    Gió rít mây luồn réo rắt cung tơ

    Trần tình chẳng vẹn giấc mơ
    Én lạc thẫn thờ cất tiếng xót xa
    Mượn vần thơ rụng phôi pha
    Khép trang nhật ký, đường xa độc hành!


    July 15, 2018
    Tam Muội

  2. #1418
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.503

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng


    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (236)

    Trống Rỗng !

    (Thơ liền âm - Tác Giả Nguyễn Thành Sáng)

    Ta trống rỗng! Cái đầu ta trống rỗng
    Chỉ chứa toàn cái bóng của không không
    Để hôm nay thả lòng vào cõi trống
    Tắm ngộp hoài lỏng bỏng giữa mênh mông!

    Sao thuyền chẳng xuôi dòng theo bến mộng
    Cho một lần ước vọng được thành công
    Để mai kia chiều đông, trời nhạt bóng
    Khỏi phải buồn lặng ngóng một dòng sông

    Dòng sông đó có sóng, có mây giông
    Có trùng điệp âm phong ngàn chuyển động
    Ru hồn người trầm bổng điệp thanh trong
    Vơi bức bối mảnh hồn đang rực nóng

    Được phôi phai nỗi lòng sầu lẻ bóng
    Chìm giấc say giữa lộng gió màn đông
    Quên ngày tháng mỏi mong về nhanh chóng
    Đường thênh thang nhẹ nhóng bước chân rong!

    Buồn nào hơn cánh đồng giăng trải rộng
    Con chim ngàn gãy gọng lối rêu phong
    Đôi mắt mờ dõi trông nơi lồng lộng
    Tím mảnh hồn, cháy bỏng giữa tầng không

    Ôi trời đông! Trời đông! Cả trời đông
    Ta buốt tái cõi lòng, ôm khoảng trống
    Bao nhớ thương, bao mong, bao khát vọng
    Chỉ nghẹn ngào thụ động đẫm cô đơn

    Còn đâu nữa tiếng đờn ru giấc mộng
    Đẩy hồn mơ bay bổng khỏi bập bồng
    Vào không gian gió lộng dãy thong dong
    Quên tất cả chênh chông, từng tiếng rống!...


    9/9/2016
    Nguyễn Thành Sáng



    Chán Nản

    (Thơ họa liền âm)

    Ta chán nản! Cõi lòng ta chán nản
    Ngẫm sự đời ngao ngán chuyện thế gian
    Nhân tình bạc phũ phàng khơi tiếng thán
    Cuối con đường ai phán kẻ đúng gian?

    Phù vân mộng lầm than đầy biến dạng
    Cõi ta bà ngộp choáng cảnh trái ngang
    Đêm vằng vặc không gian chìm bảng lảng
    Vãn mộng trần thấp thoáng cát bụi tan

    Tình nhạt thếch bẽ bàng hồn choáng váng
    Hướng vọng ngàn bóng dáng ảnh tình lang
    Hoài khắc khoải mênh mang sầu than oán
    Nỗi suy tư cứ giáng nặng tâm can

    U tình luỵ võ vàng môi nhạt đắng
    Những chuỗi dài trống vắng dạ ngổn ngang
    Ngọn gió giạt canh tàn buông chập choạng
    Để mảnh hồn nửa rạng nửa khóc than

    Lòng nặng trĩu dở dang đau khối tạng
    Tương hội chi ly tán nghĩa thiếp chàng
    Cao xanh hỡi! Hồng nhan sao đành đoạn
    Mãi thăng trầm đời vạn nỗi thương tan

    Thuyền duyên lỡ không mang niềm lãng mạn
    Sóng vô tình năm tháng vỗ quan san
    Tình tẻ nhạt hoang mang và hẹp hạn
    Ta hiên ngang bình thản khảy điệp đàn

    Rũ bỏ hết cõi nhàn đường thanh thản
    Ngắm trọn vầng trăng sáng toả không gian
    Gạt đi giọt lệ tràn lời than vản
    Khép nhẹ vào dĩ vãng lật sang trang.


    July 15, 2018
    Tam Muội


    - - - Updated - - -


    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (237)

    Tình Đắng

    (Cảm tác cuộc đời)

    Anh hỡi! Tâm tư chợt não nùng
    Dặn lòng ôm ấp mảnh tình chung
    Tào khang son sắt không lay chuyển
    Ấy vậy mà nay nhuốm bập bùng

    Anh hỡi! Tình ta đã đượm chưa
    Trao anh trọn trái vẫn chưa vừa?
    Gợi tình cợt nhả vui ong bướm
    Có cảm lòng em quạnh dưới mưa

    Anh hỡi! Lời yêu há dịu êm
    Hương hoa nhạt sắc lạnh môi mềm
    Lời ân tiếng ái mờ sương bạc
    Cành rớt hoa rơi rụng mái thềm

    Anh hỡi! Vì sao nỡ hững hờ
    Vô tình hay cố ý thờ ơ
    Không mây chen gió ngàn tha thiết
    Chẳng liễu kề trăng quyện ước mơ

    Anh hỡi! Hay vì duyên nợ ta
    Nghìn trùng hải lý ít giao hòa
    Tóc buông sợi nhớ tình ngăn cách
    Dang dở đôi bờ nghẹn xót xa

    Anh hỡi! Như hoa dại hứng sương
    Vui lòng khoảnh khắc dệt yêu đương
    Thỏa mơ ý mộng, tàn hoa rũ
    Quyến luyến chi nhau chút mộng thường

    Anh hỡi! Đò ngang rứơt khách trưa
    Khua chèo mái nhịp ngựơc dòng đưa
    Bến sang bờ đổ, quay lưng bước
    Tiếp tục hành trình, bỏ bến xưa

    Anh hỡi! Tung hoành xoải cánh bay
    Chim trời lướt gió vượt tầng mây
    Đó đây rong ruổi đời phiêu lãng
    Thích chí tang bồng uống nguyệt say

    Đêm nay trăn trở dạ u sầu
    Luyến bận tơ tình nhễu giọt châu
    Bến đục ao trong âu kiếp nợ
    Cõi hồn rụng vỡ, áng thơ đau!


    July 14, 2018
    Tam Muội



    Nỗi Lòng Của Anh

    (Cảm tác cuộc đời)

    Em à! Hãy sát lại gần bên
    Cho nghĩa gối chăn nụ nở cành
    Rồi khẻ đôi lời cùng bạn ngọc
    Những gì sâu kín của lòng anh!

    Em à! Hoàn cảnh của nhà ta
    Thiếu trước, hụt sau vẫn thế mà
    Lo lắng, ưu tư canh cánh mãi
    Không gian cả khối phủ dương tà

    Em à! Cằn cỗi ruộng vườn kia
    Lắm sức nhọc công chẳng khá gì
    Ki cóp, cầm chừng sau gặt hái
    Quanh năm rầu rỉ cứ lê thê

    Em à! Chưa có con còn vậy
    Chừng có rồi như phủ ngập mây
    Tránh khổ cho nên anh phải liệu
    Cố xòe đôi cánh một loài bay

    Em à! Vì vậy việc giao du
    Quen biết, đó đây chốn chợ đời
    Hầu tạo dễ dàng bươi kiếm sống
    Phải đành chấp nhận tới lui thôi

    Em à! Nhiều lúc phải dây dưa
    Mật ngọt. lời ngon để “được mùa”
    Vui vẻ, hề hà trao tiếng cảm
    Biến thân thành gió thổi hanh trưa

    Em à! Bởi thế nên quen nhiều
    Rộn rã, ra vào giữa tiếng kêu
    Lúc nhặt, khi khoan, khi điệp khúc
    Sớm chiều đón nhận biết bao nhiêu…

    Em à! Thỉnh thoảng vắng xa em
    Nhằm bửa lăng xăng tới đỏ đèn
    Để quạnh hiu buồn, em ngóng đợi
    Héo hon, vò võ tím con tim…

    Đừng sầu nghĩ ngợi nhé người thương
    Hãy xóa băn khoăn, dẹp nỗi buồn
    Tìm hướng tương lai bầu sáng sủa
    Tạm thời anh gác… để trên đường!…


