Trang 21/125 Đầu ... 1119202122233171121 ... cuối
kết quả từ 241 tới 252 trên 1498

Thơ Nguyễn Thành Sáng

  1. #241
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.509

    Tình mây gió



    Đêm nay trăng nổi tận trên cao
    Vòng trải không gian một ánh màu
    Lờ lững vầng trôi về chậm chậm
    Cánh ngàn tay phất đỉnh lao xao!

    Cảnh vật im lìm tỏa sáng đêm
    Lòng nghe nhơ nhớ ảnh hình em
    Phương xa tim quạnh mang trăn trở
    Nửa mảnh tình vương rủ dưới thềm

    Hôm nào lướt gió phả vần thơ
    Vơi nỗi ưu phiền chuỗi héo lơ
    Gặp gỡ hồn ai trên sóng nước
    Bóng mờ sương phụ nghẹn chơ vơ

    Nhìn sao cảm thấy như gần gũi
    Phím nhạc, cung đàn đượm biết bao
    Thả mộng mong chờ nơi diệu vợi
    Trái sầu ảm đạm quấn hanh hao!

    Lời thơ thỏ thẻ giống như buồn
    Nẻo vắng âm thầm đọng giọt thương
    Khuất bóng canh khuya mùa lá rụng
    Nhẹ nhàng, êm ả nhỏ dòng sương…

    Mây gió cùng nhau kết mảnh tình
    Dưới bầu thoáng đãng tỏa lung linh
    Dần theo ngày tháng niềm lai láng
    Lững thững trời xa cuộn bóng hình

    Dẫu cho tít tận chốn phương nào
    Tan hợp đẩy đưa bởi lộng nhào
    Gió vẫn cùng mây tình gắn bó
    Ngàn năm, vạn kỷ mãi gần nhau!

  2. Đã cảm ơn Nguyễn Thành Sáng:


  3. #242
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.509

    Thao thức (2)


    Nửa mảnh hồn ơi! Ở chốn nào?
    Cho ta tìm gặp kết về nhau
    Để không giá lạnh mùa đông đến
    Nhóm lửa đêm đen sưởi ấm vào!

    Đã thật lâu rồi chuỗi quạnh hiu
    Đường xa hun hút bước chân liêu
    Âm thầm quạnh quẽ bao buồn bã
    Chiếc bóng cô đơn ngóng nhạt chiều

    Khao khát vô cùng một tiếng thương
    Vầng soi gợn nước giữa canh trường
    Có con thuyền nhỏ vờn trên sóng
    Khúc nhạc tơ tình quyện vấn vương

    Mà sao vắng lặng trời thu chết
    Nửa mảnh trăng mơ ở chốn nào
    Chỉ có mây ngàn ôm vọng tưởng
    Tái tê, tơi tả mảnh hồn đau!

    Con đò vắng khách sầu lơ đợi
    Bến phủ mây mờ lặng ngóng trông
    Nước bạc hững hờ xuôi đẩy mái
    À ơi khắc khoải thả trôi dòng

    Người ta có bạn, có đôi tình
    Thắm thiết nồng nàn trải ánh xinh
    Phơi phới tâm hồn theo gió lộng
    Còn tôi thắt thẻo chỉ riêng mình

    Biết tìm, biết gặp ở nơi đâu
    Để điệp héo hon với nghẹn ngào
    Chẳng mãi lay hoài rên ảm đạm
    Kéo dần sẩm tối suốt tàn thâu!

  4. #243
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.509

    Cảm sâu....


    Vai mang trọng trách, bước đăng trình
    Biển sóng lộng ngàn trải mộng sinh
    Nghĩa cả, đá vàng ôm ấp mãi
    Một bầu nhựa sống dưỡng nuôi tình!

    Canh khuya vắng lặng hồn thao thức
    Vọng cánh mây trời thả chí bay
    Giữa cõi không gian bầu lóng lánh
    Niềm thương, nỗi nhớ chẳng phôi phai

    Đêm xuân lai láng khúc tiêu dao
    Hạ đến tràn đầy vạn ánh sao
    Thu thắm cung đàn ngân biển lớn
    Đông về dào dạt tấc lòng sâu

    Người vẫn miệt mài qua tháng năm
    Hùng anh, chí cả cuốn vầng trăng
    Thênh thang khung rộng dần loang ánh
    Tỏa sáng đêm đen, vượt chốn tầng!

