Kính gửi Ngài chủ tịch của đất nước Trung Quốc to lớn và hùng mạnh!

Có lẽ cháu quá nhỏ bé nên cũng chẳng cần giới thiệu tên tuổi làm chi, xin Ngài hãy cứ gọi cháu là Việt Nam!

Hôm nay, một ngày hè oi ả trên đất Việt, khi cháu đang cố gắng để vượt qua kì thi Tốt Nghiệp và thi Đại Học sắp tới thì được biết một tin thật đau lòng: đất nước Trung Quốc của Ngài đang muốn thôn tính và chiếm đoạt 2 quần đảo xinh đẹp Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Dù đang rất mệt mỏi và lo lắng cho kì thi sắp tới nhưng điều này khiến một công dân của nước Việt Nam dân chủ cộng hoà như cháu không khỏi lo lắng và sợ hãi.

Từ bé đến giờ, cháu - một cô gái Việt Nam - đã rất hâm mộ đất nước Trung Quốc của Ngài. Cháu thích xem những bộ phim võ hiệp thời xưa của Trung Quốc hơn phim tài liệu lịch sử Việt Nam. Cháu yêu thích những danh lam thắng cảnh của Trung Quốc hơn cả những cảnh đẹp của Việt Nam. Cháu thích ăn đồ ăn Trung Quốc hơn bát cơm quả cà dân dã của Việt Nam ( khi phải thú nhận điều này cháu cảm thấy rất xấu hổ và có lỗi với quê hương mình).

Thưa Ngài chủ tịch tối cao, cháu dường như đã coi Trung Quốc như một quê hương thứ hai của mình, thế nên cháu thực sự bàng hoàng khi hay tin Trung Quốc gây hấn với Việt Nam thương yêu của cháu.

Từ hàng trăm năm nay, trên tấm bản đồ Thế Giới đã phân chia rõ ràng ranh giới chủ quyền lãnh thổ, các nước yên ổn hoà bình làm ăn và hợp tác hữu nghị với nhau như anh em ruột thịt. Thế nhưng cháu thật không ngờ đất nước Việt Nam xinh đẹp của cháu, Tổ Quốc vô vàn kính yêu của cháu lại đang bị chính "người anh em" thân thiết nhất dần dần cướp đi khối tài sản to lớn đáng tự hào.

Trong tâm tưởng cháu bây giờ vẫn đang hiện rõ lên mồn một hình ảnh Ngài chủ tịch đáng kính của Việt Nam bắt tay thân thiết với Ngài trong những lần giao lưu hai nước. Liệu tình cảm thân mật đó, những nụ cười trìu mến đó của Ngài có còn dành cho đất nước Việt Nam của cháu không?

Đất nước Trung Quốc của Ngài to lớn hơn Việt Nam rất nhiều, khoáng sản của các Ngài cũng trù phú và màu mỡ hơn Việt Nam rất nhiều, vậy tại sao đất nước của Ngài lại muốn cướp đi niềm tự hào bé nhỏ của quê hương cháu? Cháu cảm thấy rất buồn vì điều này.

Lặng lẽ đứng nhìn một phần máu thịt đất nước mình đang dần bị thu nhập vào Trung Quốc, cháu thấy tim mình quặn thắt lại.

Tuy cháu may mắn được sinh ra vào thời bình nhưng những đau thương mất mát trong chiến tranh của đất nước cháu hiểu hết. Cháu ghét chiến tranh, cháu sợ cảnh chết chóc, cháu yêu hoà bình và cháu yêu Việt Nam. Chắc hẳn Ngài cũng biết con người Việt Nam hiền lành và ôn hoà nhưng cũng rất nóng nảy và bốc đồng, bởi người Việt Nam yêu nước. Con người Việt Nam không thích chiến tranh nhưng cũng không thể ngồi yên trước cảnh đất nước mình đang bị thôn tính như thế.

Thưa Ngài chủ tịch vĩ đại, chắc hẳn một con người có trái tim nhân ái và bao dung như Ngài không muốn thấy cảnh chiến tranh đâu nhỉ. Chứng kiến cảnh con dân nước mình đổ máu trong thời bình này thì còn gì đau khổ hơn với một người cầm quyền đứng đầu nhà nước như Ngài. Nhưng nếu như cuộc đàm phán giữa hai nước không thành công thì có lẽ chuyện gì đến cũng sẽ phải đến thôi.

Với một đất nước giàu có và hào phóng như Trung Quốc thì 2 quần đảo nhỏ bé Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam chẳng đáng là bao, nhưng nó lại là niềm tự hào, là khối tài sản không nhỏ của người Việt yêu độc lập.

