Trang 4/4 Đầu ... 234
kết quả từ 37 tới 41 trên 41

Văn Truyện đã đăng trên báo (Thanh Trắc Nguyễn Văn)

  1. #37
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.563

    Reply: Văn Truyện đã đăng trên báo (Thanh Trắc Nguyễn Văn)






    ----------------------------------

    NÀNG VÀ HẮN

    4. Nàng đọc rất lâu, kiên nhẫn và tẩn mẩn từng dòng thơ một. Thỉnh thoảng nàng lại dùng bút đỏ đánh dấu những đoạn thơ vừa xem. Ôi, những dòng thơ mĩ lệ làm xao xuyến lòng mĩ nhân! Hắn “tự sướng” khen thầm và bỗng thấy mình hình như cao được thêm mấy phân!

    Bốn mươi lăm phút rồi cũng trôi qua... vừa đúng bằng một hiệp bóng đá! Nàng vẫn với cây bút màu đỏ vẽ hai ô Điểm và Lời phê. Trong ô Điểm nàng cho hắn không điểm! Còn trong ô Lời phê nàng phê “Thơ con nòng nọc”! Hắn giận run:

    - Sao lại không điểm? Sao lại là thơ con nòng nọc?

    Nàng trả lời không buồn nhìn mặt hắn:

    - Con cóc cái đẻ ra trứng, trứng nở ra nòng nọc con. Nòng nọc lớn đứt đuôi thành cóc. Trình độ thơ của ông chỉ mới là thơ con nòng nọc thôi, cần có nhiều thời gian mới đạt được trình độ thơ con cóc!

    - Nghĩa là bạn chê thơ tôi quá dở?

    - Cũng gần như vậy! Rất tiếc chúng ta không thể làm bạn của nhau được! Nhưng ông vẫn còn có cơ hội. Nếu ông không muốn tôi đánh giá thơ ông nữa, ông cứ làm thơ đăng báo đi, sẽ khách quan hơn. Nếu tờ báo nào chịu đăng thơ của ông, ông cứ đem tờ báo đó đến tìm gặp tôi. Tôi sẽ xem lại!

    Nàng nói xong quay lưng đi thẳng bỏ hắn ở lại với sự cay đắng ê chề vì... bị con gái đẹp chê! Hắn nói vọng theo:

    - Bạn nói thì phải giữ lời đó. Mình hứa sẽ có bài thơ đăng báo sớm nhất làm quà tặng cho bạn!

    Nàng cười như không nghe thấy những gì hắn nói, cứ lặng lẽ đi xa dần...

    Sau khi tốt nghiệp ra trường và nhận nhiệm sở dạy học xong, hắn tiếp tục “sự nghiệp” sáng tác thơ đăng báo như đã hứa với nàng. Cho đến lúc này hắn mới cảm nhận được những tủi nhục của cái nghiệp cầm bút. Tuần nào hắn cũng gửi ít nhất là mười bài thơ cho các tờ báo hắn quen biết nhưng dù có cố gắng đến mấy cũng chỉ là ném đá vào khoảng không. Chẳng thấy tăm hơi các bài thơ đâu cả... Chắc là các bài thơ của mình đã làm bạn với các sọt rác hết rồi! Hắn cay đắng nghĩ thầm.

    (còn tiếp)

  2. #38
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.563

    Reply: Văn Truyện đã đăng trên báo (Thanh Trắc Nguyễn Văn)







    Xin mời các bạn xem tiếp Phần 5 truyện ngắn "Nàng và hắn"

    Thanh Trắc Nguyễn Văn rất cảm ơn tuần báo PC&Mobile đã cho đăng Truyện ngắn "Nàng và hắn" thành truyện ngắn nhiều kì trên báo. Đây là tự truyện (thật 90% và hư cấu 10%). Nhân vật chính trong truyện chính là Thanh Trắc Nguyễn Văn thời còn trẻ, một người không có năng khiếu văn chương. Bé Nơ cũng có thật (có điều do tế nhị, tên thật của cô không phải là Thu Hương như trong truyện). Một chuyện tình buồn nhiều kỉ niệm không vui của Thanh Trắc Nguyễn Văn khi còn là sinh viên...

    ----------------------------------

    NÀNG VÀ HẮN

    5. Trong trường hắn dạy, cũng có một giáo viên trẻ dạy văn vẫn thường gởi thơ lên báo. Nhưng khác với hắn thơ của anh chàng giáo viên này lại được lên báo thường xuyên. Hắn liền nhờ người bạn đồng nghiệp ấy góp ý giùm các bài thơ của mình. Sau khi xem các bài thơ của hắn xong, anh chàng nhìn hắn hồi lâu rồi nói:

    - Nói thật thầy đừng buồn, thơ của thầy dở lắm. Mà cũng chẳng có gì phải buồn, vì thầy là thầy giáo vật lý chứ có phải giáo viên văn đâu... Tốt hơn hết thầy không nên sáng tác nữa, tôi sợ thầy có cố sức lắm cũng chỉ là dã tràng xe cát mà thôi!

