Trang 71/125 Đầu ... 2161697071727381121 ... cuối
kết quả từ 841 tới 852 trên 1492

Thơ Nguyễn Thành Sáng

  1. #841
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.503

    Reply: Thao thức


    Thơ Họa Của Nguyễn Thành Sáng Và Thi Hoàng (82)

    TỪ NAY CHIA SẺ

    Hôm kia mưa gió phũ phàng
    Để cho khuất bóng trăng vàng canh thâu
    Để hồn hai đứa vướng sầu
    Vầng mây u ám phủ màu tâm tư!

    Để buồn, để thấy tình thơ
    Mắc trên cành liễu dật dờ gió sương
    Nhưng rồi tình hỡi hồn thương
    Cho ta trở lại con đường ngàn xưa

    Từ nay trăng sáng, gió lùa
    Đôi chim cánh trắng sớm trưa có mình
    Cùng nhau chia sẻ mộng tình!...

    NTS

    GIỮ TRÒN KÝ ỨC

    Mang thơ treo tận trời xanh
    Lại còn rủ liễu giăng mành làm ngơ
    Để cho núi biếc hững hờ
    Để dòng sông cũng lững lờ chảy trôi

    Gió mưa chi cứ bời bời
    Rối tơ mảnh chỉ cho đời trái ngang
    Heo may hùa với lá vàng
    Rung chi cây để dở dang lộc tình

    Câu thơ níu lại ta mình
    Và yêu chữ nghĩa chữ tình chữ nhân
    Cớ sao cứ phải ngại ngần
    Giữ tròn kí ức ngàn năm quay về.

    TH

  2. #842
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.503

    Reply: Thao thức


    Trăn Trở Nỗi Niềm

    Mấy đêm rồi, sương buồn trên lá cỏ
    Đọng ánh sầu, lộng gió ửng pha lê
    Niềm vương vấn trăng thề loang nỗi nhớ
    Chạnh tấc lòng, trăn trở, rủ màn khuya!

    Bao day dứt âm thầm không nói được
    Em bệnh nhiều, mấy bước đến tình sâu
    Vậy mà anh nhạt màu trên sóng nước
    Để hồn tình da diết nghẹn sầu đau

    Còn chi nữa yêu đương và mộng thắm
    Sóng biếc tình, đăm đắm toả hương say
    Dào dạt cảm, xoè tay nhau cùng nắm
    Truyền lửa hồng sưởi ấm giá đông ai

    Chuỗi thời gian xuôi thuyền trên biển lặng
    Áng thơ dài trải cánh gió ngàn phương
    Đến một khúc nẻo đường leo núi vắng
    Mỏi quá rồi, trầm lắng, rã rời sương!...

    Anh đã phụ từng đêm bên gối mộng
    Tiếng ân tình khuấy động mảnh hồn thu
    Để một thuở âm u trùm khuất bóng
    Tan nhạt dần theo sóng đẩy về đâu…

    Bạn lòng ơi! Biết bao nhiêu kỷ niệm
    Tràn ngập hồn lưu luyến với ngàn thương
    Vậy mà nay nỗi buồn như ẩn hiện
    Lẻ loi mình, bệnh viện, tím tơ vương

    Dòng sông đời, đôi bờ ngăn cách giữa
    Nước lững lờ muôn thuở hãy còn đây
    Những giây phút nhớ ai hồn treo ngõ
    Chỉ nghẹn ngào vò võ thả tầng mây!...

    13/6/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  3. #843
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.503

    Reply: Thao thức


    Thơ Họa Của Nguyễn Thành Sáng Và Thi Hoàng (83)

    NGÀN NĂM MÃI ĐỢI

    Ngàn năm mãi đợi. Ta về
    Tơ hồng vấn vít duyên se chắc rồi
    Trông ai trông đứng trông ngồi
    Ngàn năm mãi đợi một lời sắt son

    Nước kia chảy đá phải mòn
    Thời gian trôi tấm lòng son chẳng mờ
    Ngàn năm mãi đợi. Bến mơ
    Thì thầm kí ức chảy từ ngàn năm.

    TH

    NGÀN NĂM QUAY VỀ

    Chảy hoài tận cuối xa xăm
    Kéo hai hồn bóng ngàn năm quay về
    Cho tình ta thắm lê thê
    Chuyển khung trời rộng bốn bề trăng thanh

    Chim ca ríu rít dưới trăng
    Tơ tình truyền kiếp buộc dần hồn ta
    Dẫu cho bóng xế chiều tà
    Uyên ương đôi bạn mặn mà vấn vương

    Tách mây gửi gấm lời thương!...