Lẽ ra lúc này cháu đang phải cố gắng cho việc học và ôn thi, nhưng với tư cách là một con dân Việt Nam, cháu không thể tỏ ra thờ ơ, hờ hững trước tình hình thế sự to lớn của đất nước. Vì cháu biết rằng một khi Việt Nam có chiến tranh thì cháu sẽ chẳng được ngồi học yên ổn trên ghế nhà trường nữa.

Cháu biết sức cháu nhỏ không thể giúp gì được cho đất nước nhưng những người yêu nước như cháu thì rất nhiều, và cháu tin rằng sức mạnh tình yêu đó có thể đánh bại mọi kẻ thù muốn nhăm nhe xâm lăng đất Việt.

Thưa Ngài, cháu hi vọng Ngài sẽ hiểu cho tâm sự của một đứa con gái nhỏ bé như cháu nói riêng và toàn bộ dân tộc Việt Nam nói chung. Người Việt Nam yêu đất nước Việt Nam!

Có lẽ cháu đã làm phiền Ngài nhiều rồi, cháu xin dừng bút tại đây, bức thư tuy không dài nhưng đã nói lên được phần nào tâm tư trong lòng cháu. Cháu chúc Ngài có sức khoẻ tốt, chúc đất nước Trung Quốc luôn tươi đẹp. Và cháu mong rằng Trung Quốc và Việt Nam mãi mãi là những người bạn thân thiết của nhau!

Thân ái!

Kí tên: cô gái Việt Nam


Tôi biết rằng bức thư này sẽ chẳng bao giờ có cơ hội đến được tay của chủ tịch nước Trung Quốc và sẽ có không ít người cười vào mặt bảo tôi rảnh quá, nhưng tôi hi vọng các bạn - những người dân Việt Nam hãy biết lên tiếng để bảo vệ Tổ Quốc mình hay ít nhất chỉ là nói một câu "Tôi yêu Việt Nam"






Cô gái Việt Nam thân mến
Tôi đã đọc lá thư này trong lòng vô cùng xúc động và tự hào về lời trần tình hết sức chân thành , thẳng thắn bày tỏ nỗi niềm của cô với ngài chủ tịch nước Trung Quốc.
Cho dù lá thư này có tới tay của chủ tịch nước Trung Quốc hay không? Nhưng nó đã tới phương trời Anh Quốc xa xôi mà tôi đang sinh sống . Tôi sẽ đem nó giới thiệu trên những diễn đàn cho mọi người dân Việt Nam và Trung Quốc yêu chuộng hòa bình trên toàn thế giới này đọc nó , mọi người sẽ cảm thông và đồng tình với mong ước của cô nói riêng và toàn dân Việt Nam nói chung.
Quả thật đất nước Việt Nam có nhỏ bé về địa lý . Nhưng tinh thần yêu nước , yêu tự do hòa bình thì thật là to lớn vĩ đại. Nhân dân Việt Nam đã từng trải qua bao cuộc chiến tranh tàn khốc, để giành lại từng tấc đất với quân xâm lược . Từ bọn bành trướng bá quyền Trung Quốc thời xa xưa ,tới bọn thực dân , đế quốc thời nay . Máu đã chảy thành sông , xương đã chất thành gò trên mảnh đất này. Những bài học lịch sử còn sáng ngời trong mọi thế hệ. Chúng không khuất phục được nhân dân ta. Những cuộc chiến tranh thần thánh của dân tộc Việt Nam luôn là niềm tự hào khắc ghi vào trang sử vàng của dân tộc. Chúng ta không hề sợ bạo tàn và bọn gây chiến tranh phi nghĩa kia , chúng sẽ phải chuốc lấy thất bại hoàn toàn.
Tiếng nói của mọi tầng lớp nhân dân trong và ngoài nước lúc này, sẽ là nguồn động viên thần diệu , tiếp thêm sức mạnh cho các chiến sĩ cả nước , đoàn kết một lòng ,đập tan những âm mưu xâm lược của ngoại bang.Bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ của tổ quốc ta hôm nay và mai sau.
Xin cám ơn cô gái Việt Nam đã dũng cảm viết lá thư này. Chúc cô hạnh phúc và thành công . Tôi luôn ủng hộ ‎lý tưởng cao đẹp của cô . Chúng ta cùng hô vang lên tiếng gọi của non sông đất nước : Tôi Yêu Việt Nam .
Thân ái Vũ kim Thanh