    15/7/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  3. #1419
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.503

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (238)

    Lỡ Phận Tơ Tình

    Mây giăng ảm đạm kéo chân trời
    Che khuất trăng vàng ảo ảnh khơi
    Tức cảnh ưu tư sầu tấc dạ
    Nỗi niềm phảng phất cảm chơi vơi

    Trống vắng tâm hồn họa bức tranh
    Song song hồ điệp lượn loanh quanh
    Lá vàng trải thảm khoe hương sắc
    Gió thoảng đào hoa nhẹ lắc cành

    Thấp thoáng đồi thông xanh bát ngát
    Mây hồng tha thướt ánh trăng thanh
    Thuyền nan khàng khẽ xuôi dòng nước
    Và cặp nhân tình em với anh…

    Ngắm bức tượng hình vừa vẽ xong
    Nỗi buồn len lén quạnh mênh mông
    Bắc nam vạn cổ tình ngăn cách
    Ngàn dặm sơn khê hoài ngóng trông

    Luyến thương da diết bóng hình ai
    Tĩnh mịch cô liêu chuỗi ngắn dài
    Dụng tửu ngân nga thời khỏa lấp
    Mà hình bóng ấy chẳng hề phai

    Lê thê thổn thức chỉ riêng mình
    Khắc khoải bốn bề vắng lặng thinh
    Văng vẳng nốt trầm nghe não nuột
    Hạ dòng thơ vụn dưới lung linh

    Nén tiếng thở dài giấu khổ đau
    Hương yêu dằn vặt sắt se sầu
    Tâm tư bấn loạn, tình nhi nữ
    Muốn xé quả hồng liệng biển sâu

    Là tự đa tình chuốc lụy vương
    Suy tư thao thức suốt canh trường
    Muốn quên khoảnh khắc càng nhung nhớ
    Lạc mộng uyên ương nhạt má hường

    Nguyệt Lão bày chi lắm phũ phàng
    Muộn sầu trọn kiếp ải trần gian
    Dở dang hà cớ gieo tương hội
    Âu nát tâm can bởi lỡ làng

    Huyền diệu tiền duyên có lẽ nào
    Là tình vạn kỷ đó hay sao
    Hữu duyên vô phận, cao xanh hỡi!
    Rã mảnh hồn côi tủi nghẹn ngào

    Hiện kiếp gian truân chữ nợ duyên
    Đành cam phận bạc há ưu phiền
    Vấn vương lụy ái tình chưa dứt
    Vãn mộng lai sinh, thoả phỉ nguyền.


    July 11, 2018
    Tam Muội



    Bến Cũ Nối Câu Nguyền

    (Họa giữ y từ cuối)

    Chiều nay thơ thẩn dưới khung trời
    Tắm ánh rụng tàn, ngắm ảnh khơi
    Thương tưởng ngập tràn trong tấc dạ
    Để rồi da diết, nỗi chơi vơi!

    Tình yêu! Ôi đẹp! tợ như tranh
    Tiềm ẩn dạt dào loang tỏa quanh
    Bay bướm, thanh tao hình, nét, sắc
    Lủng la lủng lẳng trái đơm cành

    Có dãy cánh đồng xanh bát ngát
    Dưới làn gió thoảng rải âm thanh
    Có dòng nhấp nhố gờn con nước…
    Thắm đượm phơi bày trước mặt anh…

    Phận số ngỡ rằng như đã xong
    Mộng vàng ôm ấp trải mênh mông
    Dẫu cho diệu vợi bờ ngăn cách
    Khắc đậm quả hồng, dõi ánh trông

    Dè đâu cứ mãi vọng về ai
    Lặng lẽ thời gian lưu luyến dài
    Thấp thỏm, đợi chờ sao khỏa lấp
    Đậm đà, tha thiết…thể nào phai

    Sớm hôm thui thủi chỉ riêng mình
    Trong nói thật nhiều, ngoài lặng thinh
    Ảm đạm khung trời treo não nuột
    Xót xa, khắc khoải mảnh hồn linh!

    Bên kia em cũng tái tê đau
    Bóng chiếc đìu hiu, quạnh quẽ sầu
    Lởn vởn, miên man vờn bóng nữ
    Héo hon, vàng võ quấn niềm sâu

    Ngày tháng u hoài quyện vấn vương
    Trở trăn, thao thức rũ canh trường
    Lan man nghĩ ngợi, thêm buồn nhớ
    Mặc phấn, mặc son, lạnh má hường

    Thổn thức tâm tư nghẹn phũ phàng
    Chiều tà phủ tím cả không gian
    Mịt mù thăm thẳm trùm cơ hội
    Chỉ tiếng chuông ngân khúc lỡ làng…

    Tao ngộ, hữu duyên buổi tối nào
    Dưới vàng lóng lánh vạn vì sao
    Câu thề, tiếng hẹn, dấu yêu hỡi!
    Tất cả…tặng nhau chén ngọt ngào

    Nay trần cách trở rẽ chia duyên
    Canh cánh lòng ta nỗi muộn phiền
    Hãy nén mình ơi! Chờ nghiệp dứt
    Lai sinh bến cũ nối câu nguyền…


    16/7/2018
    Nguyễn Thành Sáng


    - - - Updated - - -


    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (239)

    Đà Lạt Mơ Tìm

    Đà Lạt ngàn năm vẫn lặng lờ
    Vầng dương hồng ửng trải muôn tơ
    Long lanh cỏ lá gieo thành giác
    Lãng đãng, mơ màng một sắc thơ!

    Bốn phía xanh lơ đượm nét dồi
    Dẫn hồn lữ khách tận chân đồi
    Dạt dào, êm ả lay bầu biếc
    Như cõi ngàn mơ chuyển đến rồi!

    Cảm thấy tâm hồn phơi phới rộng
    Bao niềm trăn trở thả tầng cao
    Vói mây pha loãng vào cung thắm
    Vơi bớt sầu ưu, chuỗi nghẹn ngào…

    Tôi thấy phôi phai nỗi vọng ngàn
    Một thời ghịt níu bước chân đàng
    Dẫm lên sỏi đá rồi tang giới
    Để tháng năm dài biến bóng ngoan

    Lạnh lùng khép cửa, đóng oai nghi
    Trầm mặc, chiều thu bởi tại vì
    Một kiếp đọa đày ôm giá rét
    Mạch nguồn, lửa sống biến suy vi…

    Hôm nay lồng lộng gió đồi thông
    Kéo mộng năm xưa trở ngược dòng
    Ánh thép rạng ngời vung biển bạc
    Hoàng hôn bảng lảng loé trên sông

    Dẫn đến nơi nầy để giải khuây
    Và tìm chốn thẳm ảnh hồn bay
    Năm xưa lạc mất vì phong vũ
    Lặng lẽ chiều tà duỗi cánh tay!


    Nguyễn Thành Sáng



    Hoài Niệm Chiều Đà Lạt

    Đà lạt hoàng hôn sương phủ mờ
    Thảm xanh cỏ mượt trải hồn thơ
    Vi vu gió núi se se lạnh
    Bát ngát rừng thông đẹp ngẩn ngơ

    Bồng bềnh mây trắng giăng triền dốc
    Róc rách thác ngàn, chim hót ca
    Lất phất mưa phùn khơi nỗi nhớ
    Dọc ghềnh suối đá toả ngàn hoa

    Lữ khách chạnh lòng nhớ chuyện xưa
    Hương yêu khoảnh khắc vọng xa đưa
    Tình nồng tha thiết trên đồi mộng
    Than Thở Cam Ly nhớ mấy vừa

    Hoài niệm trong tim thuở đến trường
    Lần đầu bỡ ngỡ hẹn yêu đương
    Ngại ngùng e thẹn mân tà áo
    Nhẹ liếc nhìn anh dạ vấn vương

    Đỉnh cao lấp lánh phả lung linh
    Dưới sóng li ti gợn hữu tình
    Nâng nhẹ bàn tay anh khẽ hỏi
    “Cùng anh đi hết đoạn hành trình?”

