Trang 17/17 Đầu ... 7151617
kết quả từ 193 tới 198 trên 198

Thơ văn Thanh Trắc Nguyễn Văn (toàn tập)

  1. #193
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.341

    Reply: Thơ văn Thanh Trắc Nguyễn Văn (toàn tập)





    ĐỌC TẬP THƠ "QUÀ TẶNG MÙA ĐÔNG" CỦA THANH TRẮC NGUYỄN VĂN

    Nhờ một chút duyên rất tình cờ, tôi được nhà thơ nữ Thái Thanh Nguyên trao bản thảo tập thơ “Quà tặng mùa đông” của một tác giả chưa quen, nói chính xác là chỉ gặp vài lần trên báo và một số tuyển tập thơ của nhiều tác giả – đó là Thanh Trắc Nguyễn Văn.

    Thật ra trong sáng tạo nghệ thuật – những trường hợp “văn kỳ thinh bất kiến kỳ hình” như vậy không phải là hiếm hoi. Bởi vì dù sao, khi ta đọc tác phẩm của một ai đó thì cũng có nghĩa là ta đã được diện kiến với người viết thông qua diện mạo đứa con tinh thần của tác giả. Bây giờ, xin được trở lại với tập thơ “Quà tặng mùa đông” của Thanh Trắc Nguyễn Văn.





    Với khoảng 60 bài thơ đa phần là ngắn, tác giả đã đề cập đến nhiều cung bậc khác nhau của đời sống tình cảm, đời sống xã hội – vốn dĩ không bao giờ đơn giản. Những “hỷ, nộ, ái, ố…” tưởng đâu đã quá quen thuộc đến độ phải nhàm chán giữa bộn bề lo toan của cuộc sống đời thường, bỗng trở nên mới mẻ trước cái nhìn thấu cảm của đôi mắt thi nhân:

    Gặp nhau không nói được lời
    Đành nâng chén rượu giữa trời mưa bay
    Chén em rót mãi chẳng say
    Chén ta chưa hứng đã đầy hoàng hôn
    (Uống rượu với người yêu cũ)

    Nhớ thương buộc lại thả chờ
    Mười năm bão táp vẫn dờ dật bay…
    (Nuối tiếc)

    Dường như tác giả tỏ ra khá chắc tay ở các thể thơ truyền thống mà lục bát là một ví dụ rõ nét. Ở những bài thơ tự do trong tập, thỉnh thoảng người đọc cũng nhặt ra được nhiều câu thơ đầy cảm xúc và tâm trạng, chẳng hạn như:

    Đất chưa hoá vàng đã từng giờ rỉ máu
    Bao nhân nghĩa cuộc đời theo nước lã trôi sông
    (Cơn sốt đất)

    Nửa đêm thức giấc đầu vai cụng
    Mộng mị cạn dần lệ rót vẫn chưa vơi
    (Rượu tha hương)

    Ảnh ảo là ta hay ta ảnh ảo
    Soi nửa đời người sao chỉ thấy nửa đời gương
    (Soi gương)

    Một số ít bài còn lại trong tập, nhất là những bài thơ dài thường rơi vào tình trạng chung: dàn trải và lặp lại. “Phóng sự đêm Sài Gòn” là ví dụ điển hình cho nhược điểm này.

    Dẫu sao, đây cũng chỉ là những cảm nhận ban đầu, mang đậm dấu ấn chủ quan, xin được giãi bày đôi điều cùng tác giả Thanh Trắc Nguyễn Văn – một người làm thơ tôi chưa được quen nhưng cũng không đến nỗi hoàn toàn xa lạ.

    Phan Thiết, mùa hạ 2007
    (Tập thơ Quà Tặng Mùa Đông - NXB Văn Nghệ 2007)


    Đỗ Quang Vinh
    (Hội viên Hội Nhà Văn Việt Nam)






    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet


  2. #194
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.341

    Reply: Thơ văn Thanh Trắc Nguyễn Văn (toàn tập)





    THAY LỜI KẾT CHO TẬP THƠ QUÀ TẶNG MÙA ĐÔNG

    … Em về đeo thánh giá
    Dắt ta kẻ tội đồ
    Sáng danh là Thiên Chúa
    Tội danh là… làm thơ!
    Bờ vai em tròn nhỏ
    Đưa ta đến dại khờ!…

    Vậy đó! Thơ văn bao giờ cũng là cái nghiệp; và đã cái nghiệp thì dẫu làm nghề gì, ở đâu, giàu có hay nghèo khổ cũng không thể bỏ được thơ.