    Hắn ngậm ngùi chợt hiểu ra trước đây Thu Hương đánh giá thơ của hắn là thơ con nòng nọc là hoàn toàn chính xác chứ không phải do thù ghét gì. Hắn muốn bỏ cuộc nhưng mỗi khi nhớ đến gương mặt xinh đẹp khinh khỉnh của nàng, hắn lại bực tức cầm lấy bút. Không lẽ suốt cả đời của mình không viết nổi một bài thơ nào cho ra hồn sao?

    Sau này hắn gặp được một nhà thơ trẻ. Hắn hỏi có cách nào để thơ mau được lên báo không? Nhà thơ trẻ trả lời ngay, có rất nhiều cách, nhưng cách đúng đắn nhất vẫn là hãy tự vươn lên bằng bút lực của mình. Sỡ dĩ thơ của hắn chưa hay cũng vì hắn lúc nào cũng chỉ lo vội viết mà không chịu lo đọc, không chịu lo học hỏi để bồi dưỡng kĩ năng sáng tác của mình. Nếu tờ báo nào không đăng thơ của bạn, bạn hãy đọc và học những bài thơ đã được đăng trong tờ báo đó... Hắn nhớ mãi lời khuyên khá “sốc” của nhà thơ trẻ và thấy phần nào cũng có vẻ hợp lí!

    Thế là ròng rã bốn năm sau cái ngày “thơ con nòng nọc” đầy định mệnh đó, hắn vẫn kiên nhẫn sáng tác. Thơ của hắn vẫn tiếp tục làm bạn với sọt rác, hoặc bị cân kí bán ve chai là chuyện thường ngày của huyện. Hắn nhờ một số người có am hiểu về văn học chỉ bảo giúp. Nhưng nhiều khi có nhiều “thầy” quá hắn cũng bị rối, phân vân chẳng biết nghe lời chỉ đạo của ai mới thật là đúng? Đang tự dò dẫm từng bước trên con đường sáng tác thì đùng một cái hắn được tin Thu Hương lấy chồng! Nghe đâu nàng lấy chồng là một đại gia giàu có. Bầu trời gần như sụp đổ dưới chân của hắn! Đau đớn và phẫn uất khiến hắn bị mắc chứng trầm cảm đến mấy tuần mới khỏi.

    (còn tiếp)

  3. #39
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.563

    Reply: Văn Truyện đã đăng trên báo (Thanh Trắc Nguyễn Văn)







    Xin mời các bạn xem tiếp Phần 6 truyện ngắn "Nàng và hắn"

    Thanh Trắc Nguyễn Văn rất cảm ơn tuần báo PC&Mobile đã cho đăng Truyện ngắn "Nàng và hắn" thành truyện ngắn nhiều kì trên báo. Đây là tự truyện (thật 90% và hư cấu 10%). Nhân vật chính trong truyện chính là Thanh Trắc Nguyễn Văn thời còn trẻ, một người không có năng khiếu văn chương. Bé Nơ cũng có thật (có điều do tế nhị, tên thật của cô không phải là Thu Hương như trong truyện). Một chuyện tình buồn nhiều kỉ niệm không vui của Thanh Trắc Nguyễn Văn khi còn là sinh viên...

    ----------------------------------

    NÀNG VÀ HẮN

    6. Thời gian cũng là liều thuốc nhiệm màu làm hắn nguôi ngoai được phần nào nỗi đau đang gặm nhấm. Cầm bút viết thơ tiếp hay từ nay bẻ bút vĩnh viễn đây? Dù sao nàng cũng đã có chồng rồi mà? Sau khi suy nghĩ kĩ hắn quyết định vẫn tiếp tục theo đuổi con đường “mộng làm thi sĩ” còn đang dang dở. Muốn nói gì đi nữa nàng hoàn toàn không có lỗi. Còn hắn, chỉ có một lời hứa với người đẹp thôi mà hơn bốn năm trời vẫn không thực hiện xong. Người ta không đi lấy chồng cũng uổng! Phải tiếp tục thôi! Tiếp tục hành trình vì danh dự của một lời đã hứa!

    Trồng cây rồi cũng có ngày ra quả. Thêm sáu năm nữa, khi Thu Hương đã có đứa con thứ ba, hắn mới có bài thơ được đăng báo đầu tiên! Rồi cũng thêm sáu năm nữa, hắn mới có một bài thơ đoạt được giải khuyến khích trong một cuộc thi thơ! Và đúng 23 năm sau, kể từ ngày có lời hứa oan nghiệt của hắn, hắn được vinh dự kết nạp vào Hội nhà văn...

    Cô gái Việt kiều hẹn nhà thơ Phi Vũ lúc 6 giờ chiều. Nhưng chỉ mới hơn 5 giờ cô đã đến trước cổng nhà nhấn chuông. Đó là một cô gái cực kỳ xinh đẹp, dáng dấp sang trọng, tuổi chừng hai mươi ba, hai mươi bốn. Theo lời tự giới thiệu, cô từ Mỹ mới về nước chiều hôm qua.