    Thẹn thùng ấp úng “dạ, anh yêu”
    Âu yếm môi hôn ửng dáng kiều
    Mắc cỡ vùi đầu sau tóc rối
    Mong tình muôn thuở chẳng cô liêu

    Thuyền trăng lơ lửng in hồ nước
    Anh thật dịu dàng tay nắm tay
    Thung lũng Tình Yêu cùng thưởng nguyệt
    Dạt dào tha thiết sóng tình say

    Rong ruổi theo anh tận cuối trời
    Cho dù bão tố dậy trùng khơi
    Vẹn tròn son sắt nồng ân ái
    Quyện mãi bên nhau suốt cuộc đời

    Cao nguyên nắng tắt màn đêm buông
    Ơi hỡi dấu yêu! có chạnh buồn
    Nhung nhớ vùng trời đầy kỷ niệm
    Và lưu luyến ấy, vọng hồi chuông?


    Tam Muội


    - - - Updated - - -


    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (240)

    Chạnh Thu

    Thà đừng gặp gỡ thuở ngày xưa
    Cho phải hôm nay nuốt nỗi sầu
    Đem bóng phương xa về cõi lặng
    Chôn hồn tình ái, với ngàn đau

    Yêu hỡi! Yêu chi để lỡ làng
    Một lần làm cánh trải thênh thang
    Cuốn mây, cuốn mộng vào khung ảnh
    Để những chiều thu ngắm võ vàng!

    Em đến, gởi hồn qua những thư
    Từng lời, từng ý ẩn trăng mơ
    Cho tôi thao thức, nhiều trăn trở
    Lắm buổi chiều trôi, vọng thẫn thờ

    Em viết tên tôi trên cánh nhạn
    Chữ hoa thắm thiết, gói tình sâu
    Mượn mây, gió thổi về phương lạ
    Làm trói hồn sâu, sợi chỉ màu!

    Từ đó hình ai luôn ẩn hiện
    Khi ngồi, khi đứng, lúc man miên
    Một bông sắc thắm nằm trên giấy
    Ngào ngạt hương say choáng nỗi niềm…

    Thế mà trời hỡi! Để giờ đây
    Nhàn nhạt chiều thu, ngóng gió bay
    Tôi thấy trong lòng như ảm đạm
    Ngắm buồn lặng lẽ, nhớ về ai

    Có lẽ tim nầy ngày ủ mộng
    Trọn lòng đặt đó mảnh tình trong
    Thời gian dính cứng không rời được
    Để chuỗi vàng rơi, mãi chạnh lòng!


    Nguyễn Thành Sáng



    Dẫu....Ấm Tấc Lòng

    (Thơ Hoạ Giữ Nguyên Chữ Cuối Câu)

    Huyền diệu nợ duyên kết tự XƯA
    Đẩy đưa hội ngộ, luyến lưu SẦU
    Vấn vương thôi thúc trong thinh LẶNG
    Trống vắng trần tình gợn nỗi ĐAU...

    Dấu hỡi! Đò ngang dẫu lỡ LÀNG
    Bẽ bàng bến vắng quạnh lang THANG
    Sương giăng liễu rũ khơi huyền ẢNH
    Buồn chuỗi tơ vương nhuốm võ VÀNG

    Dấu hỡi! Xót xa những áng THƯ
    Ngậm ngùi da diết bóng trăng MƠ
    Tương tư vò võ, đêm trăn TRỞ
    Tiều tuỵ dung nhan đến thẫn THỜ

    Dấu hỡi! Mỏi mòn trông cánh NHẠN
    Hương yêu vạn dặm khắc in SÂU
    Núi non thăm thẳm khung trời LẠ
    Hướng vọng bóng chim, lệ úa MÀU

    Dấu hỡi! Phải chăng tình hữu HIỆN
    Mà sao ray rứt mãi triền MIÊN
    Dụng vần thơ bạc hoà trang GIẤY
    Khuây khoả ưu tư vơi nỗi NIỀM..

    Dấu hỡi! Quả hồng còn mãi ĐÂY
    Tình thơ dào dạt quyện mây BAY
    Vượt ngàn giông tố bầu u ĐẠM
    Thắm thiết lời yêu gửi đến AI

    Dấu hỡi! Sóng lòng dâng cõi MỘNG
    Trăng in nước biếc trời xanh TRONG
    Sắt cầm tự thuỷ nào phai ĐƯỢC
    Vạn kỷ hương loang, ấm tấc LÒNG.


    July 16, 2018
    Tam Muội

  4. #1420
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 442142
    Bài gửi
    8

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng

    bài thơ hay
    Bảo vệ chuyên nghiệp 0943 370 376
    Web: http://anninhphuongdong.com/

  5. Đã cảm ơn baovephuongdong:


  6. #1421
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.503

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng


    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (241)

    Chán Nản

    (Hoạ Liền Âm-Tác Giả Nguyễn Thành Sáng)


    Ta chán nản! Cõi lòng ta chán nản
    Ngẫm sự đời ngao ngán chuyện thế gian
    Nhân tình bạc phũ phàng khơi tiếng thán
    Cuối con đường ai phán kẻ đúng gian?

    Phù vân mộng lầm than đầy biến dạng
    Cõi ta bà ngộp choáng cảnh trái ngang
    Đêm vằng vặc không gian chìm bảng lảng
    Vãn mộng trần thấp thoáng cát bụi tan

    Tình nhạt thếch bẽ bàng hồn choáng váng
    Hướng vọng ngàn bóng dáng ảnh tình lang
    Hoài khắc khoải mênh mang sầu than oán
    Nỗi suy tư cứ giáng nặng tâm can

    U tình luỵ võ vàng môi nhạt đắng
    Những chuỗi dài trống vắng dạ ngổn ngang
    Ngọn gió giạt canh tàn buông chập choạng
    Để mảnh hồn nửa rạng nửa khóc than

    Lòng nặng trĩu dở dang đau khối tạng
    Tương hội chi ly tán nghĩa thiếp chàng
    Cao xanh hỡi! Hồng nhan sao đành đoạn
    Mãi thăng trầm đời vạn nỗi thương tan

    Thuyền duyên lỡ không mang niềm lãng mạn
    Sóng vô tình năm tháng vỗ quan san
    Tình tẻ nhạt hoang mang và hẹp hạn
    Ta hiên ngang bình thản khảy điệp đàn

    Rũ bỏ hết cõi nhàn đường thanh thản
    Ngắm trọn vầng trăng sáng toả không gian
    Gạt đi giọt lệ tràn lời than vản
    Khép nhẹ vào dĩ vãng lật sang trang.


    July 15, 2018
    Tam Muội


    Nỗi Lòng Của Em

    (Thơ họa liền âm-Tác Giả Nguyễn Thành Sáng)

    Em nghĩ ngợi và rồi em quyết định
    Cố vùng lên bản lỉnh bất thình lình
    Mang vương vấn bóng hình đầy bịn rịn
    Đặt cõi lòng phủ kín một niềm tin!

    Dẫu ảo ảnh chữ tình đang xính vính
    Khiến bao lần chấn chỉnh, trái rung rinh
    Bởi thái dương dần in vào cõi tịnh
    Mơ sẽ chìm suy thịnh rụng bình minh

    Ngày trăn trở, phập phình loang mảnh mịn
    Gác chuyện đời toan tính, chuỗi nhục vinh
    Đêm héo hắt, nép mình chờ nhinh nhỉnh
    Rộ ánh vàng, trầm tĩnh ngắm lung linh

    Có những chiều xập xình loang vọng thính
    Chán ồn ào, nhẫn nhịn điểm tô xinh
    Không chật bó, thùng thình hay lỉnh kỉnh
    Chỉ gọn gàng, cổng chính tránh tinh tinh!

