Trang 14/15 Đầu ... 412131415 cuối
kết quả từ 157 tới 168 trên 171

Thơ Nguyên Hữu

  1. #157
    Ðến Từ
    Hà Nội
    Thành Viên Thứ: 429545
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    178

    Reply: Thơ Nguyên Hữu

    TRỐNG RỖNG

    Tôi về đâu? Con tim hờn ngúng nguẩy
    Gót chân đau trong đầy dẫy nỗi đau
    Chỉ đường biết đâu là chỗ khác mầu
    Mà lặng lẽ bàn chân vừa lộ dấu...

    Chiếc lá già chán đời chẳng níu, bấu
    Thinh lặng rơi, rõ thẩm thấu thế thời
    Nằm hong khô cạnh vết máu hong phơi
    Tìm rữa-mục trong hồn người từng trải...

    Cơn gió nào giật mình rồi lải nhải
    Trên lùm cây làm sợ hãi cỏ non
    Xanh xanh mãi bao năm tháng vẫn còn
    Non như thể chẳng còn non hơn thế...

    Bàn tay chìa đóng vai người tử tế
    Ôm thinh không, ôm nắng-gió-mây-trời
    Sao không ôm bàn chân ứa máu tươi
    Theo dòng đời mãi rồi theo nào kịp...

    Đôi mắt như những kẻ chuyên lừa bịp
    Khẽ sáng lên như được dịp kiếm tiền
    Làm vỡ vụn đâu đó chút bình yên
    Rơi xuống đường, bàn chân trần run rẩy...

    Con đường dài đã đi đâu được mấy
    Đâu điểm dừng? Mà chỉ thấy cô đơn
    Máu vẫn chảy và đau vẫn từng cơn
    Quay mặt lại. Về đâu? Cơn đau mới...

    13-03-2020
    Nguyên Hữu

  2. #158
    Ðến Từ
    Hà Nội
    Thành Viên Thứ: 429545
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    178

    Reply: Thơ Nguyên Hữu

    VỀ BÊN MẸ

    Mai sẽ về với mẹ
    Rũ bỏ chốn phồn hoa
    Những cạm bẫy sa đà
    Vùi sâu trong lòng đất...

    Mẹ nào so được-mất
    Như một mớ con người
    Nơi mẹ có nụ cười
    Con hái cài giấc ngủ...

    À ơi... câu thần chú
    Con lấy lại tuổi thơ
    Bụi đời sạch bất ngờ
    Kiếp phù du hết nợ...

    Ngủ đi, đều nhịp thở
    Ác quỷ và đêm dài
    Cũng chấm dứt - ngày mai
    Con được về bên mẹ...

    15-03-2020
    Nguyên Hữu

  3. #159
    Ðến Từ
    Hà Nội
    Thành Viên Thứ: 429545
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    178

    Reply: Thơ Nguyên Hữu

    XIN HÃY LÀ KỈ NIỆM
    (Tam bát cửu)

    Anh về đi
    Chúng ta chẳng còn gì ngoài kí ức
    Giấu kín nhé anh! Rồi có lúc mơ về…

    Những hẹn thề
    Từng làm em mụ mê bao ngày-tháng
    Cũng đã cho em nhiều giọt đắng vô hình…

    Lặng một mình
    Mới thấy người vô tình ghê đến vậy
    Bước qua đời nhau là chẳng thấy nhau rồi…

    Hạnh phúc rơi
    Trên môi anh nụ cười viên mãn thật
    Em cũng có rồi, có một suất giống anh…

    Về nhé anh
    Gia đình nhỏ mong manh nên gìn giữ
    Ta tạm biệt nhau, kẻo mất thứ ta cần…

    16-03-2020
    Nguyên Hữu

  4. #160
    Ðến Từ
    Hà Nội
    Thành Viên Thứ: 429545
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    178

    Reply: Thơ Nguyên Hữu

    NGUYÊN NHÂN

    Ai cũng tìm cho mình một cái cớ
    Để bào chữa cho những sai lầm
    Cũng chỉ là cố bấu đi mầm
    Mai lại nẩy nhiều trồi
    Ngồi bấu…
    Ai cũng nghĩ mình không hề xấu
    Chỉ tại người
    Chỉ tại đời
    Do nọ
    Do kia…
    Thế mới khổ
    Đẹp đầy một ổ
    Ai đẹp hơn mới vỡ tổ chào mào…
    Tôi đã từng ngộ nhận thanh tao
    Khi gặp chuyện lại là bào chữa
    Cơm khuấy nhiều
    Bảo sao trả vữa
    Chán người dùng
    Dưng dửng những người nghe…
    Ai cũng cố kéo ai đó về phe
    Bầy đàn thế
    Đông thì không phải sợ
    Tốt hay xấu
    Cũng chỉ là cái cớ
    Biểu quyết xem
    Ớ…
    Đa số tán thành
    Thật-giả mong manh
    Không chân thành viện cớ…