    Dẫu đường sỏi đá, lắm chông gai
    Chiều lạnh, đường xa nặng gót hài
    Chuỗi dặm bước dài, quên mệt mỏi
    Xá gì gió thổi đẩy heo may

    Hôm nay sợi quấn cánh chân đời
    Chỉ lặng âm thầm ngó xuống coi
    Bình thản thong dung hề bấn loạn
    Nhẹ nhàng tay gỡ tiếp đi thôi

    Khí phách anh hào đượm sáng soi
    Từ trong thăm thẳm quả tim tôi
    Cảm rung, ngưỡng mộ, tình Sư Đệ
    Nắn nót vần thơ gửi tặng người!

  5. #244
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.509

    Thao thức (3)


    Cái tuổi giờ đây đã quá trưa
    Mà hồn như thể của ngày xưa
    Vẫn nghe nhung nhớ về xa vợi
    Lặng ngắm trăng thanh, với thích đùa!

    Bao chiều lững thững gửi hồn bay
    Về cõi bềnh bồng để kiếm ai
    Những lúc canh khuya nhìn vắng lặng
    Nghe lòng dào dạt cánh heo may

    Rồi giống như thời tuổi mộng mơ
    Ngước nhìn mây bạc thả hồn thơ
    Xem hoa khoe sắc nơi giàn chậu
    Thấy bướm nhởn nhơ lắm thẫn thờ

    Xuân đến tâm hồn ngân rộn rã
    Hạ đưa loáng thoáng khúc ve kêu
    Thu sang êm ả niềm xao xuyến
    Đông lạnh suy tư dõi nhạt chiều

    Thuở trẻ khi xưa cũng vậy mà
    Bốn mùa năm tháng nhẹ trôi qua
    Cuốn bao thao thức nhiều như thế
    Nào có đổi thay nét đậm đà!

    Giờ đây mỗi độ hoàng hôn phủ
    Lạnh lẽo âm thầm vọng chốn xa
    Tấc dạ ngân nga lời của gió
    Thổi vào không tận đẩy mây ra…

    Niềm thương, nỗi nhớ, tiếng đàn yêu
    Gợi cảm, vấn vương, nhỏ giọt đều
    Lai láng tâm tình theo sóng nước
    Vơi buồn quạnh quẽ chuỗi cô liêu

    Phải chăng tuổi sống để mà xem
    Cái ánh con người dưới bóng đen
    Còn trái tim tình hồn mộng thắm
    Bận gì hương sắc với trăng đêm!

  6. #245
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.509

    đừng thả em ơi


    Thả làm gì nỗi nhớ hỡi em ơi
    Vì nơi đó gói khung trời kỷ niệm
    Có trăng thanh kết muôn ngàn lưu luyến
    Bước thời gian xao xuyến đượm đong đầy!

    Bao hương nồng ngào ngạt ngợp men say
    Giúp vơi loãng đọa đày sầu nhân thế
    Đưa ái tình trôi dần theo bốn bể
    Dưới mây ngàn lóng lánh giọt châu sa

    Giờ ly biệt nhìn bóng vàng tơi tả
    Ngọn cuồng phong kéo rã mảnh hồn thương
    Để mờ tan, tím tái khúc đoạn trường
    Qua năm tháng vấn vương hoài ánh tỏ

    Đã hết rồi nhưng mong ai đừng nỡ
    Thổi bay đi cánh gió của yêu đương
    Tội gì đâu mộng ái với mây sương
    Mà đành đoạn đường đi không ngoảnh lại!