    Dãy thời gian trường chinh trong câm nín
    Chẳng đảo chao luýnh quýnh trước chình ình
    Mặc kệ người chùng chình hay say xỉn
    Vẫn nhẹ nhàng thủng thỉnh tự thông minh…

    Từ sẫm tối lân tinh gieo hoàn chỉnh
    Trả dương trần rủng rỉnh hoặc điêu linh
    Dầu nhạt nhẽo lặng thinh hay hóm hỉnh
    Chỉ âm thầm khẳng định bởi đinh ninh…

    Ai khát vọng cung đình trên thượng đỉnh
    Ai ước mơ sang xịn bước đăng trình
    Còn riêng em “Cánh Quỳnh” nơi khung tĩnh
    Nghĩa đá vàng chặt dính mảnh hồn linh…


    18/7/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #1422
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.503

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng


    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (242)

    Phải Vậy Không Mình

    Đêm đã buông rồi em thấy không
    Trở trăn, thao thức mãi trong lòng
    Yêu đương mộng thắm như gang tấc
    Nhưng thật cuộc đời vẫn giá đông!

    Chăn đơn, gối chiếc vẫn nơi đây
    Vương vấn, bâng khuâng vẫn ngập đầy
    Vẫn lặng âm thầm trong nỗi đợi
    Một ngày nào đó được cùng ai…

    Hai buổi sáng chiều em thả chân
    Ngồi xe, nhiệm sở… lắm bao lần
    Lâng lâng chạnh nhớ hồn yêu dấu
    Dào dạt con tim gợn sóng tràn…

    Nhìn ai hạnh phúc bước chung đôi
    Chốc chốc vang lên chuỗi tiếng cười
    Chợt thấy cõi lòng thêm trống trải
    Nghẹn ngào se tím cả bờ môi!

    Cố quên…! Ba chữ cố quên đi
    Ở tận bên trong…Nếu mãi thì…
    Khiến dãy ánh buồn loang khóe mắt
    Phải rồi! Ảo ảnh chẳng là chi….

    Huống hồ ở tận chốn ngàn xa
    Loáng thoáng hàng mây phủ sắc mờ
    Thuyền đã cắm sào, dây chặt buộc
    Còn gì đâu nữa để đan mơ…

    Có phải vậy không? Hỡi! hỡi mình!
    Mà sao trăng sáng ánh lung linh
    Đêm nay bỗng tắt rơi ghềnh núi
    Để ám trùm lên trọn chữ tình!....


    26/4/2018
    Nguyễn Thành Sáng


    Chặt Dạ Chung Tình

    Trưa nay bỗng thấy dạ cồn cào
    Linh cảm chuyện gì khiến xuyến xao
    Về lại chổ làm vào lướt mạng
    Giật mình! Đọc những gì anh trao..

    Yêu hỡi! Vạn lần xin lỗi anh
    Lỗi lầm nên để cánh thơ xanh
    Dập vùi nhợt nhạt theo ngày tháng
    Qua mấy con trăng, nỡ đoạn đành!

    Em nào phải thế hay vô tình
    Nông cạn nghĩ suy luôn bất bình
    Bướng bỉnh, nhỏ nhoi và ngạo mạn
    Trách hờn em lắm, phải không mình?

    Dạ! Thật lòng em luống tả tơi
    Nhìn đôi Loan Phượng sánh bên đời
    Tay đan gối mộng mà chua xót
    Tủi phận hẫm hiu ngẫm rối bời

    Dư âm vạn kỷ tựu xa xưa
    Hạnh ngộ duyên đời Nguyệt Lão đưa
    Đành phải thuận tình dù nghịch cảnh
    Suối ngân đàn rũ lệ lưa thưa

    Ngọt ngào thắm thiết vẫn yêu ai
    Dẫu trải thăng trầm chuỗi đắng cay
    Vì nặng nghĩa ân từ kiếp trước
    Tơ trời định đoạt, mấy ai hay..

    Lạc lõng cô đơn, chẳng muốn quên
    Thuyền tình gió dập sóng lênh đênh
    Khắc nguyền nhất kiến hoài chung thuỷ
    Gắn bó keo sơn mãi vững bền.


    July 17, 2018
    Tam Muội

  8. #1423
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.503

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng


    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (243)

    Mộng Như Sương

    (Thơ Liên Vần-Tác Giả Tam Muội)

    Nhi nữ suy tư nhi nữ SẦU
    Tình ĐẦU dang DỞ TRỞ canh thâu
    Yêu thương da diết tràn cung BẬC
    Nghẹn NẤC trong tim dấy nỗi đau..

    Mơ được chung đôi khắp nẻo ĐƯỜNG
    Miên TRƯỜNG sát CÁNH CẠNH hồn thương
    Xuân ru hương sắc bên giường MỘNG
    Nhẹ SÓNG lòng dâng ửng má hường

    Gió thổi hanh hanh báo hiệu HÈ
    Trúc TRE văng VẲNG LẮNG sầu ve
    Phượng khoe rực rở, hừng tia NẮNG
    Phố VẮNG thiếp chàng đội bóng me

    Hồn quyện tay đan giữa tiết THU
    Vi VU gió LẠNH ÁNH sương mù
    Ngắm hoàng hôn tím, lá vàng RỤNG
    Loan PHỤNG nhịp nhàng bước lãng du

    Khao khát vòng tay thật ấm NỒNG
    Mưa GIÔNG tuyết PHỦ RŨ trời đông
    Ấp ôm san sẻ niềm oan TRÁI
    Khắc KHOẢI, cô đơn, lạnh lẽo lòng..

    Khảy phím tơ vương trướng Nguyệt LẦU
    Cau TRẦU lận ĐẬN HẬN in sâu
    Nghe mưa rỉ rả đìu hiu HẮT
    Réo RẮT vạc sành đượm bể dâu

    Biển động buồm căng đen sẫm BẦU
    Qua CẦU mù MỊT GHỊT lo âu
    Chăn đơn gối lẻ chàng nào THẤU
    Chôn DẤU tình buồn đáy huyệt sâu..

    Kiếp nhi nữ ngàn năm cô độc
    Hận chữ tình Tuyệt Cốc ẩn danh!


    July 15, 2018
    Tam Muội


    Cửa Ngõ Chờ Nhau…

    (Họa thơ liên vần của Tác Giả Tam Muội)

    Anh hiểu bên kia cả chuỗi dài
    Lắc lay, trăn trở nhớ tình say
    Vấn vương, lưu luyến tràn tâm khảm
    Ảm đạm, đìu hiu trải tháng ngày!

    Khiến em da diết mãi không thôi
    Nhức nhói con tim tím bóng trời
    Muốn nói, muốn trao nhưng chẳng thể
    Bởi về nẻo ấy lạc chơi vơi

    Thêm nhịp cầu tre đã lỡ làng
    Làm vầng trăng tỏ nhỏ dần tan
    Không gian chầm chậm chìm u ám
    Lai láng trào dâng chạnh ngỡ ngàng

    Thui thủi một mình dưới nắng sương
    Niềm thương gửi tặng nặng đau buồn
    Cố quên khuây khỏa vài giây phút
    Lại chút bừng lên nỗi đoạn trường…

    Em ơi! Anh có khác chi đâu
    Cũng dấu tình ai rải ánh sầu
    Canh cánh cõi lòng ôm ấp mãi
    Để hoài héo hắt giữa canh thâu

    Thôi thì định mệnh của đôi ta
    Tợ lá mùa thu rũ dưới tà
    Lư lắc vật vờ theo gió thổi
    Và rồi bất chợt rụng bay xa

    Cứ mặc tình đi! Hỡi ái yêu
    Dẫu nhiều tha thiết biết bao nhiêu
    Nay duyên phận bạc đành dang dở
    Cửa ngõ chờ nhau cuối buổi chiều!...


    18/7/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  9. #1424
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.503

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng


    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (244)

    Nỗi Lòng Của Em

    (Thơ liền âm-Tác Giả Nguyễn Thành Sáng)

    Em nghĩ ngợi và rồi em quyết định
    Cố vùng lên bản lỉnh bất thình lình
    Mang vương vấn bóng hình đầy bịn rịn
    Đặt cõi lòng phủ kín một niềm tin!