    18-03-2020
    Nguyên Hữu

  5. #161
    Ðến Từ
    Hà Nội
    Thành Viên Thứ: 429545
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    178

    Reply: Thơ Nguyên Hữu

    THẤY ĐÁM TANG
    (Nhị kiu kiu)

    Ngày xưa
    Thấy đám tang tiễn đưa thì phải cúi đầu
    Không cần nói cũng hiểu được tấm lòng nhau…

    Ngày nay
    Thấy đám tang. Dủi thay. Họ quay ngoắt đầu
    Hơ vía-vái, lầm rầm câu chú? đuổi mau…

    Ngày mai
    Thấy đám tang của ai. Xin hãy cúi đầu
    Luân hồi gặp, chỉ là vay trước trả sau…

    Nhắc nhau
    Để cho thế hệ sau biết một điều rằng
    Lễ giáo: cúi đầu khi thấy-gặp đám tang

    20-03-2020
    Nguyên Hữu

  6. #162
    Ðến Từ
    Hà Nội
    Thành Viên Thứ: 429545
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    178

    Reply: Thơ Nguyên Hữu

    TÌM MỘNG

    Nghèo đói
    Vẫn tới
    Mộng hoa
    Còn xa…

    Lặng lẽ
    Cười khẽ
    Xa… buồn
    Thê lương…

    Cứ tưởng
    Là hướng
    Kim tiền
    Sướng điên…

    Nhào đến
    Tìm kiếm
    Đắng lòng
    Khổ không?...

    Giấc mộng
    Chẳng giống
    Chán đời
    Buông xuôi…

    22-03-2020
    Nguyên Hữu

  7. #163
    Ðến Từ
    Hà Nội
    Thành Viên Thứ: 429545
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    178

    Reply: Thơ Nguyên Hữu

    MỊ KHÚC TUỔI GIÀ

    Râu dài, tóc bạc dung mạo vẫn
    Tráng kiện nhưng mà sợ một mai
    Hoang vu vắng vẻ cây già bão
    Nghĩ nghĩ, suy suy ngậm ngùi này...

    Tóc trắng phai mầu mây phủ núi
    Đứng giữa âm dương thấy chạnh rồi
    Trông con ngắm cháu ơ hay tiếc
    Đau đau, đớn đớn nhẽ nào... hay...

    Thấp thoáng sương bay vờn gió biệt
    Bạch vân hương khói thút thít gì?
    Bụi trần tắm gội đâu nghi ngút
    Nát cõi phù sinh tiếc nữa chi?...

    Thôi thì lên cầu Vương Mẫu tẹo
    Thuốc Trường sinh? thất vọng lắc đầu
    Qua Nam Tào mượn Bút Chú Tử
    Hết mực buồn nước mắt trời ngâu...

    Ôi... ôi... ghê thay vòng tạo hóa
    Đành thì kệ - số trời sắp đặt
    Cứ vui vầy giấc mộng hôm nay
    Chén tửu nồng cuồng quay cái đã...

    Đuổi giấc mơ ngày mai xa mãi
    Nâng gót tiên ngoạn cảnh cõi trần
    Sớm rượu, trưa trà, thơ cái đã
    Gật gù ngẫm thế há buồn chi?...

    26/01/2014
    Nguyên Hữu

  8. #164
    Ðến Từ
    Hà Nội
    Thành Viên Thứ: 429545
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    178

    Reply: Thơ Nguyên Hữu

    NHÌN ĐỜI NGẪM MÌNH

    Gót tiêu dao sương khói mịt mùng
    Đây mây ngàn, đâu rồi cánh Hạc
    Cõi trần thế cuồng quay thay đổi
    Mưa nắng cuộc đời hay chửa, ôi...

    Buồn tuổi già mai rơi về cội
    Nước về nguồn bồi đắp tương lai
    Rữa gót chân gốc rễ còn cần
    Nuôi cành lá xum xuê hậu thế...

    26/01/2014
    Nguyên Hữu

  9. #165
    Ðến Từ
    Hà Nội
    Thành Viên Thứ: 429545
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    178

    Reply: Thơ Nguyên Hữu

    MẸ ĐIÊN

    Mẹ vẫn là mẹ
    Một người mẹ điên
    Còn chút dịu hiền
    Ôm con của mẹ...

    Xin lỗi con nhé
    Cuộc đời không thương
    Tẩm thấm bụi đường
    Giờ thêm con nữa...

    Xin lỗi con nữa
    Họ đều có cha
    Mẹ chẳng nhớ mà
    Hai ta không có...

    Bụi vui trong gió
    Vào mắt mẹ thôi
    Mấy hạt bụi đời
    Quen rồi con ạ...

    Hôn con vào má
    Chẳng nhớ lời ru
    Chỉ có đu đưa
    Vụng về... con ngủ...