    NTS

  4. #844
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.503

    Reply: Thao thức




    Gió Và Thi Sĩ

    Hỡi người Thi Sĩ giữa canh khuya!
    Sao vẫn còn đây, chẳng chịu về
    Chìm giấc no say vào mộng đẹp
    Hơn là khắc khoải với lê thê!...

    Thì ra cánh gió của năm xưa
    Kết bạn cùng ta giữa chặng đường
    Cát bụi, phong trần muôn đá sỏi
    Sẻ chia, tâm sự những canh sương

    Đã khá lâu rồi, ta vắng nhau
    Kẻ ngàn phương duỗi, vượt ba đào
    Kẻ thân mình cuốn bên bờ vắng
    Thao thức, bâng khuâng dưới nguyệt mờ

    Gió sướng hơn ta gấp bội lần
    Được đời phiêu bạt cõi xa xăm
    Xem hoa đủ sắc bao vườn thắm
    Nghe nhạc du dương khắp mọi tầng…

    Đừng buồn, trăn trở nữa người ơi
    Một kiếp thu hình, kiếp nổi trôi
    Phận số an bày đâu cưỡng được
    Chỉ đành chấp nhận thế mà thôi

    Dẫu chẳng đó đây…phải bó mình
    Nhưng còn sâu thẳm mảnh hồn xinh
    Còn làm Thi Sĩ dòng thơ thắm
    Rạng rỡ hơn ta, chỉ lướt nhìn

    Biết nghe từ gió lời than thở
    Biết thấy trăng thanh nhỏ lệ buồn
    Biết cảm dòng sông lờ lững chảy
    Biết sầu xúc động thấy sương buông…

    Được trải lòng ra với áng thơ
    Phun Châu, nhả Ngọc ửng đêm mờ
    Bút xanh hóa kiếm rơi sầu hận
    Hơn hẳn trùng khơi chỉ vật vờ!

    14/6/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #845
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.503

    Reply: Thao thức


    Thơ Họa Của Nguyễn Thành Sáng Và Thi Hoàng (84)

    TRẢI LÒNG

    Lữ khách người ơi! Đến bến mơ
    Thấy Trăng, thấy Gió quyện hồn thơ
    Nỗi niềm thi sĩ dâng nguồn cảm
    Xúc động tình ai phải đợi chờ

    Trải lòng ban tặng mấy vần thơ!
    Cứ mãi ừ thôi! Thơ với mơ!...

    NTS

    THƯ THÁI

    Một chút thôi mà thư thái thôi
    Tình thơ man mác nhẹ lòng tôi
    Gửi vào trong nớ bao chia sẻ
    Một lối ta về thư thái ơi

    Bơ vơ! Đừng nhé người ơi
    Hai ta sum hiệp cho đời mãi xanh

    TH

  6. #846
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.503

    Reply: Thao thức



    Thi Sĩ Và Gió

    Người thấy ta buồn, an ủi ta
    Cho thu ngày tháng quấn trăng tà
    Loãng tan bóng nhạt, bầu hiu hắt
    Ửng ánh khung trời đượm sắc ra?!...

    Sáng ơi! Có nhớ thuở ngày xưa?
    Hai ảnh hồn ta dưới nguyệt mờ
    Trăn trở vui buồn theo thế sự
    Để rồi đứng dậy bước vào mơ

    Bởi thấy cuộc đời lắm trái ngang
    Kẻ trên thuyền mộng, tắm trăng vàng
    Còn ai dưới nước, chìm trong lạnh
    Sóng đẩy bập bồng giạt hướng nhanh

    Héo hắt, u hoài chỉ khổ thôi
    Vì dòng sông vẫn lặng lờ trôi
    Sớm dâng, tối cạn, luân chuyền mãi
    Theo nước, con thuyền trải cánh bơi!...

    Đúng rồi! Tạo hoá đã an bày
    Phận số con người, một chữ duyên
    Ai bước thang mây về cõi lộng
    Còn ai đá sỏi, nẻo truân chuyên

    Ta quá nửa đời rớt vực sâu
    Bốn bề tịch vắng, chốn về đâu!
    Chang chang ngày nắng, hồn tơi tả
    Đêm lạnh đìu hiu, nhạc trổi sầu

    Từng phút âm thầm nối sợi mây
    Móc vào cạnh đá, mỏi bàn tay
    Cố leo chầm chậm, leo leo mãi
    Cho đến bây giờ được đứng đây

    Nhưng nay tuyết đã trắng lên sương
    Xanh thắm còn đâu! Chỉ nghẹn buồn
    Tiếc nối xuân thời trong dĩ vãng
    Khoẻ nầy đôi cánh, lướt muôn phương!...