    - Thưa nhà thơ, nhà thơ đã xuất bản tất cả bảy tập thơ riêng rồi phải không ạ? Em muốn mua hết tất cả các tập thơ đó.

    - Rất tiếc là sách đã bán hết rồi. Hiện giờ chỉ còn vài cuốn thơ bìa cứng để tôi dành tặng cho các nhà phê bình, các người bạn thân thiết nhất của tôi mà thôi. Không còn tập thơ dư nào để bán nữa đâu.

    - Thưa nhà thơ, em sẵn sàng trả giá cao cho bảy tập thơ đó!

    Nhà thơ Phi Vũ mỉm cười:

    - Đã nói là không bán được rồi mà cô bé!

    - Nói thật với nhà thơ em muốn mua làm quà tặng cho mẹ em. Mẹ em năm nay tuy đã lớn tuổi rồi nhưng vẫn rất ái mộ thơ của nhà thơ nhiều lắm. Ngày nào bà cũng lên mạng tìm đọc thơ rồi ghi chép vào blog của mình. Cách đây một tuần em vào Blog của mẹ em, ngoài thơ của Xuân Diệu, Hàn Mặc Tử, Huy Cận,.. em thấy thơ của nhà thơ Phi Vũ chiếm đầy Blog của bà.

    (còn tiếp 1 phần nữa là Hết)


  4. #40
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.563

    Reply: Văn Truyện đã đăng trên báo (Thanh Trắc Nguyễn Văn)







    Xin mời các bạn xem tiếp Phần 7 (Phần cuối) truyện ngắn "Nàng và hắn"

    Thanh Trắc Nguyễn Văn rất cảm ơn tuần báo PC&Mobile đã cho đăng Truyện ngắn "Nàng và hắn" thành truyện ngắn nhiều kì trên báo. Đây là tự truyện (thật 90% và hư cấu 10%). Nhân vật chính trong truyện chính là Thanh Trắc Nguyễn Văn thời còn trẻ, một người không có năng khiếu văn chương. Bé Nơ cũng có thật (có điều do tế nhị, tên thật của cô không phải là Thu Hương như trong truyện). Một chuyện tình buồn nhiều kỉ niệm không vui của Thanh Trắc Nguyễn Văn khi còn là sinh viên...

    ----------------------------------

    NÀNG VÀ HẮN

    7. - Thế ư? Thôi, để tôi tặng cho bà ấy bảy tập thơ làm quen vậy. Cô không cần phải mua.

    - Nhà thơ làm em khó xử quá. Hay là nhà thơ cứ nhận tiền đi...

    Nhà thơ Phi Vũ xua tay rồi lẳng lặng lấy bảy tập thơ bìa cứng và kí tặng:

    - Tên mẹ cô là gì?

    - Dạ Thu Hương... Lê Thị Thu Hương....

    - Lê Thị Thu Hương nào? Có phải Lê Thị Thu Hương của trường Đại học Tổng Hợp Văn?

    - Vâng, mẹ em nói có biết nhà thơ mà... Em là con gái út của mẹ em...

    Nhà thơ Phi Vũ ngỡ ngàng nhìn cô gái ngồi trước mặt. Quả thật cô bé có rất nhiều nét đẹp giống Bé Nơ của ngày xưa. Mới thế mà đã hơn bốn mươi năm... Bằng giọng ngùi ngùi cô gái kể về những nỗi cô đơn hiện giờ của mẹ mình. Hai mươi năm trước, sau khi cùng chồng qua Mĩ định cư, Thu Hương và chồng li dị nhau. Họ có ba đứa con, chỉ có cô gái út là chịu ở lại với mẹ. Những năm gần đây sức khỏe của Thu Hương đã sa sút rất nhiều, bà luôn đau đáu nhớ về quê hương xứ sở. Đặc biệt bà rất thích những bài thơ của nhà thơ Phi Vũ viết về con người, viết về đất nước Việt Nam thân yêu.

    Nhà thơ Phi Vũ khẽ thở dài, ông phóng bút viết ngay một bài thơ bốn dòng lên tập thơ tặng:

    THU HƯƠNG

    Mùa thu trong gió có hương
    Một người trong nhớ có thương một người
    Em đi ném vỡ tiếng cười
    Chạy theo tôi nhặt đúng mười mảnh yêu.

    Bên dưới bài thơ ông ghi một dòng chữ nguệch ngoạc để chú thích: Kỷ niệm ngày xưa "thơ con nòng nọc"! Bỗng nhiên một giọt nước mắt của ông rơi xuống, lành lạnh, lăn dài và làm nhòe nhoẹt đi những dòng chữ run rẩy vừa mới viết...


    Thanh Trắc Nguyễn Văn

  5. Đã cảm ơn thanhtracnguyenvan:


  6. #41
    Ðến Từ
    Hà Nội
    Thành Viên Thứ: 429545
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    48

    Reply: Văn Truyện đã đăng trên báo (Thanh Trắc Nguyễn Văn)

    ok....................................

Trang 4/4 Đầu ... 234