Trang 2/2 Đầu 12
kết quả từ 13 tới 20 trên 20

Anh Hàng Xóm

  1. #13
    Ðến Từ
    Tỉnh Khác
    Thành Viên Thứ: 173668
    Giới tính: Nữ
    Bài gửi
    78

    Reply: Anh Hàng Xóm

    Chương 11: Ghen tị

    Kính coong...

    - Ai đấy ạ?

    - Chị là Linh đây!

    -...

    Cạch...

    - Chào em! Chị mang pizza này! Ăn không?

    Tôi nhìn chị đang hớn hở với hộp pizza trên tay. Tôi chỉ gật đầu và cười gượng gạo. Tôi không thích chị lắm. Thực sự thì chị chẳng có gì để ghét cả. Chị xinh đẹp, trẻ trung, tính cách chỉ hơi trẻ con chút nhưng tốt bụng, biết quan tâm đến người khác. Nhưng tôi vẫn không thích chị, tôi cũng chẳng biết tại sao nữa. Có lẽ vì... chị là vợ tương lai của anh Phong.

    Phải, tôi ghen đấy. Tôi ghen vì chị đột ngột xuất hiện rồi tự nhiên được trở thành vợ của anh ấy. Trong khi tôi biết anh được 2 năm, quen nhau được một thời gian rồi nhưng chẳng là gì của anh ấy. Thật sự là "ngược đời".

    Mà nói thật là tôi thấy hai anh chị ấy chẳng hợp nhau gì cả. Một người tính cách trẻ con, hay nói nhiều, chắc cũng thích nhõng nhẽo nhưng lại cưới một người chẳng quan tâm gì lắm, chỉ công việc và công việc, khó lòng mà chiều chuộng người khác. Mỗi người một tính cách khác nhau thế thì yêu đương làm gì cho mệt xác?

    Chị khéo léo cắt pizza rồi đưa một miếng cho tôi. Tôi nhìn mà thèm quá. Sáng nay bố mẹ đi sớm nên chẳng có gì ăn. Cho nên tôi cứ ôm cái bụng mãi thôi. Trời thì nắng nóng, ngại ra khỏi nhà đi ăn lắm. Ghét thì ghét nhưng trước hết cứ lấp đầy cái bụng béo đã, có gì thì tính sau. Lòng tự trọng của tôi đã mất từ lâu rồi, bây giờ tôi chẳng còn tâm trí để thể hiện lòng tự trọng của mình nữa.

    Tôi ăn ngấu nghiến mà không để ý đến chị. Chị chỉ nhìn tôi rồi cười nham hiểm. Tôi bắt đầu thấy sợ nụ cười đó.

    - Chị không ăn sao?

    - Không! Em cứ ăn đi! Ăn hết cũng được! Chắc em đói lắm phải không?

    - Vâng!- Tôi cười.

    "A! Sao đau bụng thế nhỉ?"

    Tôi đặt miếng pizza đang ăn dở vào hộp, tay ôm bụng đau đớn. Càng lúc nó càng đau. Tôi sợ hãi chỉ vào phòng bên cạnh.

    - Chị ơi! Phiền chị vào phòng kia, ở đấy có một hộp y tế treo bên cạnh tủ, chị lấy cho em lọ thuốc giảm đau! Em đau bụng quá!

    Chị cứ ngồi yên đó, không quan tâm gì đến lời khẩn khoản của tôi. Vì đau quá nên tôi không thể đứng dậy nổi. Chị cúi mặt xuống, khóe miệng nhếch lên.

    - Chị Linh! Cứu em! Lấy cho em với! Em đau chết mất!

    Chị chậm rãi đứng dậy, quay mặt về phía tôi. Tôi sợ hãi hét lên khi nhìn thấy khuôn mặt chị.

    - Ma!

    Chị đến gần, túm tóc tôi rồi kéo lên.

    - Mày nói ai là ma?

    Đôi mắt đen láy của chị bỗng chuyển sang đỏ rực, làn da trắng hồng bỗng xanh xao và lạnh ngắt như những xác chết trong phim mà tôi hay xem. Tôi mở to mắt nhìn chị, mồ hôi toát ra đầm đìa, ướt hết cả lưng áo, cơn đau bụng dữ dội vẫn còn đó, nhưng nhìn chị thế này thì tôi chẳng còn tâm trí mà ôm bụng kêu đau nữa.

    - Chị... chị hại tôi? Chị bỏ thuốc vào pizza sao?

    - Hahahahahahaha...

    Chị cười lớn, tiếng cười vang lên trong căn nhà thật ghê rợn. Chị nắm lấy tóc tôi chặt hơn, đôi mắt càng lúc càng lộ rõ sự tức giận tột cùng. Chị gằn giọng:

    - Cũng vì mày nên tao mới phải làm như thế!

    - Tôi... tôi đã làm gì chứ? Chúng ta mới gặp nhau thôi mà!

    - Tao với anh Phong sẽ đến với nhau nếu không có sự xuất hiện của mày! Chắc chắn mày sẽ phá hoại hạnh phúc của tao! Tao không thể để chuyện đó xảy ra được! Mày phải chết! Mày phải chết!

    - Không! Sao tôi lại có thể phá hoại hạnh phúc của chị được? Tôi không làm thế! Xin chị... xin chị hãy tha thứ cho tôI!

    - Đã quá trễ rồi! Bất cứ ai cản đường tao đều phải chết! Mày cũng thế thôi!

    Chị thả tôi xuống, cơn đau bụng lại đến với tôi. Tôi đau đến mức không thở nổi. Trong người tôi nóng như lửa đốt. Tôi nằm lên sàn nhà, giãy giụa một cách đau đớn. Tôi khóc, hai tay run rẩy chắp lại vào nhau.

    - Tôi cầu xin chị đừng giết tôi! Tôi sẽ không phá đám hạnh phúc của hai người đâu! Tôi thề đấy!

    Chị lại cười, nụ cười lần này còn ghê hơn trước.

    - Đã quá trễ rồi!

    Chị búng tay một cái, bây giờ không chỉ ở bụng nữa mà toàn thân tôi đều nóng lên, đau đớn. Hình như da thịt của tôi đang dần mất đi. Tôi giơ bàn tay lên, nó đang tan dần, sau đó là chân và dần dần đến người... Trước khi biến mất, tôi chỉ kịp nhìn chị vẫn đang cười man rợ, đôi mắt thù hận nhìn tôi trân trân, khóe miệng nhếch lên...

    "Đó là cái giá mày phải trả khi là người thứ ba!"

    ...

    Tôi bật dậy, khắp người ướt đẫm mồ hôi. Tôi sợ hãi bật đèn lên, lấy tay quệt mồ hôi trên trán. Tôi ngó nghiêng xung quanh, thở phào nhẹ nhõm. Hóa ra đó chỉ là một giấc mơ.

    Bây giờ là 12 giờ đêm. Chắc do mệt quá nên tôi đã ngủ từ lúc nào không biết.

    Tôi xuống tầng, cả nhà chìm trong bóng tối và im lặng. Bây giờ đã quá khuya rồi. Bố, mẹ và Hemi chắc đang say giấc.

    Tôi bật điện, lấy chai sữa trong tủ lạnh và uống một cách vội vàng. Người tôi vẫn run lên sau giấc mơ đó. Chắc là tôi đã bị ám ảnh về chị ấy và những bộ phim ma mà mình hay xem. Khuôn mặt chị ấy thật đáng sợ.

    Bây giờ tôi đã cảm thấy khá hơn một chút. Tôi lại lên tầng, ngồi cạnh cửa sổ và ngắm nhìn thành phố lúc nửa đêm. Cả khu này đã tắt hết đèn. Chỉ có ngoài đường lớn mới để điện thôi. Khoảng cách xa quá, tôi không thể nhìn ra ngoài được.

    Bỏ hết mọi ánh nhìn ra ngoài đường lớn, tôi hướng đến... căn phòng của anh. Nhưng... cửa sổ đã đóng mất rồi, tôi chẳng thể nhìn thấy gì bên trong.

    Thế cũng tốt, tôi sẽ không phải suy nghĩ nhiều nữa. Chỉ cần nhìn với khoảng cách thế này thôi đã quá đủ rồi. Tôi chống cằm, nhìn trân trân vào cánh cửa sổ màu trắng của phòng anh, trong đầu tự hỏi không biết anh đang làm gì, anh đã ngủ chưa, anh còn xem tivi nữa không...

    Cạch...

    Tôi nghiêng người ra đằng sau. Cánh cửa màu trắng đó... đã được mở ra trong phút chốc. Và sau đó... phía trước... cách mặt tôi vài chục mét... là người con trai đó... Mái tóc, đôi mắt... không thể nhầm được.

    Tôi chết điếng trong vài giây...

    Anh nhìn tôi ngạc nhiên. Anh vẫy tay về phía tôi. Còn tôi thì cứ ngồi đó đơ mặt nhìn anh, cái miệng thì cứ há ra chẳng biết để làm gì.

    Sau khi định hình được, tôi vội cúi xuống rồi chạy sang một bên để tránh anh. Anh đã cố gắng gọi nhưng tôi không thể nhìn ra được.

    Tôi tự bịt miệng mình để ngăn không cho tiếng thút thít bị bật ra ngoài. Tôi nhắm mắt lại, nước mắt lại tiếp tục rơi.

    Hai năm chờ đợi, hai năm mong mỏi, hai năm khát khao... Hàng ngày hàng giờ tôi đều chạy bằng được lên phòng và nhìn sang nhà anh. Nhưng đáp lại tôi luôn luôn là một màu tối đen như mực. Một căn phòng rộng rãi, trống vắng, tối tăm luôn ở đó nhìn tôi với ánh mắt mỉa mai.

    "Anh ta không có ở đó đâu! Mày đừng chờ đợi nữa!"

    "Không! Anh ấy sẽ xuất hiện! Nhất định sẽ xuất hiện mà!"

    Cuối cùng thì anh ấy cũng xuất hiện, và chúng tôi có thể nhìn thấy nhau. Nhưng sao thế này? Bao nhiêu năm chờ đợi, về sau gặp được rồi thì mình lại phải trốn tránh và khóc trong một góc phòng. Vui lắm sao? Sung sướng lắm sao?

    Tôi nghiêng người, hơi ngó đầu ra để xem xét tình hình. Anh không còn ở đó nữa, nhưng đèn phòng vẫn bật. Tranh thủ lúc không có anh, tôi khép cửa sổ lại rồi kéo rèm Doremon vào để không phải nhìn thấy anh nữa.

    Anh không cười như mọi khi, chỉ giơ tay lên vẫy vẫy như vậy thôi. Tôi vừa vui vừa hụt hẫng. Anh đã chán ghét tôi rồi sao? Vài tháng không gặp đã đành, bây giờ lại còn xuất hiện thêm cô vợ tương lai xinh đẹp, đảm đang thì anh còn chú ý gì đến tôi nữa?

    Tôi thờ dài, thả mình vào chiếc giường đệm êm ái để thư giãn. Thế nhưng tôi vẫn chẳng thể yên ổn khi suy nghĩ về anh cứ ám lấy tâm trí tôi. Những tháng ngày mong chờ có lẽ sẽ kết thúc ở đây...

    ***

    "Cause I don't wanna lose you now
    I'm lookin' right at the other half of me
    The biggest scene is set in my heart
    There's a space, but now you're home
    Show me how to fight for now
    And I'll tell you, baby, it was easy
    Comin' back into you once I figured it out
    You were right here all along..."

    - Alô?

    - Minh Anh à? Sao tối qua cậu không sang nhà tôi?

    - Tôi bận lắm! Thôi nhé!

    - Ơ... Nhưng mà...

    Tít...

    ...

    Một lúc sau...

    Kính coong...

    - Ai đấy?

    - Cháu, Duy Anh đây ạ!

    Cạch...

    - Cháu chào bác!

    - Cháu vào đi!

    - Minh Anh đâu ạ?

    - Con bé đang ngủ! Để bác gọi nó dậy nhé?

    - Dạ thôi ạ! Bác cứ làm việc đi, để cháu gọi cho! Cháu lên gác đây!

    - Ừ! Phiền cháu hộ bác!

    Tôi nghe thấy tiếng chân đang tiến đến phòng mình... Càng lúc càng gần...

    Cạch...

    Tiếng cửa phòng mở ra... Sao thế này? Tại sao mình lại không thấy gì thế này? Cửa thì mở mà người thì đi đâu mất rồi? Chả lẽ cánh cửa tự động mở? Rõ ràng mình nghe thấy tiếng bước chân cơ mà... Hay mình gặp ma?

    - Đồ mê ngủ!

    Giọng ai nghe quen thế nhỉ? Sao mình không nhớ được là ai thế này?

    - Dậy đi nào!

    Chiếc đệm của mình bỗng lún xuống một chút, có ai đó đang ngồi lên. Mình còn cảm nhận được cả hơi ấm nữa. Nhưng tại sao mình lại không thấy gì thế này?

    Mùi hương, mùi hương dễ chịu quá, rất thơm mà quen thuộc. Nhưng mùi hương này là của... con trai???

    "Của con trai?"

    - Dậy đi nào!

    Bộp...

    - Ôi mẹ ơi!

    Tôi bật dậy, ngay bên cạnh tôi đúng là một tên con trai. Và tên đó không ai khác chính là Duy Anh và cái bản mặt khó ưa thường ngày của cậu ta.

    - Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa...

    Tôi hét ầm lên, cầm gối đập liên tục vào người cậu ta. Tôi đánh quá bất ngờ nên Duy Anh không kịp tránh. Cậu ta đã ăn trọn những cái đập của tôi.

    - Cậu làm gì vậy? Điên à?- Cậu ta hét lên.

    - Ai cho cậu vào phòng tôi? Cậu vào lúc nào vậy?- Tôi vừa nói vừa đập gối lia lịa.

    Duy Anh giật lấy cái gối từ tay tôi rồi vứt nó lên giường. Vì bị đánh quá nhiều nên tóc tai cậu ta rối hết cả lên. Trông cậu ta chẳng khác gì một tên dở hơi vật vờ ngoài đường. Nếu cầm thêm chai rượu nữa thì hợp lý hơn đấy.

    - Sáng nay tôi gọi cho cậu nhưng cậu chỉ nói một câu rồi cúp máy luôn. Cậu có biết tôi tức như thế nào không hả?

    - Thế thì sáng mai đi học cậu hãy nói với tôi sau chứ! Cần gì phải lên tận phòng tôi thế này?

    - Cậu đã hứa sẽ sang nhà tôi nhưng lại không sang. Gọi điện thì chỉ nói đúng vài từ rồi cúp máy luôn. Thế nên tôi mới phải sang đây. Ở nhà mà gọi thì còn lâu cậu mới sang!

    - Thế cậu sang đây có chuyện gì?

    - Tối nay cậu có bận không?

    - Không! Làm gì?

    Cậu ta gãi đầu, nhìn tôi cười mỉm.

    - Thì... tối nay... cậu sang nhà tôi nhé? Cậu cũng biết chị Sam... à nhầm, chị Linh rồi đúng không? Tối nay chị ý trổ tài nấu nướng và có ý muốn mời cậu sang ăn cùng cho vui! 7h nhé!

    Tôi sợ hãi lùi ra đằng sau. Bây giờ cứ nghe đến từ thức ăn từ chị Linh là tóc gáy tôi bắt đầu dựng hết lên. Với ai chứ với chị Linh thì đừng bao giờ mời tôi. Tôi đã chịu đủ ám ảnh cho ngày hôm nay rồi.

    - Không! Tôi không sang đâu!

    - Sao vậy? Cậu vừa bảo cậu không bận cơ mà! Sang đi mà!

    - Không!

    - Cậu là đồ quá đáng! Cậu vẫn chưa thực hiện xong điều kiện của tôi!

    - Điều kiện nào? Tôi và cậu chẳng phải đã xem phim rồi sao?

    - Xem rồi nhưng chưa xem hết. Chứng tỏ điều kiện vẫn chưa được hoàn thiện xong! Tối nay nhất định cậu phải sang! Nếu cậu không sang thì đừng bao giờ nói chuyện với tôi nữa! Cứ biết thế đi! Tôi về đây!

    Không để cho tôi nói thêm lời nào, cậu ta lạnh lùng mở cửa rồi bỏ đi. Tôi đuổi theo nhưng chẳng kịp nữa rồi, cậu ta đã vào trong nhà.

    "Chết rồi! Làm thế nào bây giờ? Chị Linh... Chúa ơi, chết mất!"

    Tôi cố gắng nhắn tin và gọi điện, nhưng cậu ta chẳng thèm trả lời, tức quá đi.

    Không, tôi không thể đến được. Tôi sợ lắm, giấc mơ đó đã ám ảnh tôi suốt từ đêm qua đến bây giờ. Tôi không thể sang đó ngồi đối diện với anh Phong và chị Linh được. Hơn nữa, chị ấy nấu ăn ư? Lỡ chị ấy bỏ thuốc vào đồ ăn của tôi như trong giấc mơ thì sao?

    Tôi có nên nói với My không? Có lẽ nó sẽ giúp tôi đấy.

    Không được. Mình phải học cách tự lập thôi, không thể cứ dựa dẫm vào nó mãi được. Nó cũng phải nghỉ ngơi và lo toan chuyện gia đình nữa. Mình phải tự giải quyết.

    Và điều quan trọng là... tôi cần phải đối mặt với nỗi sợ. Đã có Duy Anh và anh Phong ở đó rồi, chị ấy chắc chắn sẽ không dám làm gì tôi đâu.

    ***

    18h30...

    Tôi ngồi trên giường, tay nắm chặt lấy đệm, đôi mắt hướng sang căn phòng quen thuộc của anh.

    Từ lúc Duy Anh về nhà đến giờ, tôi cứ suy nghĩ mãi. Thực sự thì tôi nửa muốn đi, nửa không. Có anh, tôi rất muốn sang. Nhưng cái giấc mơ đáng sợ về chị Linh thì tôi không thể nào sang được. Đôi mắt đỏ rực đó, tôi sẽ không bao giờ quên. Cả giọng nói đứt quãng và vang xa như người cõi âm thì tôi không thể nào nhắm mắt nổi khi nghĩ đến.

    Bộ quần áo tôi thích đã được đặt sẵn bên cạnh rồi. Chỉ còn xét xem mình có đồng ý hay không thôi. Tôi đã nhắn tin từ chối cho Duy Anh cả chục lần, cậu ta đều không trả lời.

    Cậu ta ngây thơ quá. Cậu ta chưa biết tình cảm của tôi với anh nên cứ tự nhiên vậy thôi, cả chị Linh nữa. Chẳng ai biết cả, có lẽ chỉ có tôi và Thảo My là duy nhất biết. Đúng là hai con người ngốc nghếch.

    Nhưng mình sang đó với vai trò là một người hàng xóm cơ mà. Người ta đâu có soi mói thái độ của mình cơ chứ? Sao mình cứ phải làm quá lên. Cứ nghĩ rằng chỉ cần sơ hở là Duy Anh và chị Linh sẽ biết được bí mật của mình.

    Một suy nghĩ đần độn. Con người mình cũng chẳng phải tốt đẹp gì. Hơn nữa đó chỉ là một bữa cơm thân mật mà cứ nghĩ xấu họ hết lần này đến lần khác. Phát ngán rồi.

    Không chần chừ thêm, tôi cầm bộ quần áo trên giường và nhanh chóng vào nhà vệ sinh...

    Đứng trước gương, tôi ngắm nhìn vóc dáng của mình rồi lại nghĩ đến chị Linh. Chị ấy thon thả bao nhiêu thì tôi lại béo bấy nhiêu. Chị ấy xinh đẹp, tài năng, gia đình giàu có, tính cách thân thiện, con trai theo đuổi chị ấy chắc cả đống... Còn tôi thì sao? Mới chỉ là một con bé học lớp 12, chưa biết tương lai ra sao. Mặt mũi thì chẳng có nét gì nổi bật, dáng thì xấu lại còn thấp...

    Tôi với chị ấy ngược nhau hoàn toàn. Chắc chị ấy cũng rất thích anh Phong. Người anh Phong yêu là chị ấy chứ không phải tôi. Anh cũng là một con người hoàn hảo. Hai người họ sinh ra để dành cho nhau rồi. Có đến kiếp sau chắc tôi cũng chẳng có cơ hội đâu.

    Tuýp người anh Phong thích chắc là những cô gái hoàn hảo như chị Linh. Bây giờ ngẫm lại tôi thấy anh hợp với chị Linh hơn là tôi. Tuổi tác họ cũng chẳng chênh nhau là bao nhiêu.

    Càng nghĩ tôi lại càng mặc cảm với bản thân hơn. Ừ thì mình xấu nhưng mình cũng muốn có một người thích lắm đấy chứ. Chỉ cần một người thôi là đủ lắm rồi.

    Ngày còn bé, tôi luôn muốn mình được ai đó thật đẹp trai yêu thương và che chở. Nhưng điều đó có vẻ khó. Họ mãi mãi chỉ là người quen hoặc bạn bè, anh em trai của tôi thôi. Chứ làm người yêu thì... không bao giờ.

    Tôi chỉ ước mình được như một phần của chị Linh. Chỉ cần xinh đẹp hoặc tài giỏi là tôi sẽ có khối người theo đuổi. Tiếc là... không thể.

    "Bây giờ vẫn còn sớm! Có lẽ đúng 7h mới sang! Mình không muốn sang sớm để gặp chị Linh đâu!"

    Tôi ngồi lên giường, bật máy tính và chơi tạm vài game cho đỡ buồn. Hôm nay tôi bỗng chơi kém hẳn đi. Tay chân cứ run lên, bắn lúc nào cũng trượt. Tôi chơi 10 trận thì cả 10 đều thua tan nát. Còn gì đau lòng hơn nữa không?

    Mồ hôi bắt đầu xuất hiện trên trán tôi. Tôi muốn đưa tay quệt đi nhưng không thể. Tôi đang cố gắng chơi đến khi thắng thì mới sang. Nhưng càng chơi thì lại càng thua đậm hơn trước, thật kì lạ. Chả lẽ đến cái trò chơi này cũng ghét tôi sao?

    Tôi bực mình đập mạnh tay vào bàn phím rồi tắt trò chơi đó thật nhanh.

    Kì lạ thật, dạo này tính cách của mình... cứ làm sao ý. Lúc tươi cười, lúc tức giận, chẳng biết thế nào nữa. Nhưng sự tức giận chiếm nhiều hơn. Tôi hay gắt gỏng với mọi người, chơi game toàn liều mạng xông lên. Đến khi thua thì lại bực bội chửi bới.

    Vì sao vậy?

    Vì anh sao?

    Hay vì chị Linh?

    Tôi cười nhạt, lấy một bộ quần áo khác trong tủ và mang vào phòng vệ sinh để thay. Bộ này chật hẹp và nóng nực quá, tôi khó chịu... Cả trò chơi này cũng là nguyên nhân khiến tôi khó thở...

    "Đến giờ rồi!"

    Tôi mỉm cười, để điện thoại vào trong túi quần, ra khỏi phòng và xuống tầng. Trước khi đi, tôi không quên vào thăm Hemi đang chơi đùa với quả bóng nhựa màu xanh nước biển mà tôi tặng nó vào năm ngoái.

    - Hemi ngoan nhé! Chị đi đây! Chị không biết mọi chuyện rồi sẽ như thế nào nữa! Thôi thì đành trông chờ vào thời gian thôi!

    Hemi không nghịch quả bóng nữa. Nó im lặng nhìn tôi, mắt nhắm lại khi tôi vuốt ve bộ lông xù của nó. Quả bóng bây giờ đã lăn ra xa, nó cũng chẳng thèm chạy tới nhặt và mang về cho tôi như mọi ngày nó hay làm.

    "Cảm ơn em! Hemi! Chỉ có em là tốt với chị thôi!"

    Tôi đứng dậy, đóng cửa lại và bắt đầu "hành trình" tới nhà anh. Chỉ có vài bước chân thôi nhưng tôi vẫn cảm thấy nó xa xôi quá. Mỗi bước chân của tôi đều mang sự nặng nhọc vô cùng.

    Đứng trước cửa nhà anh, tôi mỉm cười ngắm nhìn cánh cổng quen thuộc, tay lại chạm vào nó như ngày đầu tiên tôi đến đây. Anh không ở nhà nhiều nhưng cánh cổng vẫn sạch sẽ lạ thường. Có thể là do anh chăm chỉ lau chùi thật, hoặc có thể do tôi tưởng tượng ra. Nghĩ tốt về anh quá nhiều nên bây giờ cái gì đối với anh cũng là sạch sẽ hết...

    Tôi lại cười, một nụ cười chua xót khi nghĩ về cái ngày đó...

    "Minh Anh à! Không sao cả! Mày sẽ không sao cả..."

  2. #14
    Ðến Từ
    Tỉnh Khác
    Thành Viên Thứ: 173668
    Giới tính: Nữ
    Bài gửi
    78

    Reply: Anh Hàng Xóm

    Chương 12: Hoàng Minh Anh này quyết định... bỏ cuộc!

    19h...

    Kính coong...

    - Ồ! Nhân vật chính! Cuối cùng thì cậu cũng đến! Tôi cứ tưởng là mình sắp phải "bơ" cậu một thời gian dài chứ!

    Tôi bĩu môi.

    - Đừng có tinh vi! Nốt lần này nữa thôi đấy!

    - Thôi vào đi! Sắp xong rồi đấy!

    Duy Anh sung sướng chạy vào trong, nhảy nhót loạn xạ. Cậu ta cầm gối đặt lên ghế, cẩn thận rót nước đưa cho tôi.

    - Kính mời quý khách!

    - Cảm ơn!- Tôi cười.

    Tôi chẳng cảm thấy lạ khi cậu ta như thế này. Khi ở lớp thì ngày nào cậu ta cũng hớn hở. Kể cả có bị điểm kém thì cậu ta vẫn tươi roi rói. Chỉ khi chơi game bị thua thì cậu ta mới đập bàn đập ghế thôi. Ngồi cạnh cậu ta tuy khó chịu nhưng đôi khi cậu ta cũng bày trò cười vui lắm.

    - Phiền quý khách chờ một chút nữa! Thức ăn sắp xong rồi ạ!

    - Vâng! Cảm ơn anh!

    Cậu ta cười nhăn răng, cúi đầu chào tôi một cái rồi nhảy chân sáo vào bếp. Tôi bật cười thành tiếng khi nhìn điệu bộ hài hước của cậu ta.

