kết quả từ 1 tới 3 trên 3

Dòng đời đã đưa tôi nhanh xa tuổi học trò....!

  1. #1
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 23198
    Giới tính: Nữ
    Bài gửi
    1.002

    Dòng đời đã đưa tôi nhanh xa tuổi học trò....!

    Nhìn tớ báo HHT ngày nay mà thấy ngán ngẩm..tiếc cho HHT thời xưa..giờ các cây bút ngày xưa đã lớn tuổi, đã có cuộc sống gia đình riêng nên không còn sống cùng HHT nữa..Giờ thì HHT chẳng được mấy bài viết hay, chẳng dc cây bút, cây thơ nào cho ra hồn..chủ yếu là quảng cáo, tin tức nhí nhố. Nhưng dù sao cách nghĩ của thời nay nó khác xưa nhiều..cũng không trách dc giới học trò thời nay vì cuộc sống mỗi ngày một khác .Thời đó, cái thời mà thế hệ cuôí 7x, đầu 8x đã say mê háo hức đón nhận tờ báo Hoa vào thứ 5 hàng tuần. Những tên tuổi thơ văn như Châu Giang, Bình Nguyên Trang, Phan Thúy Thảo… đã làm say đắm bạn đọc

    Một chút hương vị học trò xưa cho NHT




    Điều còn lại
    Đường Thị Hải Yến
    Đặc san Hương Đầu Mùa HHT "Mùa cào cào đã qua" xuất bản ngày 27/9/93

    Bông phượng đỏ cuối cùng sót lại giữa mùa thu
    Chiều như thể vô tình đi qua ngõ
    Chú dế cứ gào lên không thấy mình bé nhỏ
    Chẳng biết khiêm nhường, đành chịu lỗi với em
    Mùa hạ nào có thể biết hờn ghen
    Khi ta ném yêu thương lên vầng trăng thu ấy
    Gió như em cứ kiêu kì quá vậy
    Thu đốt cháy mình không thắp nổi lá bàng đêm
    Chẳng trách nổi heo may cơn bão cứ tần ngần
    Để trên phố mưa sững sờ bật khóc
    Em ngược phía tiếng trống trường tan học
    Ước chạy kịp thu về, ta nhận lỗi cùng em
    Hạ rách tươm như bài kiểm tra điểm xấu rải lên thềm
    Ta còn có gì hơn ngoài trang thơ cho đi là mất
    Hãy tin đi em cái điều không có thật
    Thu cứ đợi chờ nên Hạ mãi đi xa...

    Có một thời
    Thơ: Đinh Thu Hiền

    Có một thời anh là của riêng em
    Từng ý nghĩ đọng trong từng ánh mắt
    Anh nhìn em, những gì em cảm nhận
    Tất cả giành cho em - cho riêng em

    Có một thời em chẳng thể lãng quên
    Anh mạnh mẽ và dịu dàng đến thế
    Em nhỏ bé núp bóng anh che chở
    Chuyện ngày xưa đâu phải giấc mơ đêm

    Ôi đâu rồi thời đó của riêng em
    Hoa - Mây - Gió - Ánh mặt trời bé nhỏ
    Bao yêu thương trong mắt anh thầm lặng
    Gió xôn xao cứ đùa gọi yêu em

    Ngày tháng ơi cho em được cầu xin
    Cho em về với tháng ngày xa xưa ấy
    Dẫu vẫn biết tình yêu không dễ vậy
    Ai trả em về ....
    THỜI ẤY CỦA RIÊNG EM!
    Tiễn bạn
    (Hằng Nga)


    Một chiều thu ta tiễn mi đi xa
    Xẻ nỗi buồn ta chia về hai nửa
    Là khẽ rì rào kìa mùa thu thay lá
    Rét đầu mùa sao buốt lạnh trong tim

    Mi chẳng nói gì, mi cứ đứng lặng im
    Giọt hoàng hôn lắng đọng đầy khóe mắt
    Hàng dừa xanh khẽ rì rào câu hát
    “Giữa đêm dài ai thức với vầng trăng…”