    15/6/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #847
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.503

    Reply: Thao thức



    Thơ Họa Của Nguyễn Thành Sáng Và Thi Hoàng (85)

    CHUNG MỘT HỒN THƠ

    Hai ta chung một hồn thơ
    Rủ nhau cùng đến bến mơ mộng này
    Cùng yêu câu chữ đắm say
    Cùng thương con gió lắt lay từng chiều

    Thả hồn vào cõi phiêu diêu
    Mình ơi chớ để cô liêu cõi lòng
    Thương ai gõ rối bòng bong
    Tím bằng lăng để nhớ nhung ngày hè.

    TH

    HỒN THƠ CHUNG BÓNG

    Hai ta chung một hồn thơ
    Cùng nhau quyện bóng những giờ trăng lên
    Thả hồn cõi sống thang thênh
    Đi trên biển mộng, vượt trên sóng đời

    Chập chùng nước lộng ngàn khơi
    Chỉ thêm tô thắm mặn mòi mà thôi
    Hai tay kết hái sao trời
    Điểm hồn thương mãi một đời vấn vương!..

    NTS

  8. #848
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.503

    Reply: Thao thức


    Cám Ơn Tình Xưa

    Chẳng ngờ! Tôi trở thành Thi Sĩ!
    Biết ngắm sương rơi dưới nguyệt thề
    Để hiểu nỗi buồn trong giá lạnh
    Cảm đời ảm đạm với ai bi!

    Biết vọng trăng thanh đã khuất mờ
    Để ngàn thương nhớ thuở còn thơ
    Vô tư cánh lượn bên bờ suối
    Chẳng chút bâng khuâng, chẳng thẫn thờ

    Biết nhìn lờ lững dòng sông chảy
    Để thấy quanh đây chuỗi tháng ngày
    Biển sóng chập chùng theo gió lộng
    Sớm chiều luân chuyển, một vòng xoay

    Biết xem mây xám níu trời xa
    Để luyến lưu cho một ánh hồng
    Mới đó vầng dương bừng sáng toả
    Phù du một thoáng, lịm tàn đông!

    Thổn thức dâng cao, hóa nhịp đàn
    Từng hồi trổi khúc, vạn âm ngân
    Trải khuya cô tịch, vào thao thức
    Cảm xúc lâng lâng vượt vút tầng…

    Bởi nhờ hình bóng của yêu đương
    Canh cánh lòng tôi suốt đoạn đường
    Rồi một chiều kia, hồn trở gót
    Tìm về bến cũ uống trăng sương

    Ôi hỡi! Chẳng ngờ em đợi tôi!
    Một luồng chấn động tận xa xôi
    Xé màn bao phủ hằng muôn cảm
    Hồn Sĩ ngàn xưa... trở lại đời

    Nhập vào chiếc ảnh nghẹn cô đơn
    Để mãi từ đây có nhạc đờn
    Mỗi khắc ngân nga niềm dĩ vãng
    Ru sầu héo hắt dịu từng cơn!...

    16/6/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  9. #849
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.503

    Reply: Thao thức


    Thơ Họa Của Nguyễn Thành Sáng Và Thi Hoàng (86)

    VỀ VỚI BẾN MƠ

    Rủ nhau về với bến mơ
    Ngắm vầng trăng khuyết lửng lơ cuối trời
    Trải hồn đi khắp muôn nơi
    Nương vầng mây trắng ru đời thênh thang.

    Sớm mai chờ giọt nắng vàng
    Rót vào giấc mộng mơ màng mình ta
    Nuôi tình thơ mãi mặn mà
    Sông sâu nước cả đừng xa bến lòng. .

    TH

    CHO MÌNH

    Bên bờ ngắm nước theo dòng
    Thuyền thơ đôi bóng tâm đồng trôi xuôi
    Đắp bồi, san sẻ niềm vui
    Xuân hương quyện kết một đời bến trăng

    Trải hồn cảm xúc lâng lâng
    Về theo tiếng gọi nghìn năm mộng tình
    Từ nay ta đã là "mình"
    Cho yêu, cho nhớ, cho "mình" ngàn thương!

    NTS

  10. #850
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.503

    Reply: Thao thức



    Soi Gương

    Có phải mình không? Có phải không?!
    Từng hàng sóng gợn điểm trên sông
    Năm xưa êm ả bầu thanh mát
    Sắc thắm đan thanh ửng sáng dòng!