    Dẫu ảo ảnh chữ tình đang xính vính
    Khiến bao lần chấn chỉnh, trái rung rinh
    Bởi thái dương dần in vào cõi tịnh
    Mơ sẽ chìm suy thịnh rụng bình minh

    Ngày trăn trở, phập phình loang mảnh mịn
    Gác chuyện đời toan tính, chuỗi nhục vinh
    Đêm héo hắt, nép mình chờ nhinh nhỉnh
    Rộ ánh vàng, trầm tĩnh ngắm lung linh

    Có những chiều xập xình loang vọng thính
    Chán ồn ào, nhẫn nhịn điểm tô xinh
    Không chật bó, thùng thình hay lỉnh kỉnh
    Chỉ gọn gàng, cổng chính tránh tinh tinh!

    Dãy thời gian trường chinh trong câm nín
    Chẳng đảo chao luýnh quýnh trước chình ình
    Mặc kệ người chùng chình hay say xỉn
    Vẫn nhẹ nhàng thủng thỉnh tự thông minh…

    Từ sẫm tối lân tinh gieo hoàn chỉnh
    Trả dương trần rủng rỉnh hoặc điêu linh
    Dầu nhạt nhẽo lặng thinh hay hóm hỉnh
    Chỉ âm thầm khẳng định bởi đinh ninh…

    Ai khát vọng cung đình trên thượng đỉnh
    Ai ước mơ sang xịn bước đăng trình
    Còn riêng em “Cánh Quỳnh” nơi khung tĩnh
    Nghĩa đá vàng chặt dính mảnh hồn linh…


    18/7/2018
    Nguyễn Thành Sáng


    Trải Lòng

    (Họa lại thơ Liền Âm – Tác Giả Nguyễn Thành Sáng)

    Gió man mát ngát hương từ cánh phượng
    Điệp ve sầu hoạ xướng cạnh mé mương
    Đàn bướm trắng, xanh, hường đang chao lượn
    Tia nắng vàng cố nhướng phả tà dương

    Chiều Chủ Nhật trên giường em nằm nướng
    Mẹ xoa đầu mắng gượng “Tiểu cô nương”
    Bố dạy bảo: “Nhún nhường con sẽ bướng!
    Tánh lanh chanh như vượn lại dở ương.”..

    Chợt ngẫm nghĩ bình thường mình đâu sướng
    Cũng gian truân ở ngưỡng cửa tình trường
    U khắc khoải chán chường hằn sâu trượng
    Xác vật vờ vất vưởng thọ độc thương

    Phận nhi nữ quật cường chân lộ tướng
    Nhưng cõi lòng ngất ngưởng lạc uyên ương
    Yêu ngang trái vấn vương tình mường tượng
    Quạnh cô phòng vọng tưởng thuở yêu đương

    Trách Nguyệt Lão tơ đường se lệch hướng
    Hận duyên trời nghiệp chướng tạo nhiễu nhương
    Uyên lẻ bạn đoạn trường nơi âm hưởng
    Mộng chờn vờn gắng gượng nhạt nhoà gương

    Buồn dằng dặc quỳnh tương phôi pha mượn
    Đỉnh cao lầu gió rướn lạnh thấu xương
    Đơn chiếc bóng in tường sau mành trướng
    Tiếng côn trùng miễn cưỡng khúc thê lương

    Tình vạn kỷ hồn thương in trí tưởng
    Dẫu hiện đời chẳng vướng nợ chung phương
    Ngộ chân lý vô thường không cầu cưỡng
    Chén tửu quỳnh sân thượng cạn hàn sương.


    July 19, 2018
    Tam Muội


    - - - Updated - - -


    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (245)

    Trải Lòng

    (Họa lại thơ Liền Âm – Tác Giả Nguyễn Thành Sáng)

    Gió man mát ngát hương từ cánh phượng
    Điệp ve sầu hoạ xướng cạnh mé mương
    Đàn bướm trắng, xanh, hường đang chao lượn
    Tia nắng vàng cố nhướng phả tà dương

    Chiều Chủ Nhật trên giường em nằm nướng
    Mẹ xoa đầu mắng gượng “Tiểu cô nương”
    Bố dạy bảo: “Nhún nhường con sẽ bướng!
    Tánh lanh chanh như vượn lại dở ương.”..

    Chợt ngẫm nghĩ bình thường mình đâu sướng
    Cũng gian truân ở ngưỡng cửa tình trường
    U khắc khoải chán chường hằn sâu trượng
    Xác vật vờ vất vưởng thọ độc thương

    Phận nhi nữ quật cường chân lộ tướng
    Nhưng cõi lòng ngất ngưởng lạc uyên ương
    Yêu ngang trái vấn vương tình mường tượng
    Quạnh cô phòng vọng tưởng thuở yêu đương

    Trách Nguyệt Lão tơ đường se lệch hướng
    Hận duyên trời nghiệp chướng tạo nhiễu nhương
    Uyên lẻ bạn đoạn trường nơi âm hưởng
    Mộng chờn vờn gắng gượng nhạt nhoà gương

    Buồn dằng dặc quỳnh tương phôi pha mượn
    Đỉnh cao lầu gió rướn lạnh thấu xương
    Đơn chiếc bóng in tường sau mành trướng
    Tiếng côn trùng miễn cưỡng khúc thê lương

    Tình vạn kỷ hồn thương in trí tưởng
    Dẫu hiện đời chẳng vướng nợ chung phương
    Ngộ chân lý vô thường không cầu cưỡng
    Chén tửu quỳnh sân thượng cạn hàn sương.


    July 19, 2018
    Tam Muội



    Trăn Trở Mối Duyên Tình

    (Thơ liền âm – Tác Gỉả Nguyễn Thành Sáng)

    Chiều thơ thẩn u hoài, nhìn phương ấy
    Tận cõi lòng cứ mãi nhớ thương “Ai”
    Niềm mênh mang ngập đầy bao khắc khoải
    Dưới khung tà nhẹ rải sắc heo may!

    Đường tiếp bước chẳng hay hình ảnh thấy
    Chỉ biết mình động đậy cả chân tay
    Xanh, đỏ, trắng… quanh đây đang rồ chạy
    Mà tưởng chừng khoan khoái rượt hàng mây

    Cả không gian phủ dài muôn sắc thái
    Như vô tình phơi trải nét phôi phai
    Thế mà sao vẫn hoài đâu đó cạy
    Quả tim hồng bỏng cháy tự lâu nay

    Để tấc dạ tháng ngày luôn uể oải
    Đỡ mộng vàng hứng lấy bóng trời tây
    Chuỗi sớm tối lắc lay hằng trăm cái
    Khối tình chung run rẩy lệch khoan thai

    Đêm tĩnh mịch héo gầy ôm tê tái
    Thả ánh buồn phe phẩy giọt sương cây
    Bao lóng lánh ngã nhoài rơi xuống đấy
    Là bấy lần quằn quại cánh hồn say

    Ôi duyên nợ! An bày chi hiện tại
    Cảnh éo le ngang trái rẽ chia hai
    Cho da diết đoạn đoài lảm ngây dại
    Khiến mảnh hồn yêu ái nhỏ sầu cay…

    Vài tia chớp lóe ngay bầu góc phải
    Gió vụt vù mạnh đẩy áng mờ bay
    Dãy u ám cuồng quay rồi chợt vẩy
    Quán bên lề ghé lại…Đẫm bờ vai…


    19/7/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  10. #1425
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.503

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng


    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (246)

    Ngậm Ngùi…

    Đừng nói em ơi! Chuyện có chồng
    Khiến ngàn thương nhớ, thế mà không
    Thể nào kéo được vầng trăng tỏ
    Để rụng đầu non, tím cõi lòng!

    Hãy cứ vô tình quên lãng đi
    Tương lai vẫn đó, bận mà chi
    Thời gian chầm chậm dần trôi đến
    Tất cả rồi đây sẽ những gì…

    Có làm da diết biết bao nhiêu
    Hay nát con tim mỗi độ chiều…
    Thì cũng duyên phần do mệnh số
    Nào đâu cưỡng được hỡi người yêu?