    Ngày mai xa, tan vỡ khoảng trời riêng
    Những buổi chiều bên nhau không còn nữa
    Trái khế đầu mùa ta không còn chia nửa
    Vị muối ngày nào sao chát mặn trên môi

    Và từ nay mỗi đứa một khung trời
    Ta gửi theo mi bao nỗi niềm nhung nhớ
    Nhưng gửi làm sao cả một trời phượng đỏ
    Khoảng sân trường thu xao xác lá rơi

    Gửi làm sao tiếng gà gáy đêm dài
    Gửi làm sao hoàng hôn vừa nhạt nắng
    Gửi làm sao cả màu hoa xoan tím
    Mắt ai cay sóng sánh giọt mưa hè

    Cả bốn mùa có cả tiếng ve
    Mi gói gọn trong hành trang kỷ niệm
    Để ngày mai trong một chiều tuyết trắng
    Màu phượng ngày xưa cháy đỏ chốn quê người

    Lớp xưa
    (Ngọc Anh)

    Có bao giờ anh về thăm lớp học ngày xưa.
    Ô cửa sổ
    và cơn mưa
    bất chợt.
    Giọt nắng diệu kỳ đưa ta qua mùa thi.

    Ngăn bàn xưa anh dù có quên đi
    Vẫn còn dấu một nhành hoa quen thuộc
    Màu tím diệu kỳ gợi thương, gợi nhớ.
    Trên mặt bàn, câu thơ xưa còn bóng gió.
    Ta viết hôm nao
    trong mắt nắng
    chiều nghiêng.

    Những điều xưa giờ trở thành thiêng liêng.
    Suốt cả đời liệu có còn gặp lại?
    Những bức tường lổ loang, khờ dại.
    Màu mực nhoè tan trong cõi hư không.

    Có bao giờ anh thấy phượng đơm bông?
    Nghe day dứt nỗi buồn chiều tháng hạ.
    Hành lang quen giờ lạ
    Chờ bước chân lãng quên.
    Anh hãy về lớp học xưa trong đêm
    Anh sẽ thấy
    Một ngôi sao
    từ ngày xưa
    còn sáng.
    Ngôi sao của nỗi niềm thời trong trắng.
    Nắng lung linh đang theo lối ta về.
    *
    Vẫn biết bây giờ anh đã chẳng còn mơ
    Những giấc mơ ngày xưa anh xem là hạnh phúc.
    Những giấc mơ chẳng bao giờ là thật
    Khi anh quên lối về
    lớp học
    ngày xưa.

    TÌNH YÊU ĐẦU TIÊN
    Khánh Hạ (HB Hương Đầu Mùa)

    Trong em có tình yêu đầu
    Câu ca dao ngọt đằm sâu giọng bà
    Đất đồng mặn mồ hôi cha
    Con cò giống mẹ bóng nhoà hoàng hôn
    Ông còng lưng chuốt tuổi buồn
    Trầu không nhặt nắng têm muôn nỗi niềm

    Trong em tình yêu đầu tiên
    Thơm nồng hơi rượu những đêm gió mùa
    Vườn nhà cây chút lá thưa
    Đất ơi có phải ngày xưa gọi về...

    Ngày xưa gạo đỏ triền đê
    Ngày nay gạo đỏ cơn mê tuổi đời
    Cát sông Hồng vẫn thế thôi
    Gió sông Hồng vẫn hát lời lãng du

    Tuổi thơ ơi, dẫu giã từ
    Tình yêu thứ nhất theo thơ vào đời...


    Tiếng vọng
    Mân Côi ( tặng T.D)
    (Số báo 260 ngày 3-12-98)


    "Chẳng thể nào nói hết đựơc cùng nhau
    Vè những ngày đã qua không trở lại
    Cơn mưa ngâu bên thềm ngồi hát mãi
    Khúc nhớ ngọt ngào đằm sâu.