    “Tội danh là… làm thơ”, xem ra cách tự trào này cũng không phải là không có lý bởi chính nhà thơ không ít đã gây ra hoặc rơi vào khoảnh khắc ngẩn ngơ trước cái đẹp, cái buồn vô cớ, vu vơ… Riêng với Thanh Trắc Nguyễn Văn hẳn còn đi xa hơn những cảm xúc đó vì anh vật vã, vì anh trăn trở nên thơ anh chất chứa nỗi niềm:

    Người ta xúm xít làm thơ
    Tôi về gác bút ngồi mơ làm người
    Làm người biết khóc, biết cười
    Biết yêu thật khó gấp mười làm thơ.
    (Làm người)

    “Quà tặng mùa đông” là tập thơ thứ tư của anh, chưa kể anh đã góp mặt gần hai chục tập thơ có giá trị đã ra mắt bạn đọc.

    Chỉ qua tập thơ “Quà tặng mùa đông” cũng dễ nhận ra, Thanh Trắc Nguyễn Văn đến với thơ không chỉ vì yêu thơ mà cái “nghiệp thơ” đã buộc chặt vào anh không hề lơi lỏng và có lẽ thế nên đọc thơ anh, ta sẽ gặp ít nhiều đồng cảm.

    (Tập thơ Quà Tặng Mùa Đông - NXB Văn Nghệ 2007)


    Trần Duy Lý
    (Hội viên Hội Nhà Báo Việt Nam)





    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

  3. #195
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.341

    Reply: Thơ văn Thanh Trắc Nguyễn Văn (toàn tập)





    TÌNH ĐÁ

    Đừng khóc cho đá
    Đá có khóc đâu?
    Đừng đau với đá
    Đá chẳng âu sầu.

    Anh yêu nồng thắm
    Em lại hững hờ
    Bỏ anh hóa đá
    Giữa trời bơ vơ.

    Hãy nghe lời đá
    Thầm thì cỏ sương
    Hãy ngắm vân đá
    Xanh tình đơn phương.

    Dẫu tình hóa đá
    Đá tạc vào đời
    Dẫu lời hóa đá
    Đá gào biển khơi.

    Dẫu hồn hóa đá
    Đá vọng trong chiều
    Dẫu tim hóa đá
    Đá hát lời yêu.

    Lời yêu của gió
    Lồng lộng ngất ngây
    Lời yêu của mây
    Bình minh rực đỏ.

    Tình anh là gió
    Tình anh là mây
    Gió mây hóa đá
    Tình còn hương bay.

    Yêu anh em nhé
    Sao đành xa xôi
    Để anh hóa đá
    Giữa trời đơn côi?

    1999
    (Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)


    Thanh Trắc Nguyễn Văn






    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

  4. #196
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.341

    Reply: Thơ văn Thanh Trắc Nguyễn Văn (toàn tập)





    LỜI VƯỢN MẸ

    Này gã săn trộm
    Thôi đừng bắn nữa
    Vết thương ta máu đã phun trào
    Ta thảng thốt giữa đất trời chao đảo
    Ghì chặt con mình
    Run rẩy, đớn đau…

    - Con của mẹ
    Hỡi này con của mẹ!
    Mẹ con ta mãi mãi sắp xa rồi!
    Sữa mẹ đây con ráng mà bú lấy
    Hãy bú cho no
    Một lần chót trong đời!

    Thương chiều nay con lạc loài côi cút
    Ai sẽ chở che khi gió lạnh đêm về?
    Mẹ muốn sống nhưng máu trào sôi mãi
    Cánh tay giờ rời rã đến đau tê...

    Ta gào thét giữa núi đồi hoang dại
    Nghe rừng xanh vang vọng một oan hồn
    Con ta khóc miệng phun đầy bọt sữa
    Máu đen bầm loang đỏ cả hoàng hôn.