    Còn hơn canh cánh nỗi niềm đau
    Nhìn ánh lung linh ửng dạ màu
    Thấp thoáng vật vờ khi ẩn hiện
    Chỉ là ảo ảnh dưới canh thâu

    Một lát nữa thôi ánh sẽ tàn
    Bởi bầu u ám phủ giăng ngang
    Hoặc đêm lụn tắt, vầng dương lộ
    Mặt nước giờ đây đã đổi màn…

    Ai nỡ bày chi cảnh éo le
    Bờ đê chẳng bước chọn cầu tre
    Để rồi lắt lẻo cầu trơn trượt
    Thêm gãy đầu kia, chẳng thể về

    Ôi! tái tê lòng lắm mộng ơi
    Đậm đà thắm thiết đượm đầy vơi
    Mà không thể được và không thể…
    Đành phải trọn ôm cả ngậm ngùi

    Biết em rồi cũng sẽ theo chồng!...


    20/7/2018
    Nguyễn Thành Sáng


    THƠI THẢNH THƠI

    (Thơ Liên Vần-Tác Giả Tam Muội)

    Ngẫm nghĩ chồng con thấy phát RẦU
    Nhịp CẦU tưởng VỌNG MỘNG canh thâu
    Bể dâu san sẻ duyên phần HẪM
    Vơi ĐẪM lệ sầu lắng nỗi đau

    Bóng ngã hoàng hôn tay siết TAY
    Tương LAI xây ĐẮP NGẬP hồn say
    Dệt ân luyến ái, nồng chăn GỐI
    Sớm TỐI ươm tình nhạt đắng cay

    Hồ hải tiêu dao buồm rộng CĂNG
    Ngắm BĂNG tinh TÚ VŨ sương giăng
    Tựa vai thưởng thức vầng trăng KHUYẾT
    Thắm THIẾT chuỗi dài bớt trở trăn..

    Tạo hoá bày chi sóng dập DỀNH
    Thuyền LÊNH đênh ĐẢO BÃO chênh vênh
    Dập vùi xơ xác tan từng MẢNH
    Canh CÁNH cõi lòng mãi bấp bênh

    Hạnh phúc người ta, se sắt MÌNH
    Cũng XINH duyên DÁNG TRÁN thông minh
    Cớ chi lận đận hoài oan TRÁI
    Cửa ẢI trần gian vướng luỵ tình

    Quạnh quẽ cung tơ lỗi phím ĐỜN
    Gió MƠN mộng MỊ RỊ chăn đơn
    Nốt trầm dằng dặc len trong DẠ
    Vật VÃ cô đơn lệ tủi hờn

    Lưu lạc phong sương một kiếp ĐỜI
    Phó TRỜI định ĐOẠT THOÁT chơi vơi
    Hữu duyên vô phận đành câm NÍN
    Chôn KÍN mảnh buồn, thơi thảnh thơi.


    July 20, 2018
    Tam Muội


    - - - Updated - - -


    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (247)

    Thơ họa chuyện trò

    (Không đề tựa)

    Đêm trăn trở những điều khó hiểu
    Cuộc đời này nào thiếu chi đâu
    Sao em cứ mãi vương sầu
    Mượn vần thơ rụng trút bầu tâm tư

    TM

    Anh cũng thấy thẫn thờ vương vấn
    Cũng nghe lòng hụt hẫng xót xa
    Luyến lưu một mảnh trăng ngà
    Để rồi lặng lẽ ngắm tà...Buồn tênh!

    NTS

    Duyên nợ bạc bấp bênh vô ngả
    Để canh tàn lả chả lệ tuôn
    Uư tư héo hắt cạnh buồng
    Mưa khẽ gió luồn buốt lạnh tim côi

    TM

    Em trời ấy chơi vơi nỗi nhớ
    Anh chốn nầy trăn trở héo hon
    Chiều chiều lặng ngắm hoàng hôn
    Cõi lòng vương vấn, thả hồn tìm ai

    NTS

    Em hoài vọng bồng lai tiên cảnh
    Đặng chúng mình xoải cánh chim bay
    Tửu quỳnh cùng cạn vui say
    Quên đi thực tại phôi phai nỗi niềm

    TM


    - - - Updated - - -


    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (248)

    Thơ họa chuyện trò

    (Không đề tựa)

    Cùng bên nhau dưới đêm trăng sáng
    Trải tấc lòng lai láng ngàn thương
    Quên đi ngày tháng đau buồn
    Ôm sầu héo hắt tư tương lạnh lùng

    NTS

    Gió réo rắt mưa phùn rơi mãi
    Cho tình mình khắc khoải truân chuyên
    Thôi thì một mối phỉ nguyền
    Lai sinh gặp lại nợ duyên sắt cầm.

    TM

    Giờ ảo ảnh thơ trăng, tình mộng
    Sớm trưa chiều quyện bóng bên nhau
    Tặng thương ấm áp, ngọt ngào
    Phôi phai ngày tháng u sầu cách xa

    NTS

    Đành phải thế Ta Bà cõi tạm
    Sương giăng mờ u ám tình ta
    Mượn dòng thơ rụng phôi pha
    Chờ khi chuyển kiếp đậm đà Phụng Loan

    TM

    Bóng thời gian mảnh tròn còn đó
    Tiếng hẹn thề vạn thuở còn đây
    Vậy thời ta hãy cứ say
    Say trăng, say gió, say hoài với thơ…

    NTS

  11. #1426
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.503

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng


    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (249)

    THƠI THẢNH THƠI

    (Thơ Liên Vần-Tác Giả Tam Muội)

    Ngẫm nghĩ chồng con thấy phát RẦU
    Nhịp CẦU tưởng VỌNG MỘNG canh thâu
    Bể dâu san sẻ duyên phần HẪM
    Vơi ĐẪM lệ sầu lắng nỗi đau

    Bóng ngã hoàng hôn tay siết TAY
    Tương LAI xây ĐẮP NGẬP hồn say
    Dệt ân luyến ái, nồng chăn GỐI
    Sớm TỐI ươm tình nhạt đắng cay

    Hồ hải tiêu dao buồm rộng CĂNG
    Ngắm BĂNG tinh TÚ VŨ sương giăng
    Tựa vai thưởng thức vầng trăng KHUYẾT
    Thắm THIẾT chuỗi dài bớt trở trăn..

    Tạo hoá bày chi sóng dập DỀNH
    Thuyền LÊNH đênh ĐẢO BÃO chênh vênh
    Dập vùi xơ xác tan từng MẢNH
    Canh CÁNH cõi lòng mãi bấp bênh

    Hạnh phúc người ta, se sắt MÌNH
    Cũng XINH duyên DÁNG TRÁN thông minh
    Cớ chi lận đận hoài oan TRÁI
    Cửa ẢI trần gian vướng luỵ tình

    Quạnh quẽ cung tơ lỗi phím ĐỜN
    Gió MƠN mộng MỊ RỊ chăn đơn
    Nốt trầm dằng dặc len trong DẠ
    Vật VÃ cô đơn lệ tủi hờn

    Lưu lạc phong sương một kiếp ĐỜI
    Phó TRỜI định ĐOẠT THOÁT chơi vơi
    Hữu duyên vô phận đành câm NÍN
    Chôn KÍN mảnh buồn, thơi thảnh thơi.


    July 20, 2018
    Tam Muội


    Bến Hẹn Câu Thề

    (Họa lại thơ liên vần – Tác Giả Tam Muội)

    Đậm đà, tha thiết biết bao nhiêu
    Lại trĩu oằn đau nhão bóng chiều
    Nghĩ ngợi miên man hoài tấc dạ
    Xót xa, cay đắng dưới đìu hiu!

    Lưu luyến ngập đầy trọn trái tim
    Mà duyên phận bạc nát con thuyền
    Để sông lờ lững, buồn phơi nước
    Bởi trước thôi rồi! Chỉ lặng yên

    Thắt thẻo cõi lòng nỗi vấn vương
    Ngắm sương kết tụ rũ đêm trường
    Bâng khuâng trăn trở, niềm u ẩn
    Lẳng lặng âm thầm khảy tiếng chuông!...