    Có thể nào nói hết đựơc với nhau
    Những con sóng bạc đầu trôi mải miết
    Hai người đi về hai phương biền biệt
    Vọng tiếng lòng biển ngủ vỏ ốc sâu.

    Có bao giờ nói hết được cùng nhau
    Nỗi thương nhớ đỏ ngắt màu hoa lựu
    Những giận hờn xanh vỏ sấu chua cong.

    Rồi cũng đến ngày mây soi mình dưới đáy sông
    Hoa bìm bìm tím bờ môi con gái
    Tôi cứ đợi bạn nói lời thương mãi
    Mà ngập ngừng cúc đã ngả màu đông.

    Nỗi đợi chờ vơi đầy như dòng sông
    Ngày nước cả rồi lại ngày nước cạn
    Nhịp sóng lên con tim không biết hát
    Biết bao giờ nói hết được cùng nhau.

    Mưa ngoài thềm tháng bảy vẫn mưa ngâu
    Nỗi thắc thỏm rơi hoài cùng tiếng nước
    Giá nói đựơc cùng nhau - ngày qua gió cuốn
    Nỗi thầm thì của những trái tim đau.

    Vẩn vơ mùa hạ
    Đàm Huy Đông
    (báo số 400 ngày 19-8-01)

    Tôi lại đến bên cổng trường tôi
    Nơi có cây phượng vĩ năm nào hoa cũng muộn
    Nơi cách đây nhiều năm - một mình tôi đã đến
    Nhặt cánh phượng cuối mùa, ép niềm đau thi trượt vào tim.
    Nơi cách đây chỉ một vài năm
    Khi những người bạn tôi chưa vướng những chuyện đời, cơm áo
    Mắt hãy còn cháy bỏng khát khao căng buồm trong dông bão
    Vẫn hẹn nhau về.

    Nơi có lần : tôi, mùa hạ và em
    Cùng đứng đợi điều gì - chẳng gọi tên ra được
    Rồi mùa hạ hiểu lòng đổ cơn mưa bất chợt
    Trong lưới mưa điệp trùng tôi tìm thấy tay em.

    Những bạn bè tôi, tất cả, nay đã quên
    Em cũng rẽ những nẻo đường hoa mới
    Cây phượng vẫn nở nhẩn nha những bông hoa cuối
    Như đã quen với tất cả mọi điều

    Tôi lại về bên cổng trường tôi
    Nơi có cây phượng vĩ lúc nào hoa cũng muộn
    Lẽ nào mọi điều đều có thể quen rồi quên được
    Lẽ nào... chúng ta..."

    Viết cho chúng mình ngày ấy
    Hoàng Anh Tú
    03-10-1998

    Tuổi hai mươi tìm về nơi quán lạ
    Tách cà phê độc thoại một mình
    Không hoa trái chỉ nỗi buồn xanh lá
    Không bạn bè - Tuổi mới chỉ lặng thinh.

    Quán cũng lặng không gian không tiếng động
    Mùa thu đương qua bước nhún nhẹ tê người
    Tuổi hai mươi sau một năm chờ đợi
    Giờ cháy giòn trên ngọn nến - bờ môi

    Thơ một khúc vô nghĩa như sinh nhật
    Không nhịp vần - câu cú chẳng thành chi
    Ta viết tặng cho ai không biết nữa
    Tặng cho mình? Cho năm tháng ra đi

    Khao khát quá tiếng HAPPY BIRTHDAY
    Khao khát cả những lời dù đùa cợt
    Nhưng lặng quá - không gian ngồn ngột
    Tuổi đầy lên trên mép một hàng ria...