    Tôi với lấy cái remote trên bàn và mở kênh Horror Films đầu tiên. Bây giờ cũng chưa có phim gì hay cả nhưng tôi cứ mở thôi.

    "Ồ!"

    Tôi chợt nhận ra đây chính là bộ phim mà 1 năm trước đã chiếu ở tất cả các rạp chiếu phim trên toàn quốc. Thời gian đó cũng có nhiều đứa rủ tôi đi xem nhưng tôi không đi được, tại bận quá.

    Tôi chăm chú xem bộ phim trong lúc Duy Anh đang chuẩn bị bữa tối cùng chị Linh ở trong bếp.

    - Em lại xem kênh này à?

    Tiếng nói quen thuộc phát ra đằng sau tôi. Tôi quay người lại, nhìn anh ngượng ngùng. Tôi không còn giật mình như những lần trước nữa. Bởi tôi đã hiểu cách thức của anh khi xuất hiện trước mặt người khác rồi.

    - Ơ... em... em chào anh!

    Anh cười rồi xoa đầu tôi. Tôi chỉ biết há hốc mồm nhìn anh, cái tay cầm remote suýt đánh rơi xuống đất. Anh đến gần, ngồi ngay cạnh tôi, lấy cái remote trên tay tôi rồi cho tiếng tivi to hơn.

    - Ơ!

    - Em cho nhỏ quá, anh không nghe thấy gì!

    Nghe thấy tiếng phim, Duy Anh từ bếp chạy ra. Cậu ta sung sướng cởi bỏ tạp dề, lao đến ngồi cạnh tôi. Hiện tại tôi đang ngồi giữa hai anh em nhà họ. Họ thì cứ ung dung xem phim mà không để ý đứa con gái ngồi cạnh mình đang đỏ mặt và nóng người đến mức nào.

    Tôi đứng dậy, đẩy Duy Anh để đi ra. Cậu ta nhăn nhó đập vào tay tôi.

    - Đồ phá đám! Không thấy người ta đang xem phim à? Giảm vài cân đi, cậu đi qua mà tôi suýt bẹp dí đây này! Cũng may là người tôi đẹp nên mới không bị gì đó!

    Tôi bĩu môi.

    - Có mà do cậu gầy quá nên không thể bẹp dí nổi ấy! Không biết ý mà tránh xa ra lại còn trách người ta!

    Tôi quay mặt đi, tiến về phía bếp. Tôi rón rén thò đầu vào trong, chị Linh vẫn đang mải mê nấu nướng nên không nhìn thấy tôi.

    Cơ hội được ngồi cạnh anh ngàn năm có một, thế nhưng tên Duy Anh đáng ghét kia đã chiếm mất cơ hội đó rồi. Tôi rất ngại khi ngồi giữa hai người con trai, thế nên phải đứng dậy "tẩu thoát" thật nhanh.

    - Minh Anh à? Vào đây em!

    Tôi sực tỉnh, ngẩng đầu lên thì thấy chị Linh đang nhìn tôi cười tủm tỉm. Tôi đứng thẳng người, chào chị rồi cười một cách gượng gạo.

    - Em có thể giúp gì cho chị không ạ?

    - Thằng Henry đâu rồi? Sao nó không ra đây làm mà lại bắt bẻ em thế này?

    - Ơ không ạ! Là em tự ra đây! Em cũng muốn giúp chị, tiện thể học hỏi cách nấu vài món của chị!

    - Ồ vậy sao? Thế ũng được! Vậy thì em lấy sốt cà chua trong tủ lạnh và đảo đều trong chảo cùng tỏi, thịt bò nhé! Chúng ta sẽ làm món mỳ Ý!

    - Vâng ạ!

    Tôi làm theo những gì chị nói. Mặc dù không biết nấu ăn nhưng tôi vẫn cố gắng thể hiện mình là một con người khéo léo. Mùi tỏi hòa quyện với mùi thịt bò thơm phức.

    Tôi nhìn xung quanh, chị ấy chuẩn bị rất nhiều món, toàn món lạ hoắc, tôi chưa nhìn thấy bao giờ. Chắc đó là những món ăn đặc trưng của Mỹ mà tôi không biết.

    - Em xong rồi ạ!

    - Em chia mỳ ra từng bát rồi đổ sốt cà chua vừa nấu vào đi, chia đều nhé!

    Quả thật hôm nay là ngày may mắn của tôi. Tôi chưa bao giờ khéo như thế này. Làm gì cũng trọn vẹn, không bị "lỗi" gì cả.

    - Em vào nhà được rồi đấy! Còn lại để chị bảo thằng Henry làm nốt cho! Đàn ông con trai gì mà lười quá! Mai sau có khi chẳng lấy được ai!

    Tôi gật đầu đi vào trong. Như sực nhớ ra gì đó, tôi định quay lại bảo thì...

    "Chà! Chị ấy đẹp quá!"

    Chị quay lưng về phía tôi. Đằng trước, thậm chí cả đằng sau chị ấy cũng đẹp nữa.

    Dáng người thon gọn của chị đã khiến tôi không nói nên lời. Hôm nay chị ấy mặc quần bò ngắn đến đầu gối và có quai vắt qua hai bên vai rất đáng yêu, trên là chiếc áo cộc tay màu trắng. Vì chị mặc tạp dề nên tôi không biết hình dáng chiếc áo ở phía trước ra sao. Nhưng phải nói thật là chị... rất đẹp. Đến tôi là con gái còn bị mê hoặc, nói gì đến một người đàn ông trưởng thành như anh Phong?

    - Henry đâu! Ra đây giúp chị một tay! Xem ít thôi!- Chị gọi lớn.

    Tiếng gọi của chị đưa tôi trở về hiện tại. Tôi chạy vội vào phòng khách để nhường chân làm việc cho Duy Anh. Cậu ta phụng phịu bước vào, tay vẫn cầm cái remote. Chắc cậu ta sợ khi vào bếp thì anh Phong sẽ "trấn" tivi nên mới phải cảnh giác như thế. Đúng là cái tên trẻ con.

    Một lúc sau, Duy Anh hậm hực vào phòng khách. Cậu ta đứng trước mặt anh Phong, ra vẻ đáng thương.

    - Anh Phong đẹp trai à! Em phải làm nãy giờ rồi! Anh vào giúp chị Linh đi! Chồng gì mà chẳng giúp vợ! Mai sau lấy nhau rồi chẳng lẽ anh lại bắt chị ấy làm hết à?

    Tôi im lặng nhìn Duy Anh. Hai từ "vợ chồng" lại khiến tôi phải suy nghĩ. Cứ nghe thấy hai từ đó là tôi lại thấy cay cay ở sống mũi.

    Anh không nói gì, vẫn chăm chú xem tivi.

    - Anh Phong!- Duy Anh hét lên.

    Chị Linh từ trong bếp chạy ra, chị chống hông, tạo dáng buồn cười hết sức. Khuôn mặt nhăn nhó nhìn cả hai anh em.

    - Đúng rồi đấy! Nãy giờ anh chẳng giúp em gì cả! Cứ ngồi xem tivi thế à? Đã cận rồi còn xem lắm!

    - Anh nghe chị dâu nói gì chưa? Mau đứng dậy làm cùng đi!

    - Không hiểu sao trong nhà có tận hai người đàn ông mà bắt con gái phải làm hết, rõ khổ sở!

    Nhìn khuôn mặt của Duy Anh và dáng đứng đanh đá của chị Linh làm tôi không khỏi buồn cười, nhất là Duy Anh. Chắc cậu ta phải làm nhiều lắm nên mới tức như thế.

    Anh đứng dậy, nhìn cả hai người rồi cười thành tiếng. Anh tháo cà vạt, đồng hồ đeo tay và xắn tay áo lên một cách nhanh gọn. Những hành động đó cũng đủ để tôi bị cuốn hút rồi.

    - Xin lỗi! Anh quên mất!

    Anh cùng Duy Anh và chị vào bếp. Ba người họ nói chuyện cười đùa với nhau. Nhưng tôi chỉ nghe thấy tiếng Duy Anh và chị Linh, anh Phong không lên tiếng, anh chỉ lắng nghe thôi.

    "Hình như mình là người thừa rồi! Mà thôi mặc kệ, mình được mời cơ mà!"

    Tôi ngồi tiếp tục xem phim ma đó. Nói là xem nhưng thực chất chẳng tập trung vào bộ phim tý nào cả. Mắt thì nhìn tivi nhưng đầu óc thì lại nghĩ đến chuyện khác. Tôi cứ nghĩ đến nụ cười hiếm hoi trên môi anh bắt đầu xuất hiện khi gặp chị Linh.

    Tôi đã quá ảo tưởng rồi. Cứ nghĩ rằng những lần trước gặp, anh mỉm cười, xoa đầu, mua bánh cho tôi ăn thì có nghĩa là anh ấy có cảm tình với tôi. Tôi đã cố gắng tiến xa hơn nữa, mong anh sẽ thích mình. Nhưng mọi chuyện lại không theo kế hoạch của tôi. Tôi đã thất bại hoàn toàn rồi.

    - Ê Minh Anh! Ra ăn đi! Xong rồi đó!

    - Ờ!

    Tôi trả lời hời hợt, đôi mắt vẫn dán chặt vào màn hình. Tôi không muốn vào chút nào, thật sai lầm khi đồng ý đến đây. Bây giờ phải ngồi đối diện họ ư? Cảnh chị Linh gắp thức ăn cho anh Phong chắc là đẹp và lãng mạn lắm nhỉ?

    - Này! Cậu có nghe tôi nói gì không đấy?

    - Ơi ơi! Cậu nói gì?

    - Vào ăn đi! Mọi người đang chờ kìa!

    Tôi thở dài, với tay tắt tivi. Thôi đằng nào cũng phải vào, có trốn cũng chẳng được.

    Trong cả bữa ăn, tôi chẳng nói gì cả, cứ im ỉm suốt, anh Phong cũng vậy. Chỉ có Duy Anh và chị Linh là nói nhiều. Công nhận họ hợp nhau thật đấy, thảo nào mới làm bạn thân của nhau.

    - À mỳ Ý! Đợi tôi chút nha! Cái món quan trọng nhất lại không bày ra. Chưa già đã lẩm cẩm!

    Chị Linh chạy vội vào trong bếp, Duy Anh cũng bật dậy, nói vọng vào trong:

    - Chị có cần em giúp không?

    - Không cần đâu! Mấy anh em cứ ăn đi! Nhẹ thôi mà!

    Quên mất món mỳ Ý. Nãy giờ mải ăn mấy món này nên chẳng biết còn bụng để mà ăn nữa không. Phải nói thật trong cả 4 người thì tôi là người béo và ăn nhiều nhất. Nhìn anh Phong, Duy Anh và chị Linh mà xem. Trông họ thật thon gọn, chả bù cho mình. Mà đã béo còn ăn nhiều, không biết đến bao giờ tôi mới giảm được cân.

    Chị đi đi lại lại 2 lượt để mang đồ ăn ra, mỗi lượt là 2 đĩa. Nhìn đĩa mỳ mà tôi tiếc nuối vô cùng. Tay phải cầm dĩa, tay trái xoa bụng cho đỡ no nhưng rồi cũng chẳng giải quyết được gì. Thôi thì chờ cho nó tiêu hóa dần rồi ăn sau vậy. Nhất định phải ăn món mà mình đã chế biến.

    - Chà chà! Mỳ Ý ngon quá! Ai làm nước sốt thịt bò mà thơm thế?

    - Minh Anh đấy!

    - Wow! Cậu giỏi ghê! Tôi cứ tưởng cậu chỉ biết xem phim, chơi game và ăn chứ! Ai ngờ nấu nướng cũng lên tay ghê ha!

    Tôi chỉ cười, tại no quá nên chẳng nói được câu nào.

    Duy Anh hớn hở cầm dĩa, cậu ta cho nguyên một miếng to đùng vào miệng. Khi vừa nhai thì...

    - Ôi trời ơi! Cứu tôi với! Cứu tôi! Nước... nước...

    - Duy Anh! Cậu sao vậy?

    - Cay quá! Nước... Lấy nước cho tôi!

    Tôi chạy vội vào trong, rót nhanh một cốc nước và đưa cho cậu ta. Duy Anh uống cạn sạch cốc nước trong vài giây. Cậu ta ngồi xuống ghế và thở dài, tay vẫn vẩy vẩy liên tục, lưỡi thì thè ra thật đáng thương.

    Tôi ngồi xuống bên cạnh cậu ta, khuôn mặt Duy Anh thì đỏ ửng lên, tay vẫn "quạt" cái lưỡi không ngừng.

    - Cay là sao?

    - Cay quá! Cay muốn chết mất!

    - Cái gì cay?

    Cậu ta chỉ vào đĩa mỳ Ý mà mình vừa ăn. Tôi ngạc nhiên.

    - Cay ư? Tôi có cho ớt vào đâu mà cay?

    Tôi bỗng sực nhớ ra một điều rất đáng sợ. Tôi quay lại bếp và mở tủ lạnh ra. Đúng như những gì mình nghĩ, tôi đã lấy nhầm lọ tương ớt để sốt với thịt bò rồi.