    Thơ em vàng võ sắc màu thu
    Gió hú thênh thang oán mịt mù
    Trải xám khung trời, gây ảm đạm
    Khiến ngàn héo hắt quấn chu du

    Ngân nga chầm chậm đọc từng câu
    Đau đáu tâm tư nhớ với sầu
    Da diết lòng anh! Yêu dấu hỡi
    Ngậm ngùi trầm mặc tím canh thâu…

    Chỉ còn ngày tháng tự phôi phai
    Gửi ấy về kia phía nguyệt đài
    Mối chỉ tơ hồng non biển hẹn
    Đêm đêm xoải cánh quyện cùng“Ai”

    Hãy cứ thảnh thơi nhé mộng tình
    Ba sinh khoảnh khắc dắt hồn linh
    Về nơi bến cũ vui sum họp
    Bù đắp trần gian tê tái mình…


    21/7/2018
    Nguyễn Thành Sáng


    - - - Updated - - -


    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (250)

    Trăn Trở Mối Duyên Tình

    (Thơ liền âm – Tác Gỉả Nguyễn Thành Sáng)

    Chiều thơ thẩn u hoài, nhìn phương ấy
    Tận cõi lòng cứ mãi nhớ thương “Ai”
    Niềm mênh mang ngập đầy bao khắc khoải
    Dưới khung tà nhẹ rải sắc heo may!

    Đường tiếp bước chẳng hay hình ảnh thấy
    Chỉ biết mình động đậy cả chân tay
    Xanh, đỏ, trắng… quanh đây đang rồ chạy
    Mà tưởng chừng khoan khoái rượt hàng mây

    Cả không gian phủ dài muôn sắc thái
    Như vô tình phơi trải nét phôi phai
    Thế mà sao vẫn hoài đâu đó cạy
    Quả tim hồng bỏng cháy tự lâu nay

    Để tấc dạ tháng ngày luôn uể oải
    Đỡ mộng vàng hứng lấy bóng trời tây
    Chuỗi sớm tối lắc lay hằng trăm cái
    Khối tình chung run rẩy lệch khoan thai

    Đêm tĩnh mịch héo gầy ôm tê tái
    Thả ánh buồn phe phẩy giọt sương cây
    Bao lóng lánh ngã nhoài rơi xuống đấy
    Là bấy lần quằn quại cánh hồn say

    Ôi duyên nợ! An bày chi hiện tại
    Cảnh éo le ngang trái rẽ chia hai
    Cho da diết đoạn đoài lảm ngây dại
    Khiến mảnh hồn yêu ái nhỏ sầu cay…

    Vài tia chớp lóe ngay bầu góc phải
    Gió vụt vù mạnh đẩy áng mờ bay
    Dãy u ám cuồng quay rồi chợt vẩy
    Quán bên lề ghé lại…Đẫm bờ vai…


    19/7/2018
    Nguyễn Thành Sáng


    Thoáng Chút Suy Tư

    (Họa lại thơ Liền Âm – Tác Giả Nguyễn Thành Sáng)

    Chuông đã điểm đúng giờ em tan sở
    Cụm hoa vàng rực rỡ đến ngẩn ngơ
    Lòng se sắt bất ngờ đan nỗi nhớ
    Dấu yêu ơi! Bên nớ cảm chơ vơ?

    Thầm tưởng vọng đôi bờ vai vạm vỡ
    Để tựa nương khi trở giấc dật dờ
    Vơi trống vắng đợi chờ trong bỡ ngỡ
    Vuốt tóc huyền nức nở dưới trăng mơ

    Mây lãng đãng phất phơ con gió quở
    Nắng hanh hanh đang chở xám ơ thờ
    Trời mùa hạ bơ phờ dường than thở
    Chú vành khuyên hênh hớ rỉa lơ ngơ

    Chiều nhợt nhạt xác xơ tia nắng lỡ
    Gió liêu xiêu rộng mở cánh diều trơ
    Dòng sông bạc lững lờ trôi muôn thuở
    Nỗi u hoài tụ mớ xoáy vần thơ

    Nâng phím ngọc vu vơ niềm trắc trở
    Khúc tình tang xưa nhỡ trót khù khờ
    Anh hờn dỗi hững hờ không thèm rớ
    Héo cung đàn ú ớ chuyện bâng quơ

    Tràn lưu luyến thẫn thờ bên trang vở
    Ngẫm duyên đời lở dở mối chi sơ
    Rơi nghịch cảnh lờ đờ câu duyên nợ
    Sầu vấn vương cách trở mộng mập mờ

    Buồn cô quạnh sững sờ hoang man sợ
    Nếu một ngày dang dở lạc đường tơ
    Đời hạ bạc nhởn nhơ lầy dây nhợ
    Rớt giọt tình sợi bở tím chiều khuơ!


    July 20, 2018
    Tam Muội

  12. #1427
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.503

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng


    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (251)

    Thoáng Chút Suy Tư

    (Thơ Liền Âm – Tác Giả Nguyễn Thành Sáng)

    Chuông đã điểm đúng giờ em tan sở
    Cụm hoa vàng rực rỡ đến ngẩn ngơ
    Lòng se sắt bất ngờ đan nỗi nhớ
    Dấu yêu ơi! Bên nớ cảm chơ vơ?

    Thầm tưởng vọng đôi bờ vai vạm vỡ
    Để tựa nương khi trở giấc dật dờ
    Vơi trống vắng đợi chờ trong bỡ ngỡ
    Vuốt tóc huyền nức nở dưới trăng mơ

    Mây lãng đãng phất phơ con gió quở
    Nắng hanh hanh đang chở xám ơ thờ
    Trời mùa hạ bơ phờ dường than thở
    Chú vành khuyên hênh hớ rỉa lơ ngơ

    Chiều nhợt nhạt xác xơ tia nắng lỡ
    Gió liêu xiêu rộng mở cánh diều trơ
    Dòng sông bạc lững lờ trôi muôn thuở
    Nỗi u hoài tụ mớ xoáy vần thơ

    Nâng phím ngọc vu vơ niềm trắc trở
    Khúc tình tang xưa nhỡ trót khù khờ
    Anh hờn dỗi hững hờ không thèm rớ
    Héo cung đàn ú ớ chuyện bâng quơ

    Tràn lưu luyến thẫn thờ bên trang vở
    Ngẫm duyên đời lở dở mối chi sơ
    Rơi nghịch cảnh lờ đờ câu duyên nợ
    Sầu vấn vương cách trở mộng mập mờ

    Buồn cô quạnh sững sờ hoang man sợ
    Nếu một ngày dang dở lạc đường tơ
    Đời hạ bạc nhởn nhơ lầy dây nhợ
    Rớt giọt tình sợi bở tím chiều khuơ!


    July 20, 2018
    Tam Muội



    Thắt thẻo Bóng Tình Yêu

    (Thơ liền âm – Tác Giả Nguyễn Thành Sáng)

    Cũng mọi bửa ráng chiều vừa nhạt chiếu
    Một cái gì nặng trĩu ghị đăm chiêu
    Dưới khung cảnh đìu hiu tà rã rệu
    Bước lối mòn thất thểu, nỗi liêu xiêu!