    Em sang sông, bước vào khung trời mới
    Tôi cũng dần vá víu lại cung đàn
    Ánh trăng xưa đã vụn nát phũ phàng
    Giờ hai lối, canh tàn trôi nhỏ giọt

    Rồi thời gian sóng gờn rời vỡ bọt
    Sẽ âm thầm lặng lẽ biến phôi phai
    Những đêm vàng rực sáng sắc hồn say
    Đâu còn nữa bởi bồng, ôm ẵm bế

    Em ơi! Dẫu biết rằng như suối lệ
    Nước đọng rơi, loang trắng chẳng còn chi
    Nhưng đành sao bôi xoá ảnh trăng thề
    Khi chuỗi sống đêm về còn thao thức!

  7. #246
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.509

    NHỚ.......




    Đã mấy hôm rồi em bận đi
    Đêm dài anh nhớ, biết làm chi
    Để vơi trăn trở bầu hiu quạnh
    Khuây khoả tâm tư hướng vọng về!

    Vắng xa nhớ quá ánh trăng lòng
    Vương vấn vô cùng một ảnh trong
    Canh cánh nỗi niềm, mong bậu bạn
    Thẫn thờ, ảm đạm ở bên song

    Nhìn quanh, nhìn quất giống như buồn
    Từng nhịp cung đàn lảy khúc thương
    Cảm xúc dâng cao vào khoảng lặng
    Nhẹ nhàng lan tỏa phủ mây sương

    Đưa bóng hồn trôi về kỷ niệm
    Lần trang thơ họa buổi đầu hôm
    Nghe sao lưu luyến thời tao ngộ
    Duyên dáng lời ai ngọt ấm hồn

    Tưởng hình, ghi dáng của người ta
    Từng nét in sâu, thắm đậm đà
    Gói hẳn vào tim hoa sắc ấy
    Dưới bầu êm ả nhẹ tay thoa

    Bây giờ nhớ quá biết làm sao
    Vói được bàn tay níu mộng vào
    Để tặng trái vàng ngân thổn thức
    Ngàn yêu, vạn cảm, đập lao xao

    Nhưng vẫn lặng im giữa bốn bề
    Thôi đành cuốn lại bức tranh đi
    Cất vào tủ kín nơi sâu thẳm
    Thả cánh hồn bay hướng mảnh thề!


  8. #247
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.509

    Hai cánh hồn thương


    Anh về em hết chiều đông
    Thôi sầu, thôi đợi, thôi lòng héo hon
    Bây giờ ánh trải đầu non
    Thuyền duyên xuôi mái, không còn lờ trôi!

    Mấy hôm anh vắng buồn tơi
    Bốn bề quạnh quẽ, chơi vơi nỗi niềm
    Vầng trăng phủ bóng bên thềm
    Mà sao như tối, như đen mịt mùng

    Đêm dài thao thức bâng khuâng
    Trông về phương ấy bao lần vấn vương
    Nghe lòng dào dạt nhớ thương
    Thả hồn lững thững mây sương dật dờ

    Anh ơi! Em ngóng, em chờ
    Trái reo để đó chực hờ cầm lên
    Ngôi nhà chỉ có mình ên
    Chuỗi ngày lạnh lẽo mông mênh chốn ngàn!

    Canh khuya lặng ngắm trăng tàn
    Nghe như ảm đạm, võ vàng tâm tư
    Nhớ ngày hai cánh hồn thơ
    Gặp nhau thắm thiết bên bờ sông thương

    Em ngồi đan áo hồn sương
    Anh đi dõi mắt trên đường tìm trăng
    Nhìn ai dạ thấy lâng lâng
    Một cơn gió nhẹ trào dâng sóng cồn…

    Giờ đây kết mảnh trăng tròn
    Tình mây với gió sớm hôm khắp vùng
    Mây tan, gió hú lạnh lùng
    Ngàn yêu, vạn thắm, mãi cùng thênh thang!

  9. #248
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.509

    Chuỗi đời....


    Cuộc đời lặng lẽ cứ dần trôi
    Sớm nắng, chiều mưa chuyển mãi thời
    Vầng tỏ hôm nào nay lịm tắt
    Chỉ còn sẩm tối với chơi vơi!