    Thật là tai họa, lọ tương ớt và lọ cà chua trông giống nhau quá. Hơn nữa tôi lại đang vội nên cứ lấy rồi đổ vào chảo vậy thôi. Tại tôi sợ tỏi trên chảo sẽ bị cháy nên phải lấy thật nhanh.

    Cũng may người bị dính "chưởng" là Duy Anh chứ không phải anh Phong. Tôi không biết nếu là anh thì anh có hét ầm nhà lên như cậu ta không. Làm vậy chắc buồn cười lắm.

    - Phí quá nhỉ? Đĩa mỳ Ý ngon thế này chẳng lẽ lại đổ hết đi?- Chị tiếc nuối.

    - Em xin lỗi! Tại em sợ cháy nên...

    - Thôi không sao đâu! Cũng lỡ rồi! Đổ đi rồi lần sau làm cái khác hơn!

    - Đừng đổ!

    Cả ba chúng tôi ngạc nhiên sau khi nghe tiếng nói đó. Anh vẫn bình thản ngồi ăn đĩa mỳ Ý tôi làm. Anh ăn rất từ tốn, không uống nước hay nhăn nhó vì cay. Nhìn anh ăn rất ngon miệng, nhìn vào chẳng ai nghĩ là anh đang ăn một đĩa mỳ Ý được "sốt" bằng cả lọ tương ớt to đùng.

    Ăn xong, anh buông dĩa xuống, lấy khăn trắng bên cạnh chậm rãi lau miệng.

    - Anh thấy ngon đấy chứ!

    Chiếc đĩa giờ trống không, chẳng còn một sợi mỳ nào cả. Duy Anh và tôi thì đơ mặt nhìn anh.

    Duy Anh cúi mặt xuống, trông cậu ta có vẻ xấu hổ. Cùng là con trai, chỉ hơn kém nhau chút tuổi mà cậu ta ăn một miếng đã hét ầm nhà lên. Còn anh ăn hết sạch cả đĩa, khuôn mặt thì lạnh như băng, chẳng tỏ ra một tý gì gọi là ăn-phải-đồ-cay.

    - Chà! Anh Phong ăn giỏi ghê ha! Henry, em nên học tập anh ấy!- Chị Linh vỗ tay bôm bốp.

    Duy Anh không nói gì, cậu ta đẩy ghế ra đằng sau.

    - Em no rồi!

    Nói rồi cậu ta bật dậy, chạy lên tầng trước sự ngạc nhiên của chị. Tôi đuổi theo.

    Đây là lần thứ hai tôi vào phòng của Duy Anh. Nó vẫn chẳng thay đổi gì. Cả căn phòng vẫn là hình ảnh của những con ma mà cậu ta sưu tập để dán lên tường. Đối diện tủ quần áo là ảnh Eminem to đùng. Cũng phải thôi, cậu ta hâm mộ anh ấy mà.

    Cậu ta đang chơi Zombies Killer - game mà tôi thích nhất. Đó đơn thuần chỉ là một game bắn nhau thôi nhưng càng về sau mức độ càng khó lên, số lượng zombie sẽ tăng vô kể.

    Đứng từ xa tôi cũng có thể cảm nhận được sự tức giận của Duy Anh. Cậu ta đang trút giận lên bàn phím và con chuột. Tiếng lách cách của bàn phím càng lúc càng lớn, tiếng click chuột thô bạo cũng rõ mồn một.

    - Duy Anh à! Cậu đang làm gì thế?

    -...

    Cậu ta không trả lời tôi, mắt vẫn nhìn vào màn hình, những hành động "như đang phá máy tính" của cậu ta chẳng giảm được bao nhiêu.

    Cậu ta chơi đi chơi lại, chơi mãi mà vẫn thua, giống y hệt tôi ban nãy. Phải chăng do sự tức giận đã tác động đến chúng tôi?

    - Damn it!

    Miệng Duy Anh lẩm bẩm những câu chửi thề bằng Tiếng Anh. Tôi chỉ hiểu được vài câu. Tôi đảm bảo những câu mà tôi không hiểu nếu dịch sang Tiếng Việt chắc chắn chẳng dễ nghe gì.

    - Duy Anh à! Cậu cứ như thế này thì sẽ thua mãi thôi!

    Cậu ta vẫn không trả lời tôi. Tôi tức giận giật tay cậu ta ra khỏi bàn phím và con chuột.

    - Cậu làm cái gì đấy? Muốn chết à?- Duy Anh hét lên.

    - Phải! Tôi muốn chết đấy! Có ai như cậu không? Tự nhiên đùng đùng tức giận rồi chạy lên phòng chơi Zombies Killer. Cậu có vấn đề hả?

    - Không phải việc của cậu! Biến đi!

    Tôi đẩy mạnh cậu ta ra, ngồi chiếm lấy ghế và bắt đầu chơi.

    - Nếu cứ tức giận thì sẽ chẳng bao giờ qua được trận này!

    Duy Anh định đẩy tôi ra, nhưng rồi cậu ta lại thôi. Cậu ta chỉ im lặng theo dõi tôi chơi cho đến hết trận. Và đúng như những gì tôi nghĩ, tôi đã qua được trận đó.

    Tôi quay sang nhìn Duy Anh, đôi mắt cậu ta đã dịu đi nhiều, không còn tức giận như ban nãy nữa.

    - Thấy chưa? Thắng rồi này!

    Cậu ta chỉ gật đầu, đôi môi vẫn chưa thể cong được thành một nụ cười. Sao hôm nay cậu ta lại hiếm cười đến thế cơ chứ?

    - Tại sao cậu lại như thế hả Duy Anh? Có chuyện gì đã xảy ra với cậu vậy?

    Duy Anh thở dài.

    - Chẳng có gì cả! Bây giờ tôi chỉ muốn ở một mình. Cậu có thể xuống tầng được không?

    Tôi im lặng. Hôm nay cậu ta thật lạ. Lạ nhất từ hồi tôi mới gặp luôn. Cái gì đã làm cậu ta thay đổi dữ dội vậy?

    Tôi ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa để không tạo tiếng động. Tôi xuống tầng, không có ai ở đó cả. Chắc anh Phong và chị Linh đã dọn dẹp hết và đang rửa bát rồi. Hoặc có thể... họ đang đi chơi với nhau.

    Tôi cúi mặt xuống, lủi thủi ra về.

    - Về sớm vậy sao?

    Tôi ngẩng đầu, anh đang đứng trước mặt tôi. Tôi cũng không rõ là anh xuất hiện lúc nào.

    - Ơ... anh...

    - Duy Anh sao rồi em?

    - Cậu ấy... đang chơi game ạ!

    Anh không nói gì nữa, chỉ nhìn tôi. Tôi cảm thấy ái ngại trước ánh mắt của anh. Nó vừa quen thuộc, vừa lạ lùng với tôi.

    Tôi muốn về, tôi phải về... Càng đứng đây nhìn anh thì tim tôi càng đập nhanh hơn. Tôi sợ bản thân mình sẽ tiếp tục bị gục ngã trước anh. Nếu chuyện này cứ tiếp diễn, tôi sẽ mãi mãi chỉ thích mình anh. Tôi không thể để chuyện đó xảy ra được.

    - Em xin phép! Em phải về!

    Tôi cúi mặt, tiếp tục bước đi. Tôi không muốn mình phải tiếp xúc với đôi mắt của anh. Anh giữ chặt lấy tay tôi.

    - Tại sao vậy? Em không thích ở đây?

    - Không có gì... Chỉ là... em muốn về!

    Anh cười rồi thả tay tôi.

    - Thế à? Anh cứ tưởng em định trốn về chứ! Vậy... chào em!

    Anh lặng lẽ bước đi, còn tôi thì cứ đứng đó trân trân nhìn anh. Tôi giơ tay lên, vết tay mờ của anh vẫn còn đó. Cách đây 30 giây, anh vừa nắm tay tôi đó sao?

    Tôi chạm vào tay mình, vẫn còn ấm áp lắm. Tôi nghiêng người theo dõi những bước chân của anh lên tầng, trong lòng lại nóng bừng lên như lửa đốt.

    Hôm nay anh cũng lạ nữa, không riêng gì Duy Anh. Anh thích món mỳ Ý tôi làm, anh kiên quyết không để tôi về bằng cách nắm tay như thế này đây...

    Tôi cười một mình giữa căn phòng khách rộng lớn. Mặc dù sắp lấy nhau nhưng tôi cảm thấy giữa anh và chị Linh không có một chút gì gọi là gần gũi cả. Có thể họ không muốn phô trương cho thiên hạ biết là họ đang yêu và sắp lấy nhau. Hoặc là họ... đang yêu đơn phương nhau nhưng không dám bộc lộ, cũng giống như tôi vậy.

    - Ô! Minh Anh! Em về đó sao?

    Tôi quay lại, là chị Linh. Vẫn là nụ cười tươi roi rói quen thuộc đó. Tôi cười để đáp lại chị.

    - Vâng!

    - Đừng về mà! Ở đây với chị đi! Chị buồn lắm, chẳng có ai chơi với chị cả!

    - Có anh Phong và Duy Anh rồi mà! Sao chị lại buồn chứ?

    - Henry nó đang dỗi chị đấy! Nó mà dỗi ai thì cứ nhốt mình trên phòng để chơi game vậy thôi. Không dỗ được nó đâu, phải vài ngày nó mới nguôi giận! Còn anh Phong thì... ít nói, chán lắm! Chị thấy mình hợp với mỗi em thôi! Hơn nữa chị em mình cùng là con gái, nói chuyện với nhau chả thoải mái hơn à?

    - Ơ... em...

    - Không sao đâu! Nếu vì sợ bố mẹ mắng thì để chị xin phép cho! Còn nếu sợ phải làm bài tập thì mang sang đây chị làm hộ! Xin em đó, ở lại đi mà!

    Thực ra bố mẹ chẳng bao giờ mắng tôi cho dù có đi chơi thâu đêm. Họ hiểu tôi không phải là loại con gái dễ dãi và ham chơi nên cũng không lo lắng lắm. Còn chuyện bài tập thì... tôi chẳng muốn làm, vừa dài vừa khó.

    Bây giờ tôi vẫn không hiểu nổi vì sao lớp bình thường bị bắt phải làm những bài tập của lớp chọn. Hơn nữa đó lại là kiến thức mới, học sinh chưa kịp hiểu thì đã phải làm bài tập dạng nâng cao luôn rồi. Nghe như thế có chấp nhận được không?

    Tôi cũng rất muốn ở đây chơi mặc dù không thích chị cho lắm. Bởi cái giấc mơ đó... cứ ám ảnh tôi. Cho nên mỗi khi nhìn thấy chị là tôi lại liên tưởng đến "cô gái" trong giấc mơ. Và chắc chắn tôi sẽ không ăn pizza trong một thời gian dài.

    Nhìn khuôn mặt của chị, tôi không nỡ từ chối. Nhưng tôi cứ phân vân không biết có nên ở lại hay không. Tôi sợ chị sẽ hại tôi.

    Đó chỉ là một giấc mơ, nó không có thật. Hơn nữa, chị là một con người tốt bụng, sao có thể hại tôi được cơ chứ? Tôi lại nghĩ xấu về chị rồi. Lòng đố kỵ chết tiệt đã khiến tôi trở nên độc ác như thế này.

    - Vâng!

    Không chần chừ thêm, tôi đồng ý ngay lập tức. Còn chị thì sung sướng nhảy lên và ôm chầm lấy tôi.

    - Thanks! I love you so much!

    Chị kéo tôi lên phòng mình. Tôi mở to mắt ngạc nhiên. Phòng chị còn bừa bộn hơn cả phòng tôi. Quần áo thì vứt lung tung, sách vở thì nằm la liệt dưới đất, đồ trang điểm thì... "tung tóe" khắp giường, còn đồ lót thì... treo lủng lẳng trên dây quần áo.

    Chị gãi đầu, xấu hổ nhìn tôi.

    - Em thông cảm! Chị lười dọn lắm!

    - Anh Phong và Duy Anh chưa bao giờ vào đây hả chị?

    - Chưa! Chị về đây sống mới vài ngày thôi mà! Hơn nữa chị toàn khóa cửa nên họ không bao giờ vào đây được! Kể cả khi mình đang ở trong phòng rồi nhưng chị vẫn khóa cửa rất chặt!

    - Hả? Sao lại thế?

    - Suỵt! Nói bé thôi!

    Chị chạy ra, ngó nghiêng xung quanh một lúc rồi đóng cửa lại, khóa chặt và kiểm tra kĩ lưỡng. Sau khi mọi thứ đã xong xuôi, chị kéo tôi ngồi xuống giường, nói khẽ.

    - Chị có thói quen hay cởi hết đồ ra khi ở trong phòng một mình. Tại thời tiết bây giờ nóng lắm! Thế nên phải khóa cửa cả lúc thức lẫn ngủ! Nếu chẳng may Henry hoặc anh Phong mà vào thì chị chết chắc!

    Tôi há hốc mồm, ngạc nhiên lần hai. Tôi không ngờ chị lại là người tự nhiên và thoải mái đến vậy. Tôi chưa làm thế bao giờ cả. Phòng tôi rất bí, nếu không mở cửa sổ thì cả căn phòng chả khác gì cái hầm khi đang ở trong thời tiết nóng nực như thế này. Thế nên không bao giờ có chuyện tôi cởi hết đồ ra như chị đâu. Trừ khi đóng hết cửa lại, nhưng làm thế thì ngạt thở chết mất.