    NGƯỜI ĐÀN BÀ GÁNH NẮNG - Nguyễn Văn Huy - HHT 383-

    Con đánh cược đời mình bằng những câu thơ
    Để đêm về phù du mây trắng
    Mẹ đánh đổi mình một sương hai nắng
    Trên cánh đồng đầy những hố bom sâu

    Mưa nắng lo âu vai áo mẹ sờn màu
    Con vẫn xa xôi phương trời viễn xứ
    Cây lúa lớn lên từ bàn tay lam lũ
    Cứ tốt tươi như thấu hiểu đất nghèo

    Con chẳng có gì ngoài mơ ước mang theo
    Cùng những câu thơ vụng về con đã viết
    Nhưng tự sâu thẳm trong tim mình con biết
    Để có mùa màng cây lúa đã long đong

    Nơi con đi qua nắng rải thảm cánh đồng
    Bầy chim hót về ấm no hạnh phúc
    Những người đàn bà đảm đang, thuần thục
    Nặng trĩu vai gầy gánh lúa đường xa

    Con đã về trên con đường mẹ đã từng qua
    Và nhận thấy thơ không chỉ là mây trắng
    Thoăn thoắt bước chân người đàn bà gánh nắng
    Như gánh về nhà ăm ắp những niềm vui



    Chiều mưa nhớ mẹ
    Tác giả : Bình Nguyên Trang


    Canh cánh lòng con tất tưởi một vùng quê
    Gương mặt hè là cánh đồng bão tố
    Hạt mẩy rời quê, hạt lép nằm trong ổ
    Có rơm vàng ấm tay mẹ chở che
    Người ta nói con đã quên đường về
    Và câu thơ đã tắt mùi cỏ dại
    Cơn mưa chiều không làm con tê tái
    Về một con đường trơn trượt bấm chân đi
    Mưa ngoài trời mà sao con ướt mi
    Con đã khóc vì con đang nhớ mẹ
    Dẫu không thể, dẫu mưa chiều mờ lối
    Triền đê xưa cũng đã nhói hoa vàng
    Cánh bèo nói gì trong màu tím thở than
    Những dòng sông cũng dài như số phận
    Mẹ đừng ngậm ngùi vì con lận đận
    Những ngả đường chưa biết về đâu
    Ngôi nhà ấu thơ còn lại chút gì
    Than đã tắt mà không người cời lửa
    Rêu đã phủ từng mảng màu vôi vữa
    Bong khỏi tường nhà rơi xuống lòng con
    Có thể bao năm một thứ duy nhất còn
    An ủi mẹ là chú mèo tam thể
    Nó đã quá già nó nương tựa mẹ
    Trong hiu hắt ngày dài mẹ có nó mà vui
    Con sẽ sống làm sao nếu một sớm trong đời
    Người ta nói rằng ta không còn có mẹ
    Mẹ rất kính yêu! Con là đứa trẻ
    Tấm lòng mẹ bao dung sẽ dắt con về.

    Chỉ mình em và chiếc bình pha lê biết
    Bình Nguyên Trang

    Em chẳng biết vì sao em yêu anh
    Dù bao năm chiếc bình hoa của em
    không có hoa hồng anh đến cắm
    Dù những lần chúng ta gặp gỡ
    Tính bằng tháng năm

    Em chẳng biết vì sao em yêu anh
    Dù chỉ có bông hoa cất từ nước mắt
    Nở lòng em hai chữ vô tình

    Rồi đôi khi một mình hong tóc
    Em thương chiếc bình hoa của em
    Chiếc bình pha lê
    Gìn giữ nó khó khăn như giữ gìn hạnh phúc
    Nếu rớt xuống nó sẽ vỡ thành trăm giọt nước mắt
    Giọt buồn đau,
    giọt kiêu hãnh
    giọt hiến dâng
    Nhưng đơn độc làm sao

    Để rồi sau cơn đau
    Chiếc bình nhẫn nại nở đóa hoa màu tuyệt vọng

    Em đã tưới hoa bằng nước mắt của em
    Điều đó chỉ mình em và chiếc bình pha lê biết

    Không đề
    Chi Mai
    ( Tặng Đàm Huy Đông, nhân đọc HHT - SV 247)

    "Em không còn giữ cái vỏ ốc ngày xưa
    Dẫu nhớ lắm không thể nghe biển hát
    Sóng cuốn trôi những lâu đài cát
    Tuổi thơ em xa rồi...