    Để cho nhen nhúm niềm trăn trở
    Thả cánh bay xa chốn thẫn thờ
    Lãng đãng, dật dờ nơi cõi lộng
    Mong tìm cảnh giới ảnh trăng mơ

    Chẳng may mây ám phủ giăng ngang
    Mộng thắm lòng ai bị phũ phàng
    Hút đẩy rơi sâu vào tít tận
    Đắm chìm héo hắt, nỗi bâng khuâng

    Người phải âm thầm chân rảo bước
    Phong trần, giá lạnh cuốn đường đi
    Mịt mùng bốn phía khung trời quạnh
    Sỏi đá, chông gai rải khắp bề!

    Thao thức, trở xoay trước sóng ngàn
    Suy tư, trầm mặc dưới canh tàn
    Tơ lòng vạn mối đan bao chặt
    Ghì níu tâm cang buộc võ vàng…

    Mới hay hoa nở trải vầng đông
    Hương tỏa lan xa phả ánh hồng
    Thoáng chốc hững hờ theo mấy độ
    Rủ tàn, tan nát thoảng mênh mông

    Chiều nay dõi mắt ngắm hoàng hôn
    Lảy khúc cung thương nhớ mảnh hồn
    Một thuở năm xưa hằn vó ngựa
    Chỉ còn đọng lại nhịp từng cơn!

  10. #249
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.509

    Tình yêu tuổi hoàng hôn


    Đây biển nước mênh mông trải ngập tràn
    Nhịp sóng cồn lai láng đuổi hoàng hôn
    Thuyền viễn mộng dập dềnh trên ảnh trốn
    Lướt vững vàng ánh gợn đến sông duyên!

    Chẳng như bướm nhịp nhàng nơi thượng uyển
    Hút nhụy hồng xao xuyến của hoàng cung
    Bay nhàn nhã nơi khung ngà, gió lộng
    Kiếp lưu tình khuấy động đóa hồn hoa

    Cũng không cánh từ tít tận ngàn xa
    Vùn vụt đến thổi ra cuồng phong vũ
    Sớm phủ mờ nắng hanh làm héo rủ
    Để một hồi ảm đạm cảnh tan trôi

    Và chẳng trăng rực tỏ cạnh bên đồi
    Dần lẩn mất qua thời gian khoảnh khắc
    Kéo đưa về hanh hao bầu nhạt tắt
    Biến đêm dài trầm mặc nét thu đen..!

    Tình yêu nầy như gió thoảng ru êm
    Lung lay nhẹ trên tầng hoa đỉnh lá
    Dưới ráng chiều nắng tàn dần rệu rã
    Chuỗi tối trời buồn bã nhỏ sầu sương

    Là con nước âm thầm đi vạn hướng
    Thôi khát khao, sự sống khắp trùng khơi
    Giữa dòng đời bốn mùa luân chuyển tới
    Thắm đủ đầy, vời vợi lững lờ trôi…

    Nay êm ả ngắm vầng dương rẽ lối
    Nghe véo von sáo thổi vọng từ xa
    Khuất đầu non trăng xoa ra ánh toả
    Rồi lên dần, bôi xoá sắc vàng tan!

  11. #250
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.509

    Nỗi niềm dưới bóng hoàng hôn



    Gió lộng bạt ngàn, nước vẫn trôi
    Trăm năm dâu bể cũng theo thời
    Hừng đông ló ánh, chiều tàn tắt
    Một chuỗi luân tròn chẳng đổi vơi!

    Hôm nào lửa dậy, bừng trăn trở
    Mấy độ phong sương biến thẫn thờ
    Lúc khởi giăng đầy trên cõi rộng
    Khi trầm ủ rủ ngóng vầng mơ

    Tung hoành xuôi dọc khắp đò ngang
    Mật ngọt đựng trong chén phũ phàng
    Cứ mãi cạn hoài xuôi cõi tận
    Kết vào hồng quả nỗi bâng khuâng

    Rồi cứ âm thầm chân mãi bước
    Một đường thôi nhé cứ mà đi
    Dẫu cho héo hắt chiều thu quạnh
    Ảm đạm, sầu đen phủ bốn bề..!