    - Này! Bí mật đấy nhé! Em đừng nói cho ai biết, nhất là Henry! Nếu không nó sẽ trêu chị chết!

    - Cậu ta toàn chơi game thôi mà, chị không phải lo đâu!

    - Em nhầm to rồi! Henry nguy hiểm hơn em nghĩ đấy! Hồi nhỏ nó hay nghịch dại lắm, suốt ngày đốt lửa để chơi đấy!

    - Hả???

    - Nó mà biết thì nó sẽ vào phòng chị rồi trực suốt cả ngày lẫn đêm luôn!

    - Sao?

    - Thằng đấy hay tự tiện vào phòng người khác lắm! Nó không bao giờ có chuyện gõ cửa đâu, cứ thế xông vào thôi! Thế nên trong tất cả những người chị quen thì nó là nguy hiểm nhất. Chị luôn đề phòng nó 24 trên 24!

    - Đúng rồi! Sáng nay cậu ta tự tiện xông vào phòng em chị ạ! May là lúc đấy em tỉnh ra, nếu không thì...

    - Không đâu em! Nó chỉ vào để lấy đồ, chơi cùng hoặc nói chuyện thôi chứ không bao giờ làm gì quá đâu! Em không phải lo! Chị chơi với nó lâu rồi nên biết rõ về nó lắm! Nó cũng biết nhiều về chị nhưng chuyện này thì chưa biết! Em nhớ giữ bí mật cho chị nhé!- Chị nháy mắt.

    Tôi gật đầu.

    - Còn anh Phong thì... chẳng quan tâm đâu! Nên chị chẳng sợ anh ấy lắm!

    Không quan tâm ư? Họ sắp là của nhau rồi mà. Những lời nói hồn nhiên của chị lại khiến tôi phải nghĩ ngợi nhiều. Chẳng lẽ anh ấy lại không yêu chị? Hay do bản chất vốn đã như thế nên dù có yêu cũng không để ý?

    - Tại sao lại như thế? Anh chị sắp cưới nhau mà! Sao anh ấy lại không quan tâm đến chị chứ?

    Chị bối rối, khuôn mặt biến sắc...

    - À! Thực ra thì anh ấy cũng rất quan tâm đến chị. Chỉ là bận công việc nên chẳng để ý nhiều. Chứ thực ra anh ấy yêu chị lắm. Đằng nào mai sau lấy nhau rồi nên cũng chẳng ngại ngần gì đâu!

    Tôi nhíu mày, chị đang nói cái gì vậy? Chị trả lời lạc với câu hỏi của tôi rồi. Sao trông chị có vẻ lo lắng khi nói chuyện với tôi thế nhỉ? Chị đang giấu gì tôi sao?

    - Hóa ra là vậy!- Tôi cười.

    - Anh ấy là một người đàn ông rất quan tâm đến chị. Thực ra hồi nhỏ chị và anh ấy đã quen biết nhau rồi! Sau khi Henry đến Mỹ sống thì chị vẫn đang ở Việt Nam. Hồi đó bố mẹ của Henry đã sắp đặt chuyện hôn nhân cho chị và anh Phong rồi! Vì muốn chị lấy anh ấy nên bố mẹ chị đã cấm đủ đường. Chị không được phép giao tiếp với bất cứ người con trai nào ngoại trừ anh Phong!

    Tôi im lặng lắng nghe câu chuyện chị đang kể.

    - Hồi đó chị ghét anh ấy lắm nên chẳng nói chuyện bao giờ. Chị mặc kệ bố mẹ, cứ nói chuyện với người con trai khác như thường. Bố mẹ chị rất tức giận và đã đánh chị. Chị khóc lóc rồi đến thẳng nhà anh Phong, hét lên với anh ấy rằng chỉ tại anh ấy mà chị mới phải khổ như thế này. Anh ấy chỉ cười và xoa đầu chị, dỗ cho chị nín thì thôi. Lúc đó em có biết là chị đã cảm nắng anh ấy rồi không?

    -...

    - Sau một thời gian thì chị phải sang Mỹ du học. Ở đó chị đã gặp Henry khi sang nhà bố mẹ nó chơi. Chị với nó trở nên thân thiết với nhau, lúc nào cũng đi chơi với nhau. Cũng nhờ nó mà chị được hiểu thêm về anh Phong! Thực sự thì bây giờ chị rất yêu anh ấy. Không ngờ chị và anh ấy sắp trở thành vợ chồng. Điều này thật kì diệu phải không?

    - Vâng! Chúc mừng chị!- Tôi cười nhạt.

    - Ừ! Nhưng anh ấy vẫn chẳng khác xưa là bao. Vẫn cái tính lạnh nhạt đấy, chị chẳng thích chút nào cả!- Chị phụng phịu.

    Tôi tiếp tục im lặng. Chị ấy cứ mải kể mà không để ý đến nét mặt của tôi. Chị không thấy là tôi đang khóc sao? Hay nước mắt của tôi quá nhỏ bé và vô hình trong mắt chị? Chị có biết mỗi câu nói là một con dao sắc nhọn đâm xuyên qua trái tim tôi không? Đau lắm... tôi chẳng muốn nghe nữa rồi.

    - Sắp tới đám cưới rồi, hai bên gia đình đã sắp đặt trước. Em làm phù dâu cho chị nhé?

    Tôi quay mặt đi, không muốn chị nhìn thấy những giọt nước mắt đó.

    Chị cứ như đang đùa cợt tôi vậy. Kể chuyện như vậy chưa đủ hay sao mà còn bảo tôi làm phù dâu cho chị nữa? Chị muốn tôi nhìn chị trong bộ váy cưới lung linh để cuộc sống của tôi mãi mãi bị ăn mòn bởi lòng đố kỵ sao?

    - Em sao vậy Minh Anh? Em khóc sao?

    - Không? Em đâu có khóc! Bụi bay vào mắt đấy!

    - À ừ chị quên mất. Phòng bừa bộn quá, chị lười chẳng quét dọn nên bụi cũng nhiều nữa. Chị xin lỗi nha! Em quay ra đây để chị thổi cho!

    - Thôi ạ! Em phải về rồi! Hẹn chị dịp khác nhé!

    Tôi mở khóa, chạy thật nhanh ra ngoài, không để chị kịp trả lời. Chị hốt hoảng chạy theo tôi.

    - Minh Anh! Em không sao thật chứ?

    - Em không sao! Chị về phòng đi! Em về đây!

    Tôi đẩy chị ra, chạy một mạch về nhà. Đến lúc này tôi mới có thể hét lên thật to...

    Tôi ngồi thu lu trong một góc phòng, nước mắt thi nhau rơi xuống ướt đẫm cả vạt áo. Tôi đập mạnh tay vào tường, miệng không ngừng la hét. Bây giờ chẳng có ai ở nhà cả, bố mẹ tôi đã sang nhà dì chơi hết rồi. Đây là cơ hội để tôi có thể giải tỏa những phiền muộn trong lòng.

    Một con bé hèn nhát, ích kỷ, yếu đuối... Thích nhưng không bao giờ dám nói ra. Cứ để yên cho đến khi có người thứ 3 xuất hiện cướp mất rồi thì lại khóc lóc, tỏ vẻ đáng thương...

    À không, người thứ 3 chính là tôi... Tôi mới là người phá hoại hạnh phúc của họ. Tôi đáng bị như thế này. Họ đã quen nhau và nảy sinh tình cảm từ rất lâu rồi. Vứt hết đi thôi, người đó không phải là của tôi, không thuộc quyền sở hữu của tôi thì giữ lại làm gì?

    Phải, tôi quyết định sẽ thay đổi mình, tôi sẽ không tham lam nữa. Càng lấn tới thì mình càng khổ hơn thôi. Hãy để cho họ được sống hạnh phúc. Hãy để mọi thứ trôi theo lẽ tự nhiên, đừng cố làm thay đổi nó nữa.

    Một sự lựa chọn khó khăn, tôi buộc phải làm vậy. Nếu không cả cuộc đời sau này sẽ chỉ là một vết sẹo dài và đau đớn khắc sâu trong người.

    Hoàng Minh Anh này quyết định... bỏ cuộc!!!

  3. Đã cảm ơn kenkenmom:


  4. #15
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 218091
    Bài gửi
    6

    Reply: Anh Hàng Xóm

    up tiếp đi bro
    eccook.net

  5. #16
    Ðến Từ
    Tỉnh Khác
    Thành Viên Thứ: 173668
    Giới tính: Nữ
    Bài gửi
    78

    Reply: Anh Hàng Xóm

    Chương 14: Bà ngoại của tôi

    - Wow! Hôm nay trời đẹp quá!

    Tôi thích thú đứng giữa sân, giang hai tay đón làn gió hè đi qua. Tia nắng mặt trời dịu nhẹ len lỏi qua các kẽ lá, tiếng chim sẻ ríu rít trên cây. Những bông hoa phượng rơi từ trên cây ở hai bên vỉa hè ngoài hàng rào xanh làm đỏ rực cả một khoảng sân.

    Hôm nay là chủ nhật...

    - Minh Anh ơi! Chuẩn bị đồ chưa?

    Tôi ngạc nhiên.

    - Đồ gì ạ?

    - Con không định tắm rửa chắc?

    - Trời ạ! Có phải con đi 2 ngày đâu mà tắm chứ? Về con tắm sau! Tắm rồi đi đường bụi bám vào lại bẩn cho mà xem!

    - Phải tầm 10h đêm con mới về đến nhà cơ mà! Lúc đấy mới tắm thì không tốt đâu! Tắm muộn hại sức khỏe lắm!

    - Nhưng mà...

    - Không nhưng nhị gì hết! Bảo là phải nghe! Mang đi một bộ quần áo!

    - Vâng thưa mẹ! Con chuẩn bị đây!

    - Không cần lên tầng nữa đâu! Mẹ đã chuẩn bị rồi này! Chờ con lên chuẩn bị nữa thì bao giờ mới đi được?

    - Vâng! Con cảm ơn!

    - Đi cẩn thận nhé! Phải ngoan không được đòi hỏi đâu đấy!

    - Vâng ạ! Con đi đây!

    Tôi đeo chiếc balo mà mẹ đã chuẩn bị lên vai. Vì hôm nay thời tiết mát mẻ nên tôi sẽ sang nhà bà ngoại. Cũng lâu lắm rồi chưa đến đó chơi. Lần gần đây nhất tôi sang nhà bà là vào tháng 3 vừa rồi. Ngày trước còn hứa hẹn 1 tháng sẽ đến 2 lần. Bây giờ đã 6 tháng trôi qua rồi vẫn chưa đến được lần nào. Dù ít hay nhiều thì hôm nay nhất định tôi phải thăm bà và các em một chuyến.

    Nhà bà tôi cũng không xa lắm, mất tầm 1 tiếng đi xe buýt thôi, nhưng phải đi 3 chuyến lận. Tôi chờ xe này đến xe khác đã mất hơn nửa tiếng rồi, chưa kể từ bến xe buýt vào nhà bà rất xa, đường đi vừa ngoằn ngoèo vừa lắm sỏi đá, phải vào một cái ngõ vừa nhỏ vừa sâu, nhà bà tôi ở cuối ngõ đó.

    Phù... Cuối cùng cũng lên được chuyến xe thứ 3. Cũng may là hôm nay thời tiết dễ chịu nên tôi cũng không mệt mỏi lắm.

    "Nặng quá! Không biết ngoài quần áo ra mẹ còn cho gì vào balo không nữa!"

    Con đường rải đầy sỏi đá quen thuộc trước mặt làm tôi không sao quên được. Bên trái là nhà dân, còn bên phải là những bụi cây san sát nhau làm che đi một khoảng vườn và cái ao bé tí của nhà bác Tùng ở làng bên cạnh. Trước đây nó không cao như thế này đâu, tôi và mấy thằng bé hàng xóm bằng tuổi toàn câu trộm cá nhà bác. Chúng tôi làm cần câu bằng cành cây và sợi chỉ được gập lại thành nhiều phần để thêm chắc chắn, đề phòng câu được con cá to quá, nó mà giựt mạnh chút là bao nhiêu công lao coi như mất hết. Hồi đó vui lắm, câu được toàn những con bé bằng hai ngón tay gộp lại. Mà câu được bao nhiêu thì đem về thả vào ao nhà bà bấy nhiêu. Con nào mà chết rồi thì đem nướng cho con mèo Mun nhà bà ăn để có sức nuôi con. Nếu tôi nhớ không lầm thì lúc đó tôi mới học lớp 4, còn bé lắm. Còn mấy bạn hàng xóm chơi cùng tôi hồi đó thì bây giờ chuyển đi hết rồi.

    Mải suy nghĩ mà quên không đi, cứ đứng đần mặt ra ngắm cảnh thôi. Tôi đập đập vài cái vào đầu rồi tiếp tục bước trên con đường đầy "đau đớn" này. Phải khó khăn lắm tôi mới đến được nhà bà. Đúng là lâu không đến có khác, cảm giác nó xa xôi kinh khủng, đá thì to đùng mà cứ nằm ở giữa cản trở người đi đường, tôi bị giẫm vào nó mấy lần rồi, đau chết đi được. Chả bù cho hồi trước, mặt lúc nào cũng hớn hở, toàn cầm đá dưới đất ném mấy con chó nhà hàng xóm, nó có tức mấy thì cũng không thể chạy ra cắn mình được vì đã bị nhốt rồi, mình cứ đứng nhìn nó mà không nhịn được cười.