    Em vẫn cồn cào nhớ biển đó thôi
    Những lời gan ruột chỉ đại dương mới hiểu
    Biết ở nơi xa một người thấy thiếu
    Tay nắm tay mình cứ ngỡ gần nhau.

    Không có dịp trở về nơi bãi cát trắng phau
    Gió đưa em về nơi sông Hồng quê nội
    Sông đỏ mặt cho một thời nông nổi
    Em xây lâu đài và khẽ gọi: Biển ơi!

    Dẫu không về phố biển chiều nay
    Nghe trong tim mình rì rào sóng vỗ
    Trăm niềm thương gom thành nỗi nhớ
    Con sóng sông Hồng tìm về với biển khơi.

    Tên em giờ đây sóng xóa đi rồi
    Em viết tên anh trong ngàn con sóng
    Giữa chúng mình bây giờ là biển rộng
    Sóng bờ em xô dạt tới bờ anh."

    (hht số 245 ngày 22-10-98)



    CHÁY HỒNG KỶ NIỆM
    (Nguyễn Hữu Thắng – Hải Phòng)


    Sinh nhật em mười hai ngọn nến hồng
    Mười hai năm, kỷ niệm giờ cháy bỏng

    Ngọn thứ nhất có chân em lóng ngóng
    Trong đôi dép to, chị dắt tới trường
    Ngọn thứ hai có hoa cỏ ven đường
    Tiếng cười giòn tan – trò ú tim thuở nhỏ
    Ngọn thứ ba có mây và gióông
    Bông cúc xinh trong lọ mãi chẳng tàn.
    Ngọn thứ tư có chiếc nghế, chiếc bàn
    Em cùng chị gắn bó bao năm tháng
    Ngọn thứ năm có lời cô giảng
    Đôi mắt xinh chăm chú nghe bài
    Ngọn thứ sáu có những tháng ngày
    Chị chạy lô…như con trai ấy nhỉ
    Ngọn thứ bảy có nỗi buồn của chị
    Khi xa nhà, em khóc rưng rưng
    Ngọn thứ tám có lễ hội tưng bừng
    Cô công chúa, bộ váy hồng…em đó
    Ngọn thứ chín là ô cửa nhỏ
    Để em nhìn thấy chị, dù xa
    Ngọn thứ mười có dáng của mẹ cha
    Có hình của mẹ - tặng chị này !(chị xem lúc nhớ)
    Ngọn mười một gửi về chị, nơi đó
    Sưởi ấm lòng khi Hà Nội mùa đông
    Ngọn mười hai…mười hai ngọn nến hồng
    Tuổi của em và một thời của chị
    Bước chân em không còn bỡ ngỡ
    Vững bước trên đường chị đã từng qua.


    .......
    Quick reply to this message Trả lời       

  2. #2
    Ðến Từ
    Thành phố Bạc Liêu
    Thành Viên Thứ: 6541
    Giới tính: Nữ
    Bài gửi
    1.272

    Ðề: Dòng đời đã đưa tôi nhanh xa tuổi học trò....!

    nhớ kái ngày mặc áo dài trắng và áo dài xanh........
    ...tôi không phải là loại người kiên nhẫn nhặt những mảnh vỡ đem gắn lại với nhau rồi tự nhủ rằng những vật chắp vá ấy cũng coi như mới.Cái gì đã vỡ là đã vỡ.Và tôi thà nhớ lại khi nó tốt đẹp nhất còn hơn là chắp vá lấy được để rồi suốt đời lại thấy những chỗ vỡ ấy...

  3. #3
    Ðến Từ
    Huyện Giá Rai
    Thành Viên Thứ: 29950
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    9

    Ðề: Dòng đời đã đưa tôi nhanh xa tuổi học trò....!

    Người đàn bà gánh nắng rất hay.
    [CENTER][FONT=Times New Roman][SIZE=4]Nguyễn Quốc Bảo[/SIZE][/FONT][/CENTER]
    [CENTER] [/CENTER]

Nhãn