    Cuộc sống thiếu-đủ
    Ai biết ngày mai
    Trận cười bi hài
    Điên thêm ngày nữa...
    Đi tìm thuốc chữa
    Giảm nghiệp cuộc đời
    Thơ cũng cạn lời
    Phát điên... nức nở...

    26-03-2020
    Nguyên Hữu

  10. #166
    Ðến Từ
    Hà Nội
    Thành Viên Thứ: 429545
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    178

    Reply: Thơ Nguyên Hữu

    CÔ ĐỘC 1

    Nhìn trời mưa gió sụt sùi
    Quây đời hơi lạnh bùi ngùi khóc van
    Đông ơi mai mốt đông tàn
    Thương mùa mây khóc với van cả chiều
    Ngàn lau xơ xác tiêu điều
    Gầy khô đứng lặng bóng chiều đường mưa
    Mùa đi ai khóc? ai đưa?
    Bận rồi cuộc sống tìm mua nụ cười
    Ngày mai xuân đến đây rồi
    Mùa xuân đón rước, đông thời đành quên
    Hạt mưa lác đác đảo điên
    Lắng chiều khô tạnh lại phiên sương gầy
    Buồn nào đông ở đâu đây
    Rùng mình cái lạnh dương bầy chút âm
    Co ro ôm nắm nhủ thầm
    U minh phảng phất, lạnh ngâm hãi hùng
    Bỏ đời tia sáng cuối cùng
    Thương người đơn chiếc bùng nhùng tâm tơ
    Thả hồn theo gió lắc lư
    Dạt trong bóng tối hồn thừ đi đâu?
    Tựa nương bóng tối một mầu
    Đêm đen ai hỏi buồn rầu xác thân
    Thu lu giải thoát có cần
    Tịnh tâm nhờ cứu xa gần ai hay
    Kiêu căng bóng tối bủa vây
    Xô tâm, cướp trí tranh gây hãi hùng
    Hồn bấu thân xác kì cùng
    Đêm buông, lạnh trách khuất cùng mùa đông...

    26/01/2014
    Nguyên Hữu

  11. #167
    Ðến Từ
    Hà Nội
    Thành Viên Thứ: 429545
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    178

    Reply: Thơ Nguyên Hữu

    CÔ ĐỘC 2

    Đem mình vất phứa vào đêm
    Oán nặng hay rứa ngoài thềm nài van
    Sương khô vài bộ lại than
    Lạc bầy gào khóc tiếng khàn trời mưa
    Rúm co sợ hãi hay chưa
    Sống đời nặng nghiệp mấy vừa sao tan
    Rủ nhau huệ trướng tràn lan
    Mơ chi trăng sáng lậy van nữa gì
    Tịnh tâm thay đổi mình đi
    Không theo ánh sáng mai thì về đâu?
    Thâm cao cũng gãy nhịp cầu
    Rồi đời xơ xác khúc rầu réo kêu
    Tu nhân tích đức được nhiêu
    Mà khi nhắm mắt gào kêu cô hồn
    Không hương, không khói, không không,...
    Ngẩn ngơ cô quạnh yếu lòng, mềm chân
    Hận đời oán thán si sân
    Tích tụ năm tháng nặng dần nghiệp to
    Răn mình người hát, kẻ hò
    Tu đi mai nhé ban cho áo-quần
    Mũ cao, đai rộng đường trần
    Lầu son, gác tía bội phần vinh hoa
    Đừng tham găm túi đầy quà
    Say đêm ái dục thịnh tà hoang truy
    Dòng đời ma quỷ thịnh suy
    Tìm mình, lầu ái lạy quỳ hồn buông
    Ai đưa? ai tiễn? lặng buồn
    Nén nhang, bát nước, cô hồn lang thang
    Giật mình một vòng tuần hoàn
    Thu thân sợ hãi vẳng ngàn tiếng than...

    26/01/2014
    Nguyên Hữu

  12. #168
    Ðến Từ
    Hà Nội
    Thành Viên Thứ: 429545
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    178

    Reply: Thơ Nguyên Hữu

    PHÓ NHÁY

    Em luôn là mùa Xuân
    Vẫn đẹp trong tầm ngắm
    Nín thở và anh bắn
    Thế là ảnh ra đời...

    Nhiều thứ chẳng cần lời
    Chỉ nhìn thôi là hiểu
    Thêm một chút năng khiếu
    Đó: nghệ thuật ra đời...

    Mác danh nhỏ em ơi
    Chỉ là anh phó nháy
    Vì đam mê mà cháy
    Giữ chút đẹp cho người...

    Giữ thêm cho cuộc đời
    Những vui cười, đau khổ
    Ngày đêm anh sẽ cố
    Nhiều nín thở, bóp cò...

    30-03-2020
    Nguyên Hữu

Trang 14/15 Đầu ... 412131415 cuối