    "Phù! Cuối cùng cũng đến nơi! Cứ như kiểu mình vừa leo núi vậy!"

    Nếu là ngày xưa thì dù đường đi có xa xôi đến mấy, khó khăn đến mấy tôi vẫn đi vô tư, đoạn đường này đã là gì. Bây giờ thì vừa béo vừa to. Thảo nào cứ đi đứng một cách nặng nhọc, chạm được vào cửa nhà bà là cả một kì tích.

    Tôi đứng trước cánh cổng màu đỏ quen thuộc. Chưa gì lũ loắt choắt đã đứng sẵn ở cửa "phục kích" tôi rồi.

    - Chị Minh Anh!- Chúng nó hét lên.

    Tôi vừa ngạc nhiên vừa sung sướng. Cứ như mình là ca sĩ nổi tiếng, bước đi trên thảm đỏ và hàng đống fan hâm mộ vây quanh hét lên vậy. Sao hôm nay chúng nó đến đông đủ thế này? Hay biết trước mình sẽ đến nên có mặt để đón bà chị duy nhất này?

    Bà tôi bước ra, ai cũng bảo là trông bà vẫn thế, chẳng thay đổi gì. Nhưng đối với tôi thì khác, mỗi lần đến trông bà một gầy đi, có lẽ là do tuổi tác, hoặc có thể là do bà nhường nhịn cho lũ trẻ con nhiều quá mà không nghĩ đến mình. Càng nghĩ tôi lại càng thương bà hơn. Còn lũ kia thì còn nhỏ lắm, chúng nó chẳng biết gì ngoài ăn và chơi, tôi cũng hiểu cho chúng nó mà. Ngày xưa tôi cũng chẳng khác gì chúng nó, chỉ biết vòi vĩnh bà đủ thứ. Nhưng lúc ấy bà vẫn còn khỏe mạnh thì không sao. Bây giờ bà tuổi cao sức yếu rồi, hơn nữa bọn trẻ càng lúc càng đông. Bà cứ nghĩ cho chúng mà chẳng bao giờ chăm sóc cho bản thân, thế nên nếp nhăn trên khuôn mặt xanh xao ngày càng nhiều hơn.

    Tôi nhìn bà mà chỉ ước sao nhà mình ngay cạnh nhà bà để sang chăm sóc và chơi với bà thường xuyên hơn. Nhưng điều đó chỉ là mơ ước mà thôi. Đến thời gian sang nhà bà còn chẳng có thì chăm sóc gì chứ. Thôi thì còn nốt năm nay nữa thôi. Cố gắng thi đỗ Đại học rồi sang nhà bà cả tháng cũng chẳng ai dám kêu ca gì đâu mà.

    - Minh Anh đến rồi đấy à? Sao đợt trước hứa một tháng sang 2 lần cơ mà? Làm bà tháng nào cũng phải chờ đứa cháu cả đến mỏi cả người!

    - Cháu xin lỗi! Cháu bận quá! Bây giờ cháu kín lịch mất rồi! Cháu đang học cuối cấp mà!

    - Cháu thì bận gì ngoài xem phim ma và chơi game chứ?

    - Ơ đâu ạ? Cháu bận thật mà!

    - Đừng có nói dối bà! Bố mẹ cháu nói hết rồi!

    - Aish... Bố mẹ thật là...

    - Kể cả bố mẹ cháu không nói thì bà cũng biết! Chả lẽ bà lại không hiểu về cháu mình sao?

    - Thôi cháu biết lỗi rồi! Cháu sẽ sang thường xuyên hơn!

    - Nhớ cái miệng đấy! Hứa mà không sang nữa thì bà sẽ bảo các em không chơi với cháu nữa!

    - Cháu biết rồi ạ!

    - Thôi vào nhà đi cho mát! Cứ đứng ngoài này mãi thôi! Nhìn bọn trẻ nó đã chơi bài tiếp rồi kia kìa!

    "Chơi bài?"

    Tôi quay ngoắt 180 độ vào trong nhà, bọn trẻ con đang ngồi chơi Tiến lên như đúng rồi. Cái bọn đáng ghét này, chơi mà không rủ chị.

    Tôi chạy vào nhà, may là chúng nó mới chia bài chứ chưa chơi. Tôi vứt balo lên ghế, nhanh tay lao tới "chôm" lấy phần bài của bé Trang rồi làm mặt tỉnh bơ như chưa có chuyện gì xảy ra. Nó với tay định giật lại phần bài đó nhưng đã quá muộn.

    - Nhường chị chơi đi! Em chơi nãy giờ rồi!

    - Đâu? Em bây giờ mới chơi mà! Trả em đi!

    - Lúc chị chưa đến thì em chơi rồi còn gì? Nhường chị đi! Chiều chị mua kem cho!

    - Không đâu! Chị Minh Anh đểu thế? Vừa đến đã trấn của em rồi! Ban nãy lúc chị chưa đến thì anh Long với anh Minh cứ giành phần của em. Mãi bây giờ mới chơi được thì lại đến lượt chị!

    - Cái gì? Minh, Long! Sao các em không nhường Trang chơi?

    Vừa nghe tôi hỏi, hai đứa liền cúi mặt xuống, ngồi sát vào nhau rồi ra vẻ hối lỗi lắm. Còn bé Trang thì chỉ biết nhăn mặt nhìn tôi.

    - Chị thấy chưa? Tại 2 anh ý đấy!

    - Một trong hai đứa đưa bài cho Trang chơi mau lên!

    Ngay lập tức Long giấu phần bài của mình, chỉ tay vào bé Minh.

    - Minh! Đưa cho Trang đi em!

    - Không! Sao em lại phải đưa?- Rồi nó quay sang nhìn tôi - Chị Minh Anh bảo anh Long đưa bài cho Trang đi!

    - Không! Em đưa đi! Anh đã chơi lần nào đâu?- Long đánh vào người Minh.

    - Anh chơi bẩn thế? Nãy giờ anh toàn giành của Trang còn gì? Anh đưa Trang đi không chiều nay em mách mẹ vì anh không nhường em chơi!

    - Mách đi! Anh không sợ nhé! Phải chơi công bằng chứ!

    Tôi chán nản trước màn cãi nhau của 2 anh em. Đúng là không ai chịu ai. Chắc chúng nó muốn chơi với tôi đây mà.

    Cuối cùng, tôi phải đưa ra quyết định...

    - Long! Đưa bài cho Trang đi! Em là người lớn tuổi thứ 2 trong đám này đấy nhé!

    - Không đâu! Trang chơi kém lắm, em không đưa nó đâu! Chị lớn tuổi nhất thì chị phải nhường chúng em mới phải chứ!

    Nghe Long nói xong, cả lũ trẻ con bắt đầu nhao nhao lên, quay sang nói hội đồng tôi.

    - Đúng rồi! Chị Minh Anh già nhất! Phải nhường chúng em!

    - Chị Minh Anh mới là gian xảo!

    - Chị Minh Anh nhường chúng em đi!

    Tôi thở dài, nhắm chặt mắt lại. Cuối cùng thì tôi đã bị đánh bại bởi một lũ trẻ con khoảng 6 7 tuổi và có chiều cao đến khuỷu tay của mình. Thật là mất mặt quá đi.

    Thôi thì tôi cũng lớn rồi. Ở lớp chơi suốt rồi nên nhường chúng nó vậy, mặc dù tôi cũng thích chơi Tiến lên lắm. Hơn nữa chơi với bọn trẻ con này thì mình chỉ toàn về nhất thôi, còn chơi ở lớp thì toàn bét, bị chúng nó vẽ bút bi lên mặt đến khổ. Tệ hơn là chúng nó còn bắt để nguyên cái mặt bị vẽ đó về nhà, không được tẩy đi.

    Tôi đưa bài cho bé Trang, quay ngoắt sang lườm nguýt Long và Minh. Chúng nó thì nhìn tôi một lúc rồi cười tủm tỉm với nhau.

    - Trang! Chị sẽ giúp em!

    - Vâng ạ! Em cảm ơn chị Minh Anh!

    Chúng tôi ngồi chơi với nhau một hồi lâu. Trận nào Trang cũng về nhất, tất nhiên là nhờ sự trợ giúp của tôi. Mấy đứa còn lại thì hậm hực ghê lắm. Lúc nào cũng tự hứa là nhất định sẽ vượt được Trang, nhưng rồi lại toàn về bét.

    - Thôi không chơi nữa đâu! Chơi giúp thì chơi làm gì chứ! Chị Minh Anh chơi bẩn chết đi được!

    - Ơ kìa! Chị có chơi bẩn đâu? Trong quy định chơi Tiến lên thì đâu có "không được giúp người khác" nhỉ?

    - Nhưng mà chị giúp Trang nhiều quá rồi! Chị để nó tự chơi đi!

    - Không! Các em bảo Trang chơi kém cơ mà! Chị phải giúp nó chứ?

    Tiếng cãi nhau mỗi lúc một lớn. Tôi và Long quyết không nhường nhau.

    - Thôi hai đứa không cãi nhau nữa! Minh Anh để Trang tự chơi đi cháu! Long nói đúng đấy!

    Long sung sướng chạy tới ôm chầm lấy bà rồi quay sang lè lưỡi nhìn tôi. Còn tôi thì chỉ còn nước chịu thua nó thôi. Tức quá, mình chẳng thể làm gì nổi một thằng bé lớp 5.

    Nhìn bọn trẻ con chơi mà sự ghen tỵ trong lòng tôi mỗi lúc một lớn. Phải lâu lắm rồi mới được sang đây chơi, vậy mà bọn này chả hiểu cho mình gì cả, cứ thấy cái gì hay là xông vào giành đến được thì thôi. Còn bà chị này thì vứt vào một xó xỉnh, mặc kệ chẳng thèm quan tâm.

    Tôi cũng thèm chơi Tiến lên lắm chứ. Năm nay tôi lớp 12, đã vào cuối cấp rồi, là thời điểm gấp rút để ôn thi Đại học. Thế nên chẳng được chơi bài với hội con gái ở lớp nữa. Bằng giờ này năm ngoái thì bọn tôi đang chơi bài với nhau vui lắm, chả bù cho bây giờ. Nghĩ mà chỉ muốn khóc cho bõ tức.

    Bỗng bà tôi đứng dậy, đi vào trong phòng ngủ rồi gọi vọng ra:

    - Minh Anh vào đây bà bảo cái này!

    Tôi thở dài, đứng dậy đi đến chỗ bà. Bà ngó ra ngoài nhìn bọn trẻ một lúc rồi kiễng chân, lấy hai tay kéo rèm kín lại. Sau đó, bà đặt lên tay tôi vài đồng tiền lẻ đã được cuộn tròn lại và buộc dây chun để giữ cho nó không bị bung ra. Tôi ngạc nhiên nhìn bà, đang định mở miệng thì bà đã nhanh tay ra hiệu im lặng.

    - Suỵt! Không phải nói gì cả! Nhà bác Dương Béo mới mở một quán net, cháu vào đấy mà chơi, để bọn trẻ ở nhà chơi bài! Bao giờ về thì mua kem cho chúng nó!

    - Thật ạ?- Mắt tôi sáng rực.

    Bà nhăn mặt đập nhẹ vào người tôi.

    - Nói to thế? Chúng nó nghe thấy bây giờ! Đi nhanh lên, bây giờ là 9h rồi! Ăn cơm lúc 12h nhé! Đừng có về muộn là được!

    Tôi sung sướng nháy mắt với bà, cất cẩn thận "cuộn" tiền vào trong túi quần, mở rèm và đi ra ngoài với bộ mặt vênh váo nhất có thể.

    - Ơ chị Minh Anh đi đâu thế?

    Long vừa dứt lời thì cả lũ trẻ con cùng dừng việc chơi bài lại và quay sang nhìn tôi với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy. Chúng nó đang soi xem tôi có mang theo gì không.

    - Chị đi ra ngoài chơi một tý!

    Long nheo mắt lại, nó bắt đầu nghi ngờ tôi.

    - Chị đi đâu chứ? Sao túi quần chị Minh Anh lại dày thế kia? Lúc nãy chị đến đâu có như thế?

    - Ơ kìa cái thằng bé này! Đấy là điện thoại của chị mà! Chị phải mang điện thoại đi để liên lạc cho bố mẹ chứ!

    - Chị mới đến chưa được 1 tiếng mà đã đi đâu vậy? Quanh đây chị có quen ai đâu mà đi ra ngoài vậy?

    - Chả lẽ không quen thì chị không có quyền ra ngoài à? Lâu không sang đây, chị cũng phải tham quan một chút chứ!

    Long bật dậy, nó đi loanh quanh trước mặt tôi, đôi mắt chăm chú nhìn vào túi quần đang dày cộp số tiền lẻ mà bà vừa đưa cho tôi, vẫn là cái bản mặt đa nghi đáng ghét đó.

    - Chị Minh Anh trông khả nghi lắm!

    Trang đứng phắt dậy, chạy tới kéo tay Long, mặt nhăn nhó.

    - Anh vào chơi mau lên! Mọi người chia bài xong hết rồi! Để chị Minh Anh đi thì không ai giành bài với chúng mình nữa!