    Đã thật lâu rồi chỉ ngắm gương
    Thoáng qua như gió lướt ngàn phương
    Vô tình, vội vã lùa nhanh tóc
    Tuyết điểm. đen tan mặc tỏ tường

    Canh cánh cuộc đời với nỗi lo
    Thức thao, trăn trở một con đò
    Dưới bầu chờn chập vầng mây xám
    Chẳng biết khi nào nổi sóng to

    Thời gian chầm chậm cứ dần trôi
    Chim cánh trời mây cả một đời
    Kiếm bắt tha mồi về tổ ấm
    Sớm chiều cứ mãi thế mà thôi!

    Giờ đây nắng đã rủ trời tây
    Cảm xúc con tim chuỗi tháng ngày
    Lặng lẽ bên thềm nghe gió thổi
    Từng hồi dào dạt mảnh hồn ngây…

    Buổi sáng hôm nay trước ảnh hình
    Ngàn canh trầm mặc quấn lung linh
    Muôn thu quạnh quẽ ôm màn tối
    Thong thả nhìn xem… có phải mình?!

    Thôi rồi! Lạ lẫm với ngày xưa
    Cát bụi phong sương phủ lấp tàn
    Một dáng cây xanh thời mướt rượt
    Giờ đây meo mốc, cuốn thành vân!...

    17/6/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  11. #851
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.503

    Reply: Thao thức


    Thơ Họa Của Nguyễn Thành Sáng Và Thi Hoàng (87)

    CÓ CHI

    Đa sầu nhạy cảm ai ơi
    Vướng trần một chút thế rồi cũng đau
    Băn khoăn trằn trọc canh thâu
    Để cho con chữ nhuốm màu tương tư

    Trót lòng yêu những vần thơ
    Khi đằng ấy vắng thẫn thờ vào ra
    Ơ hay! Cứ nhắc người ta
    Nôn nao một chút thôi mà có chi.

    TH

    CÓ HAY

    Một đêm đứng mỏi cả chân
    Nao nao nỗi nhớ, lâng lâng nỗi niềm
    Phải chăng ai đã xích xiềng?
    Con tim ta cuốn về miền xa xôi!...


    Để giờ trông đứng, trông ngồi
    Đợi hoài không thấy, bồi hồi ruột gan
    Để rồi cảm thấy "sùng nàng"
    Vừa về, vừa tức, hỡi nàng có hay?
    Buồn buồn tìm rượu lai rai...

    NTS

  12. #852
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.503

    Reply: Thao thức



    Quả Nặng Ngàn Cân

    Người từ…là từ phương Bắc…
    Đã qua dòng sông…sông dài…
    Tìm đến phương nầy….
    Một nhà thân ái….

    Bài ca năm cũ trải lòng ai
    Sống mãi trong tôi chuỗi tháng ngày
    Những tối đìu hiu, rồi quạnh quẽ
    Từng hồi âm hưởng vọng về đây!

    Để nhớ năm xưa một dáng hình
    Thanh tao, hiền diệu, thật là xinh
    Em ngồi “Tình Bắc Duyên Nam” đó
    Hát tặng anh nghe, ấm áp mình

    Nhớ mãi bàn tay ngón ngọc ngà
    Cầm từng miếng ổi…để người ta
    Cả đời lưu luyến đêm hôm ấy
    Vương vấn còn đây tận xế tà

    Nhớ hoài duyên dáng nở trên môi
    Ẩn hiện tim yêu suốt cả đời
    Một ánh trăng vàng cho mộng sĩ
    Trải vần thơ thắm tận xa xôi!...

    Cứ nghĩ vì tôi phải bẽ bàng
    Truyện tình anh tặng lại là anh
    Khiến em tan vỡ niềm ôm ấp
    Lặn khuất sau đồi một ánh trăng

    Thôi đành vĩnh biệt, chớ làm sao
    Bởi sắc hoa thương đã nhuốm màu
    Tím tái khô dần theo vết mực
    Âm thầm ngày tháng cuốn sầu đau…

    Nhưng mãi bâng khuâng níu mảnh hồn
    Những chiều ráng tắt, phủ hoàng hôn
    Hồn xưa tỉnh giấc, tìm phôi lãng
    Bến cũ, dòng sông, ảnh có tròn?

    Hỡi ơi! Ngộ nhận khiến tình tan
    Em đợi trông xa lắm võ vàng
    Còn kẻ phương trời thì ngỡ tắt
    Để giờ ôm quả nặng ngàn cân!...

    18/6/2016
    Nguyễn Thành Sáng

    Kỷ niệm mối tình buồn!

Trang 71/125 Đầu ... 2161697071727381121 ... cuối

Nhãn