    Giờ đây gió giạt cánh mây văng
    Ửng nắng bao canh đã lặn tàn
    Lặng vắng, đìu hiu dần cuốn chặt
    Còn đâu sắc sáng với tơ vàng

    Lạnh lẽo lan tràn trải giá băng
    Rúm co, tím tái nét xuân tranh
    Cô đơn, buốt rét dần theo độ
    Mộng rã, trăng nhòa, trả lại xanh…

    Lảy đàn thoang thoảng dưới hoàng hôn
    Điệp khúc du dương dẫn mảnh hồn
    Lãng đãng chìm sâu vào vó ngựa
    Tay run, nhịp đập, giựt từng cơn!



    - - - Updated - - -





  12. #251
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.509

    Cánh gió phũ phàng


    Hãy khóc đi em! Khóc nữa đi
    Để rồi mai mốt chẳng còn chi
    Con đường dẫn lối về nơi mộng
    U ám, đìu hiu, vọng ánh thề!

    Anh sẽ không sang tìm gặp gỡ
    Bên nhau ấm áp khúc ru êm
    Lắng nghe lo líu lời chim hót
    Êm ả lan vào tận trái tim

    Hết còn thao thức ngóng trông đò
    Để bước đi về cõi bến mơ
    Thổn thức xem trăng treo lủng lẳng
    Dạt dào tận đỉnh ngọn hồn thơ…

    Không biết rồi đây dưới vạn sầu
    Em buồn lặng lẽ trắng canh thâu
    Nhớ nhung, nuối tiếc hay thù hận
    Một cánh chim trời đậu chẳng lâu!

    Nào hiểu vì sao anh đổi lòng
    Không còn ngọt mật với tình trong
    Tại hoa nhạt nhẽo theo ngày tháng…
    Bướm chán, ong chường thẳng cánh dông…

    Xin em cứ hận, cứ hờn anh
    Chôn trái yêu đương chớ để dành
    Vì ngọn lửa lòng nay đã tắt
    Mây ngàn phủ bóng xoá trăng thanh

    Giờ đây day dứt xé hồn ai
    Thuở ấy làm gì lại sớm bay
    Khi cánh bềnh bồng đang thả mộng
    Sao đành ôm quấn, nắm bàn tay!

  13. #252
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.509

    Nhìn mảnh vỡ


    Chiều Ninh Kiều sao nghe buồn bã quá
    Dãy gợn tàn rệu rã kéo về xa
    Từ đáy sâu bóng tối cuộn phong ba
    Rồi lộng mãi, trải ra cùng khắp ngả!

    Ta thấy lạnh, thấy cô đơn héo hắt
    Bước lững lờ trước mặt biến mờ tan
    Nửa mảnh vàng trên cao như lúc lắc
    Ngắm nhìn ai trầm mặc khóc tàn trăng

    Chiếc đò đen nhúc nhích lội qua bờ
    Vầng lố nhố dật dờ như bỡn cợt
    U hồn mờ đang vặn mình trăn trở
    Kéo giọt dài ảm đạm, nhỏ sầu lơ…

    Thoảng tỉnh giấc, nhìn người qua, kẻ lại
    Sao êm đềm thắm thiết biết bao nhiêu
    Quấn choàng vai, liêu xiêu hai ảnh xoáy
    Và không còn nghe thấy tiếng ai kêu!...

    Mới hôm nào cũng lai láng trên sông
    Đò xuôi ngược vờn tranh chiều êm ả
    Cũng trong tay, nâng bay vào khung rộng
    Níu mây ngàn, gửi mộng tận trời xa

    Vậy mà nay quạnh quẽ, màu thu chết
    Ôm trái sầu lặng lẽ, ngóng cô liêu
    Ngước vầng trăng khuất mờ không dấu vết
    Đọng ẩn tình vàng vọt nỗi đăm chiêu…

    Thấy luyến lưu, nối tiếc thuở khung tròn
    Nhớ nụ cười, ánh mắt, dáng hình ai
    Thuở vườn xuân ngợp đầy xanh mơn mởn
    Những cánh vàng đùa giỡn dưới tầng mây!...

Trang 21/125 Đầu ... 1119202122233171121 ... cuối

Nhãn