    - Ờ nhỉ? Quên mất! Tự nhiên mình lại dại dột kéo chị ý ở lại làm gì nhỉ?

    - Thế! Nhanh lên không anh về bét luôn bây giờ!

    Long gật đầu chạy vào tiếp tục chơi và không còn để ý đến tôi nữa. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng nó cũng chịu buông tha cho tôi. Tôi quay sang nhìn Trang, nó nháy mắt với tôi.

    ***

    Tôi đứng trước cửa tiệm bác Dương Béo mà ngạc nhiên hết mức. Cửa hàng lớn thật, trong đó cũng đông nữa. Cũng phải thôi, cả khu phố có mỗi quán net này thôi, chắc chắn phải đắt khách rồi.

    - Ồ! Minh Anh đấy à? Lâu lắm không gặp!

    - Cháu chào bác Dương!

    Bác ôm chầm lấy tôi. Thân hình to lớn của bác ấy che khuất cả bóng của tôi. Trông bác có vẻ gầy đi, nụ cười trên môi chẳng thể giống như những lần trước được nữa.

    Trước đây bác Dương là một cán bộ cấp cao của huyện này. Nhưng do chút sự cố xảy ra nên bác đã phải từ chức và về quê sống cùng gia đình. Sau vài năm tích góp được một khoản vốn, bác quay trở lại nơi này sinh sống và là hàng xóm thân thiết với bà tôi. Và bây giờ bác mở được quán net này nữa. Mong rằng việc kinh doanh của bác sẽ thành công. Tôi đoán bác đã phải trải qua khá nhiều sóng gió mới được như thế này.

    Cái tên Dương Béo là do bà tôi đặt ra khi bác mới lần đầu chuyển đến đây. Hồi đó trông bác vẫn còn khỏe mạnh lắm. Bây giờ tuổi cũng cao rồi, hơn nữa còn bận bịu công việc quá nhiều, có lẽ bác không còn thời gian để chăm lo cho bản thân, thế nên thân hình mập mạp của ngày xưa chẳng còn nữa.

    - Cháu vào đi! Hình như Minh Anh béo lên hay sao ý nhỉ? Bao nhiêu lâu rồi vẫn chưa giảm được cân nào à?

    - Bác cứ đùa cháu! Lần trước với lần này cháu vẫn thế mà!

    - Bây giờ giảm cân đi! Béo thì không anh nào theo đâu! Bây giờ cháu còn trẻ, giảm cân mới xinh được chứ!

    - Cháu cũng muốn lắm! Nhưng mà đồ ăn mẹ cháu nấu quá ngon nên cháu không thể!

    - Kiềm chế đi! Bao giờ gầy gò hơn thì ăn sau! Bác già rồi nên béo thì còn chấp nhận được. Chứ cháu thì không được đâu, xấu lắm!

    - Thôi mà bác! Cho cháu vào chơi đi! Nãy giờ cứ nói về giảm cân hoài à!

    - Cái con bé này... Đánh trống lảng ghê cơ! Thôi vào đi! Máy số 6 nhé!

    - Vâng! Bác hiểu cháu quá!

    Tôi nhảy chân sáo, ngồi ngay vào máy số 6 như bác nói. Đúng là bác tôi có khác, rất hiểu tôi! Máy tôi ngồi cực "xịn" luôn, vào mạng rất nhanh mà chơi game không hề bị giật.

    Tôi sung sướng cười tít mắt, lia con trỏ chuột vào biểu tượng Zombies Killer to đùng trên màn hình chính và bắt đầu chơi, mặc kệ mọi người xung quanh có bàn tán thế nào. Chỉ toàn là mấy tên tóc xanh tóc đỏ, ăn mặc thì nhếch nhác... Không quan tâm!

    Hôm nay tâm trạng tốt nên tôi bắn rất "siêu". Trận nào cũng thắng. Tôi đã trải qua 9 trận liên tiếp mà không mất một mạng nào. Chưa bao giờ tôi bắn giỏi như thế này, còn đứng đầu bảng xếp hạng nữa nha!

    "Bắt đầu rồi! Nào, chúng ta cùng đấu!"

    Giây phút quyết định đã đến. Trận 10 là trận cuối cùng, tôi phải giết con trùm.

    Tiếng nhạc ghê rợn trong tai nghe tôi phát lên, mặt đất trong game rung chuyển, đất dần dần nứt ra, con trùm zombie chui từ dưới lên và chỉ trong vài giây, nó đã xuất hiện trước mặt tôi.

    Trông nó thật gớm ghiếc, kinh hơn cả những con zombie mà lúc trước tôi đã giết. Nó rất lớn, khắp mình phủ đầy gai bạc, con mắt đỏ lừ duy nhất nằm giữa trán, cái miệng há ra đầy răng nanh vàng khè và nước dãi cứ thế chảy ra, tay chân thì toàn móng dài mà nhọn... Nói chung nhìn đã không có cảm tình rồi...

    Tôi nạp đạn, bơm đầy máu cho nhân vật nữ của mình và sẵn sàng cho cuộc chiến cuối cùng này. Đây là giờ phút quyết định cho sự vất vả suốt nửa tiếng đồng hồ vừa qua của tôi.

    Tôi vớ lấy cốc nước bên cạnh đã được bác Dương để sẵn và uống một hớp đã cạn sạch. Tôi cần động lực để qua được trận này.

    1...

    2...

    3...

    START!!!

    Tôi lùi ra đằng sau, giữ chuột để súng bắn liên tục vào mắt con trùm, còn đồng đội đứng gần tôi để trợ giúp, bắn những con nhỏ khác làm cản đường. Nhiệm vụ của tôi là bắn trùm thôi, còn lại để mấy người kia lo.

    Tôi chăm chú chơi đến mức ai gọi cũng chẳng nghe thấy gì. Tôi cứ nheo mắt nhìn chằm chằm vào màn hình. Cả 2 tay đều phải hoạt động hết công suất để vừa nạp đạn, vừa bơm máu, vừa bắn được vào mắt - điểm yếu của con trùm.

    "Cố lên nào! Còn 60% máu nữa!"

    Bây giờ đã quá nguy cấp rồi. Mấy người đồng đội kia phải nhảy vào giúp tôi cùng bắn con trùm. Một mình tôi không thể hạ nổi vì nó quá mạnh. Hơn nữa đạn súng của tôi cũng có hạn, nếu cứ sử dụng hết thế này thì tôi sẽ mất mạng sớm.

    Đúng là có người giúp có khác, lượng máu của con trùm đang giảm ngày càng nhanh. Nhưng tôi chưa kịp nở nụ cười thì... con trùm ra bắt đầu ra tay... Nó tỏa ra khí độc khiến đồng đội của tôi chết hết trong khi nó chỉ còn 10% máu. Cũng may là tôi đã kịp tránh xa nó nên khí độc không tới chỗ tôi, tất cả những con zombie lặt vặt khác cũng đã chết hết. Tôi cảm thấy mình may mắn hơn so với mấy người đồng đội kia. Bây giờ tôi chỉ cần tập trung vào con trùm thôi.

    Giờ đây cả đội chỉ còn mình tôi sống sót. Tôi đang lo lắng không biết số đạn này liệu có đủ để giết nó không...

    "Thôi kệ! Liều thôi!"

    Tôi nạp hết hộp đạn cuối cùng. Nếu không bắn chuẩn xác từng viên đạn thì tôi sẽ thua. Chỉ cần trật 1 viên thôi... 1 viên cũng đủ làm cho công sức nãy giờ đổ xuống sông xuống biển hết.

    Tôi điều khiển nhân vật chạy đến một góc khuất gần đó rồi bắn liên tục vào mắt. Lượng máu của nó giờ chỉ còn 5%, còn khẩu súng tỉa của tôi chỉ còn 30 viên đạn.

    Tôi tiếp tục bắn nó. Bỗng nhiên đằng sau gáy tôi có một hơi ấm. Tôi rùng mình co người lại, tay vẫn giữ nút bắn còn hướng súng lại chuyển sang chỗ khác làm 10 viên đạn đã trượt khỏi mắt con trùm.

    Hơi thở đó vẫn chưa biến mất. Tôi càng sợ hãi hơn nữa. Mọi quyết tâm bỗng nhiên bị tan biến bởi một nỗi sợ nhỏ nhoi. Người ở đằng sau bỗng nắm lấy tay tôi, nghiêng mặt ra trước làm tôi giật mình buông cả con chuột máy tính ra. Kết quả là... con trùm phun khí độc và tôi đã mất mạng. Chữ Game Over màu vàng hiện lên đầy mỉa mai trước mặt tôi.

    Tôi tức giận đá mạnh người đó và sau đó tôi nghe thấy tiếng "bịch" rất lớn. Tôi thực sự rất bực mình. Bao nhiêu công lao cuối cùng hỏng bét, chỉ tại người đó.

    Tôi quay ra đằng sau, định cho người đó một trận thì... Ôi trời ơi! Tôi suýt nữa ngã xuống đất vì sốc... Người đó... không ai khác chính là... Duy Anh!

    Tôi lùi ra đằng sau, đôi mắt ngạc nhiên mở to hết cỡ. Còn những người xung quanh thì... chẳng ai biết vì họ đã đeo tai nghe cả rồi, có hét lên cũng không nghe thấy gì...

    Duy Anh nhăn nhó ngồi dậy, phủi bụi quanh người.

    - Tôi chỉ định gây bất ngờ cho cậu thôi mà! Sao cậu phản ứng dữ dội thế?

    Nhìn cái khuôn mặt đáng ghét của cậu ta, cùng với chữ Game Over ban nãy làm tôi không thể chịu được nữa. Tôi chạy tới giẫm mạnh vào chân cậu ta một cái cho bõ tức.

    - A! Đau quá! Cậu làm gì vậy? Sao giẫm vào chân tôi?

    - Sao cậu dám phá tôi? Cậu có biết là con trùm chỉ còn 5% máu nữa không? Cậu chán sống rồi à? Tôi muốn giết chết cậu ngay tại đây!

    - Bình tĩnh nào! Nóng thế? Tôi xin lỗi! Tôi không biết đây là Zombies Killer!

    - Cái gì? Không biết? Cậu giả vờ không biết đúng không? Cậu cũng nhìn thấy tôi đang đánh trùm và máu của nó chỉ còn 5% đúng không? Cậu đâu có cận? Đừng nói dối tôi! Cậu không bao giờ qua mắt tôi được đâu!

    - Ơ tôi không biết thật mà! Tôi chưa chơi đến phần này nên không biết là cậu đang đánh trùm, cứ tưởng cậu đang chơi mấy trò lặt vặt, tôi định nhảy vào trêu thì được cậu "chào đón" "nhẹ nhàng" quá! Cái mông và cái chân của tôi giờ vẫn còn đau đây này!

    - Thế là còn nhẹ đấy! Tôi còn muốn bẻ gãy chân cậu ra cơ! Tất cả công sức của tôi nãy giờ đã bị phá hỏng bởi cậu đấy cậu có biết không?- Tôi hét lên.

    Tiếng của tôi đã bắt đầu thu hút sự chú ý của mọi người. Họ bỏ hết tai nghe ra và nhìn chằm chằm vào chúng tôi với đôi mắt hiếu kì. Còn mấy tên tóc xanh tóc đỏ kia thì nói thầm với nhau cái gì đó rồi cười ầm lên và nhìn tôi với ánh mắt đầy thách thức.

    Tôi thở dài, mắt nhắm lại. Bác Dương từ trong nhà chạy ra, nhìn chúng tôi ngạc nhiên:

    - Hai đứa sao vậy? Sao lại cãi nhau thế?

    Tôi ngó nghiêng xung quanh, họ vẫn cứ nhìn chằm chằm, thật là khó chịu. Tôi cầm tay Duy Anh kéo vào trong nhà rồi đóng cửa lại. Bác Dương thì nhún vai nhìn mọi người.

    "Bọn này thật là..."

  6. Đã cảm ơn kenkenmom:


  7. #17
    Ðến Từ
    Vĩnh Long
    Thành Viên Thứ: 222692
    Giới tính: Nữ
    Bài gửi
    43

    Reply: Anh Hàng Xóm


  8. #18
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 178574
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    26.731

    Reply: Anh Hàng Xóm

    choáng quá
    Khách hãy nhấn nút "thanks" khi thấy bài viết hữu ích với bạn, cảm ơn










  9. #19
    Ðến Từ
    Tỉnh Khác
    Thành Viên Thứ: 173668
    Giới tính: Nữ
    Bài gửi
    78

    Reply: Anh Hàng Xóm

    Chương 15: Bà ngoại của tôi (phần 2)

    - Cậu làm gì vậy? Đau quá! Nhẹ thôi!

    - Đồ đáng ghét! Tôi ghét cậu! Tôi chỉ muốn giết chết cậu thôi!

    - A! Nhẹ tay thôi! Sao cậu quá đáng vậy? Cậu mà giết tôi thì tôi sẽ ám cậu chết theo!

    Tôi nhăn mặt nhìn Duy Anh. Đến lúc này rồi mà cậu ta vẫn còn đùa được. Đúng là cái tên quanh năm chỉ biết hớn ha hớn hở đi trêu người khác.

    Bác Dương từ trong bước vào. Bác khoanh tay nhìn hai chúng tôi với ánh mắt nghi ngờ.