    Ta sắp chết!
    Hỡi con người ta sắp chết!
    Sao nỡ giết nhau khi chẳng oán thù?
    Ta gục xuống úp mặt vào cỏ ướt
    Mắt lệ đầm đìa
    Một bóng tối âm u...

    Rồi ngày mai
    Giữa đám người gào la ngả ngớn
    Nhai thịt xương ta trong tiếng nhạc xập xình
    Có ai thấy một bóng ma mù hủy diệt
    Trong những lon bia đầy sủi bọt văn minh?

    2000
    (Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)


    Thanh Trắc Nguyễn Văn






    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

  5. #197
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.341

    Reply: Thơ văn Thanh Trắc Nguyễn Văn (toàn tập)





    HÒ TRÊN SÔNG

    Câu hò bổng, nỗi đau chìm
    Trăng sao cũng rụng rủ tìm bến mơ
    Tìm duyên em chở thuyền thơ
    Thả chi giọt mắt dật dờ thuyền nghiêng?

    2001
    (Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)


    Thanh Trắc Nguyễn Văn






    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

  6. #198
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.341

    Reply: Thơ văn Thanh Trắc Nguyễn Văn (toàn tập)





    Bình thơ: GIAI NHÂN VÀ HOA QUỲNH

    Hoa quỳnh chỉ nở vào lúc giữa đêm, nhưng đã nửa đêm rồi hoa vẫn không nở. Hoa không dám nở vì thấy hình như vẫn còn thiếu một cái gì đó. Cái thiếu mà hoa quỳnh mơ hồ cảm nhận được chính là một bông hoa xinh đẹp biết nói khác cũng có tên là Quỳnh! Tên của người trùng với tên hoa! Giai nhân Quỳnh chưa về thì hoa quỳnh, tuy có hương sắc nhưng vẫn không sánh bằng, làm sao dám tùy tiện nở một mình! Hoa đành phải chờ, phải đợi thôi!

    Và đúng như vậy, khi cô gái xinh đẹp tên là Quỳnh về đến nơi thì những ý chính của bài thơ mới bắt đầu hé mở. Nàng Quỳnh xuất hiện lấp lánh hào quang khiến ta cứ ngỡ nàng như một tiên nga:

    “Em về lấp lánh sương mai"

    Người ta thường nói người đẹp sẽ đẹp lên rất nhiều mỗi khi nàng cười. Đôi môi của nàng Quỳnh vừa nở một nụ cười (cũng là lúc sắc đẹp của nàng lên đến cực đỉnh) thì cũng là vào thời điểm hoa quỳnh hé nở. Như vậy có đến hai đóa hoa quỳnh! Tựa bài thơ tuy nói hoa quỳnh nở, nhưng thật sự muốn nói đến một nhan sắc khác còn đẹp, còn quí hơn hoa quỳnh đó là một giai nhân tên Quỳnh... Bút lực của tác giả rất tài hoa, khi ẩn khi hiện. Dùng bút vẽ mây, nhưng thật sự là vẽ trăng!

    Theo tôi nghĩ bài thơ này chắc chắn tác giả đã viết tặng cho một cô gái rất xinh đẹp có tên là Quỳnh mà anh đã từng gặp gỡ ở ngoài đời.

    (Bài bình đã đăng trên trang web văn học Đất Đứng tháng 8 năm 2010)


    Trần Thị Hảo




    -----------------------------------------------------------------





    HOA QUỲNH NỞ

    Giữa đêm chỉ thoảng hương thơm
    Cánh quỳnh vẫn khép như còn đợi ai
    Em về lấp lánh sương mai
    Môi cười, hoa nở ngát hai đóa quỳnh!

    (Tuyển tập thơ Tứ Tuyệt Tình Thi – NXB Đà Nẵng 2005)


    Thanh Trắc Nguyễn Văn






    Ghi chú: ảnh nữ diễn viên Trâm Anh, nữ MC Thanh Vân Hugo và ảnh hoa quỳnh sưu tầm từ internet

Trang 17/17 Đầu ... 7151617

Nhãn