    Của một kẻ thật nhiều đau với hiểu
    Nghẹn duyên tình êm dịu biết bao nhiêu
    Lại mỏng mảnh tợ diều tung lộng kéo
    Chỉ thoáng thôi toạc xéo rụng lưng đèo

    Như cầu tre xóm nghèo phơi lắt lẻo
    Giữa hai bờ cố níu mảnh tong teo
    Lại gãy nhịp chèo queo chùng cong quẹo
    Chẳng thể nào uốn éo vượt cheo leo

    Bởi nghịch cảnh lắm điều đang chồng chéo
    Bên ngỡ ngàng, bên khéo gọi thuyền neo
    Mà suối biếc thanh reo đều chẳng thiếu
    Lung linh ngời, huyền diệu ánh trong veo

    Đâu thể nào lỏng lẻo dạ lêu bêu
    Đùa trăng gió mỹ miều phơi sắc diễu
    Để chệch hướng ngoằn ngoèo thân gánh chịu
    Canh cánh lòng bận bịu lối rong rêu…

    Nhìn xe cộ dập dìu qua khúc khuỷu
    Thu nhỏ dần tí xíu, loãng âm kêu
    Một khoảnh khắc vòng vèo inh ỏi réo
    Rồi mịt mờ khuất nẻo lạc mất tiêu

    Cõi không gian phiêu diêu hằng triệu triệu
    Hạt sương mù lẽo đẽo dưới mây treo
    Trời ửng nắng tan theo hàng vạn nhểu
    Cánh phù vân thắt thẻo bóng tình yêu…


    22/7/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  13. #1428
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.503

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng


    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (252)

    Trải Dòng Tâm Sự

    (Thơ Hoạ chuyện trò không đề)

    Lòng anh da diết em ơi
    Đậm đà yêu dấu để rồi phù vân!...

    NTS

    Tim em cứ mãi bần thần
    Nhớ nhung yêu dấu bâng khuâng cõi lòng...

    TM

    Rồi đây em cũng theo chồng
    Phôi phai ngày tháng trên dòng sông thương...

    NTS

    Nhưng lòng cứ mãi vấn vương
    Vì sâu tận trái Hồn Thương vẫn đầy...

    TM

    Tim anh cứ mãi lắt lay
    Bởi thuyền lặng lẽ tháng ngày mù khơi...

    NTS

    Dù cho gió bão tả tơi
    Con thuyền thơ mộng lả lơi xuôi dòng
    Mai đây em có lấy chồng
    Nhưng mãi trong lòng hình bóng Hồn Lang…

    TM

    Hỡi ôi! Sao lại phũ phàng
    Để tình thắm đượm ngỡ ngàng éo le
    Rồi đây giá lạnh canh khuya
    Xót xa cay đắng đầm đìa ánh sương…

    NTS

    Số phần đã định đoạn trường
    Hẩm hiu cay đắng dáng hường truân chuyên
    Tương tư khổ lụy nợ duyên
    Mong sao kiếp tới phỉ nguyền sánh đôi...

    TM


    - - - Updated - - -


    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (253)

    Trải Dòng Tâm Sự

    (Thơ Hoạ chuyện trò không đề)

    Ước nguyền dưới ánh trăng soi
    Tấc lòng ôm ấp trọn đời dấu yêu
    Dẫu nay ánh nhạt khung chiều
    Vườn xưa bến cũ vẫn nhiều đợi ai...

    NTS

    Mảnh hồn tưởng vọng hoài say
    Cùng trăng mây gió ngất ngây cõi trần
    Đêm tàn dạ bớt bâng khuâng
    Phôi pha đi nỗi trầm luân ngưỡng tình..

    TM

    Kiếp đời luân chuyển ba sinh
    Biết bao trắc trở khiến mình khổ đau
    Bước chân lỡ mối nhịp cầu
    Trọn đời vương vấn để sầu cho tim...

    NTS

    Cuộc đời tưởng sẽ êm đềm
    Nào ngờ giông tố phủ rèm phong ba
    Ráng đi hết kiếp Ta Bà
    Âm cảnh đậm đà khoả lấp đắng cay..

    TM

    Về nơi chốn cũ cùng "Ai"
    Êm đềm, ấm áp tháng ngày bên nhau
    Tặng thương thắm thiết ngọt ngào
    Đắp bù cõi thế nỗi đau lỡ làng

    NTS

    Cùng nhau khởi lại cung đàn
    Sắt cầm nguyện ước thiếp chàng có đôi
    Từ nay hết cảnh nổi trôi
    Cho đây với đó từng hồi chuông ngân...

    TM


    - - - Updated - - -


    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (254)

    Khi Nào Trọn Mơ

    (Thơ Liên Vần – Tác Giả Tam Muội)

    Trời giáng cung trầm điệp sấm SUÔNG
    Gió LUỒN mây DẠT NÁT tâm buông
    Vạc sành gọi bạn thêm da DIẾT
    Mắt BIẾC suy tư đọng giọt buồn

    Chàng hỡi! Phương trời cảm vấn VƯƠNG
    Nhớ THƯƠNG say ĐẮM LẮM sầu tương
    Đèn khuya leo lét hoài thao THỨC
    Day DỨT nợ duyên nhuốm đoạn trường

    Chàng hỡi! Chẳng sao dỗ giấc NỒNG
    Cõi LÒNG vàng VÕ NGÕ phòng không
    Trần tình lận đận, đâu là NẺO
    Thắt THẺO ruột gan, khổ chất chồng

    Chàng hỡi! Quả hồng quá mỏng MANH
    Tình XANH trao HẾT KẾT duyên lành
    Mà sao nghịch cảnh hoài đeo ĐUỔI
    Gần CUỐI cuộc đời, bến lạnh tanh

    Chàng hỡi! Khi nào hội ngộ NHAU
    Giọt CHÂU khỏi RỚT BỚT ưu sầu
    Chuỗi dài mòn mỏi, bầu yên LẶNG
    Trống VẮNG nỗi niềm, chàng biết đâu!

    Chàng hỡi! Khi nào trọn giấc MƠ
    Đôi BỜ nguyện ƯỚC MƯỢT đường tơ
    Không đơn gối lẻ, tim khao KHÁT
    Khúc HÁT tương tư mãi vật vờ

    Chàng hỡi! Khi nào cùng ngắm SAO
    Tình TRAO thắm THIẾT MIẾT dâng trào
    Đêm trăng xướng hoạ, hoà âm HƯỞNG
    Ý TƯỞNG thiếp chàng quyện đỉnh cao

    Chàng hỡi! Khi nào hết lá LAY
    Trang ĐÀI nho NHÃ ĐÃ sum vầy
    Túp lều vang tiếng cười con TRẺ
    Hoạ VẼ bức tranh tuyệt mỹ này!


    July 22, 2018
    Tam Muội


    Khuây Khỏa Kiếp Phù Sinh

    (Họa lại thơ liên vần – Tác Giả Tam Muội)

    Bảng lảng hoàng hôn phủ sắc mờ
    Thẫn thờ hướng vọng ngóng xa lơ
    Lâng lâng nhung nhớ ngàn da diết
    Nào biết làm sao hết đợi chờ!

    Nàng ơi! Thắm thoát mấy trăng qua
    Êm ả tình duyên quyện ráng tà
    Ước hẹn sum vầy sâu khắc đậm
    Âm thầm giữ kín giữa lòng ta

    Nàng ơi! Tha thiết biết bao nhiêu
    Lại trĩu sầu đan máng bóng chiều
    Nhìn áng mây trời trôi diệu vợi
    Ngậm ngùi, héo hắt dạ liêu xiêu

    Nàng ơi! Canh cánh mãi trong tim
    Lưu luyến mênh mang đắng nỗi niềm
    Vàng võ thu hình ôm vắng lặng
    Bâng khuâng khắc khoải trải canh đêm

    Nàng ơi! Có hiểu thế hay không
    Rên rống đau thương cuốn thả dòng
    Lờ lững vật vờ về khuất tận
    Rồi tan loãng mất dưới mênh mông

    Nàng ơi! Hãy khóc thật nhiều đi
    Bởi chỉ còn đây rải chút gì
    Le lói lặn tàn sau vách núi
    Và rồi chìm mất chẳng còn chi

    Nàng ơi! Cõi ấy vẫn nơi kia
    Bốn phía hương hoa phả lối về
    Một kiếp phù sinh ngày dứt trả
    Cây đa bến cũ đợi câu thề

    Nàng ơi! Giờ sát lại gần đây
    Để trái yêu đương hưởng phút nầy
    Tiếng nhạc, cung đàn loang viễn mông
    Ru hồn hai đứa đỉnh mơ say…


    23/7/2018
    Nguyễn Thành Sáng

Trang 119/125 Đầu ... 1969109117118119120121 ... cuối

Nhãn