    - Hai đứa giải thích đi! Chuyện gì vừa xảy ra? Sao lại làm ầm lên thế hả?

    Tôi buông tay Duy Anh ra, tôi vừa dùng hết sức nắm tay cậu ta thật mạnh cho cậu ta biết mặt. Đồ đàn ông yếu đuối, nắm một tý đã kêu đau.

    - Cháu đang chơi thì Duy Anh xuất hiện làm cháu bị thua, công sức nãy giờ của cháu hỏng hết rồi! Tất cả là tại cậu ta!

    - Cháu xin lỗi! Cháu không biết! Cháu chỉ định trêu cậu ấy thôi mà!

    Bác Dương nheo mắt nhìn chúng tôi. Bác giơ tay lên ra hiệu trật tự.

    - Hai đứa quen nhau sao?

    - Vâng! Cậu ta học cùng lớp với cháu!

    Bác chỉ vào người Duy Anh.

    - Cậu bé này... nhà gần đây hả?

    - Không ạ! Nhà cháu cạnh nhà Minh Anh luôn ạ!

    - Cái gì? Thế 2 đứa đến đây cùng nhau à?

    Tôi quay sang nhìn Duy Anh. Mải cãi nhau quá nên bây giờ mới nhớ ra. Tại sao cậu ta lại biết nơi này mà đến? Câu hỏi đó vẫn nằm trong đầu tôi nãy giờ mà vẫn chưa có câu trả lời.

    - Đúng rồi! Duy Anh, sao cậu biết nơi này?

    - Cháu đi xe đến đây ạ!

    - Cháu đi xe buýt cùng Minh Anh hả? Chắc 2 đứa đi cùng tuyến xe buýt với nhau nhưng không để ý phải không?

    - Không ạ! - Tôi lắc đầu - Cháu đi 3 tuyến thì cả 3 cháu đều không thấy cậu ta!

    - Cháu đi xe của cháu ạ!

    - Mới lớp 12 mà đã dám đi xe máy thế à? Cháu không sợ bị phạt sao?

    - Ơ không ạ! Cháu đi ô tô mà!

    Bác Dương ngạc nhiên hơn nữa, còn tôi thì cười khẩy nhìn cậu ta. Lại bắt đầu khoe khoang đây mà.

    - Cháu đi ô tô? Bố mẹ cháu đưa đến đây hả? Hay là cháu...

    - À! Ô tô của cháu mà! Cháu là người...

    Tôi nhanh tay đẩy cậu ta ra chỗ khác, không để cho cậu ta ba hoa nữa.

    - Không phải đâu ạ! Cậu ta đi xe cùng cháu mà! Làm sao mà một học sinh lớp 12 lại có thể đi ô tô nghênh ngang ra đường được?

    Tôi quay xuống lườm nguýt Duy Anh để ra hiệu cho cậu ta. Cậu ta chỉ biết phụng phịu nhìn tôi.

    - Thôi! Gì thì gì 2 đứa cũng không được cãi nhau nữa! Bạn cùng lớp, hơn nữa còn là hàng xóm với nhau mà cãi nhau như vậy thì có ai chấp nhận được không? Bây giờ người ta cũng nghe thấy, nhìn thấy cả rồi. Tốt nhất 2 đứa ở trong này mà chơi! Ở gần phòng khách còn vài máy cũ để dự trữ nữa đấy! Mấy máy đấy trông cổ nhưng dùng vẫn tốt lắm! Đừng có cãi nhau nữa nhé! Còn cãi nhau thì lần sau vào đây chơi bác tính tiền đó! To đầu rồi còn cãi nhau vì cái trò chơi lặt vặt! Hai đứa cũng thật là... Vừa chơi vừa trông nhà cho bác nhé! Bác còn phải ra ngoài cửa trông khách nữa!

    - Vâng ạ!- Tôi và Duy Anh đồng thanh.

    Bác gật đầu một cái rồi mở cửa bước ra ngoài. Tôi im lặng nhìn Duy Anh, bây giờ tôi cũng chẳng còn tâm trí nào để cãi nhau với cậu ta nữa.

    Tôi lẳng lặng ra căn phòng chứa những cái máy cũ mà bác Dương đã nói với tôi. Tôi thở dài mở lại Zombies Killer và chơi lại 10 trận mà ban nãy tôi bị Duy Anh phá cho tan tành. Nghĩ mà tức nhưng chẳng làm được gì. Ước gì cậu ta là con trùm đó rồi bị tôi bắn thật nhiều viên đạn sau đó tan biến cho khuất mắt.

    Tôi chơi lại từ đầu. Vừa vào trận đã bị 1 con lao tới cào cho mất máu rồi. Bực mình quá! Thế này thì đến bao giờ mới qua nổi trận thứ 10?

    Tôi nghe thấy tiếng chân khe khẽ sau lưng. Là Duy Anh, cậu ta kéo ghế ngồi ngay máy bên cạnh tôi. Tôi nhắm mắt lại, định đứng dậy sang máy khác ngồi thì cậu ta giữ tay tôi lại.

    - Tôi xin lỗi!

    - Bỏ ra!

    - Tôi xin lỗi thật mà! Bây giờ tôi phải làm gì thì cậu mới hết giận tôi đây?

    - Tránh xa tôi ra!

    Tôi hất tay cậu ta ra. Chưa kịp bước đi thì cậu ta với hẳn người về phía tôi, choàng 2 tay qua người tôi, lôi tôi ngồi xuống ghế rồi ghé mặt sát vào mặt tôi.

    - Tôi nói là tôi xin lỗi!- Cậu ta gằn từng chữ.

    Tôi im lặng, đơ người trước ánh mắt của Duy Anh. Nhưng sau đó, tôi kịp bình tĩnh lại, đẩy cậu ta ra nhưng... không được, cậu ta giữ tôi quá chặt.

    - Cậu không thoát được đâu! Đừng vùng vẫy làm gì!- Duy Anh nhếch mép.

    Tôi nhắm mắt lại, bặm môi. Có vẻ như cậu ta không còn tỏ vẻ hiền lành đối với tôi nữa. Chẳng lẽ từ giờ trở đi cậu ta sẽ chỉ sử dụng những cách này để bắt tôi im lặng nếu tôi nói quá nhiều sao? Không được, tôi không thể để cậu ta thắng tôi được. Không có cách này thì vẫn còn cách khác.

    Tôi thở dài. Nếu không dùng sức được thì đành dùng lời nói và trí thông minh thôi. Tôi liếc mắt ra chỗ khác, nói một cách nhẹ nhàng hết sức, mặc dù trong đầu tôi đang nóng bừng lên như muốn đốt cháy mọi thứ, nhất là cái tên đáng ghét đang giữ chặt lấy người tôi.

    - Cậu có thể bỏ tôi ra rồi từ từ nói chuyện được không? Cậu nghĩ dùng hành động với tôi là giải quyết xong tất cả sao?

    - Ồ vậy sao? Nếu cậu chịu nghe tôi nói thì bây giờ tôi có cần phải làm như thế này không? Cậu nên xem lại bản thân mình trước khi nói vào mặt người ta như thế!

    - Cậu sai, tôi phải nói cho cậu biết lỗi của mình chứ! Chả lẽ tôi phải đứng trước mặt cậu vỗ tay bôm bốp rồi tặng cậu vài lời khen giả tạo sao? Đầu óc cậu có vấn đề hả?

    - Tôi không bảo cậu khen tôi. Tôi không cần biết Zombies Killer quan trọng với cậu như thế nào! Nhưng sức chịu đựng của tôi cũng có hạn! Cậu nói quá nhiều, thái độ của cậu làm tôi tức giận. Chả lẽ tôi không có quyền làm thế này sau khi cậu đã mắng mỏ tôi một hồi lâu và đẩy tôi ngã trước mặt hàng chục người?

    - Nhưng cậu có biết là trận đó...

    - Tôi đã nói rồi. Tôi không quan tâm trận đó của cậu. Bản thân tôi cũng là một fan của Zombies Killer và tôi biết trò chơi đó không hề khó, chỉ mất nhiều thời gian mà thôi. Cậu mới vào đây, chơi 1 lần mà lên đến trận cuối cùng. Cậu đã đạt được điều đó, chả lẽ cậu không thể làm lại được lần 2? Chỉ vì một sự vô tình mà cậu chỉ trích tôi từ ngoài vào trong, thậm chí còn xô tôi ngã, giẫm vào chân tôi và sỉ vả tôi trước mặt những người khách của bác cậu. Đến khi người ta xin lỗi rồi thì vùng vằng, khó chịu? Đây là cách sống của cậu à? Người khác luôn sai và mình luôn đúng phải không?

    - Cậu im đi! Chúng ta quen nhau mới 2 tháng! Cậu biết gì mà đòi phán xét tôi?

    - Mới 2 tháng? Cậu nghĩ thời gian đó là ít ỏi hả? Chỉ cần nói chuyện và tiếp xúc với nhau khoảng 2 tiếng đồng hồ là tôi đã có thể biết được tính cách của người khác đấy. Cậu có tin không? Chỉ có những con người kém nhận biết về đối tượng xung quanh như cậu mới không thể biết được tính cách một con người trong vòng 2 tháng! Hơn nữa cậu còn ngồi cạnh tôi và còn là hàng xóm với tôi nữa! Đôi mắt của cậu sinh ra để làm gì vậy? Ai cậu cũng có thể chơi một cách dễ dàng sao?

    - Tôi không ngồi đây để nghe cậu nói về những lý thuyết vô dụng của cậu! Cậu hãy ra chỗ khác ngồi đi, không thì biến khỏi đây! Bản thân tôi như thế nào thì bản thân tôi tự biết, chưa đến lượt cậu quan tâm!

    - Cậu cứ như vậy đi Minh Anh! Rồi cậu sẽ chẳng bao giờ khá lên được đâu!

    Cậu ta buông tôi ra, lạnh lùng đứng dậy rồi ra ngoài.

    Tôi vẫn ngồi đó, đôi mắt nhìn trân trân cái màn hình máy tính đang hiện Menu của Zombies Killer. Ngẫm lại thì Duy Anh nói đúng, tôi sống thật ích kỷ, chẳng bao giờ nghĩ đến cảm nhận của người khác. Phải rồi, một con người như tôi, học cùng một lớp, ngồi chung một cái bàn, sống cùng một khu phố mà chẳng hiểu về người đó. Trong khi người đó thì trong một thời gian ngắn ngủn đã hiểu hết về con người mình. Nếu cứ duy trì mãi sự nhận thức chậm chạp thế này thì không chỉ bây giờ mà tương lai mai sau có thể tôi sẽ rơi vào tay của những kẻ lừa đảo kể cả không muốn đi chăng nữa. Đúng là chẳng có gì hợp với lòng người mà.

    Tôi bật dậy, mở cửa chạy thật nhanh ra ngoài. Mặc dù biết mọi người đang nhìn mình với ánh mắt không thiện cảm, tôi vẫn cố ra ngoài. Tôi ngó nghiêng xung quanh, quay mặt đủ mọi góc độ nhưng chẳng thấy cậu ta đâu. Có lẽ cậu ta giận tôi thật rồi.

    Tôi buồn bã cúi mặt xuống. Cứ tình hình này thì sẽ chẳng còn ai chơi với mình nữa. Tôi sợ cả My cũng sẽ bỏ mặc tôi bởi tính cách khó chịu đó của tôi.

    - Tôi biết là cậu sẽ phải đi tìm tôi mà!

    Tôi giật mình quay ra đằng sau, Duy Anh từ trong ngõ bước ra, khoanh tay dựa vào tường, nhìn tôi và cười mỉm. Tôi cười đáp lại, sau đó tôi lại cúi mặt xuống tỏ vẻ hối lỗi. Cậu ta chậm rãi tiến về phía tôi.

    - Tôi cứ tưởng mình sẽ phải chờ cậu đến tối! Ai ngờ ra sớm ghê!

    - Đừng chế giễu tôi nữa!

    - Thôi được rồi! Mọi chuyện coi như qua! Hòa nhé?

    Duy Anh giơ tay ra trước mặt tôi. Tôi ngẩng mặt lên nhìn cậu ta một lúc rồi mới bắt tay làm hòa với cậu ta.

    Thật là xấu hổ quá đi. Tôi cứ tưởng là mình đã hạ gục được cậu ta rồi chứ. Cũng tại tôi quá hiếu chiến nên đã đẩy rồi dẫm vào chân cậu ta. Và bây giờ thì cả tôi cũng sai khi đã gây thương tích cho cậu ta như vậy. Tức thật đấy, suýt nữa thì mình đã có thể đặt điều kiện cho cậu ta nếu cậu ta xin lỗi mình.

    - Trông cậu có vẻ không vui lắm nhỉ? Chưa mãn nguyện sao?

    - Ơ không! Không có gì!

    - Để đến bù cho cậu, tôi sẽ cùng cậu vượt qua trận cuối cùng đó! Nhưng vấn đề là... làm thế nào để có thể vào trong khi mọi người vẫn đang chơi game?

    - Là sao? Cậu ngại gì chứ? Người ta có xông vào đánh cậu đâu mà!

    - Không phải! Cậu không nhớ sao? Ban nãy tôi và cậu cãi nhau to tiếng, thậm chí cậu còn dùng bạo lực với tôi trước mặt hàng chục người. Bây giờ chỉ cần mở nhẹ cánh cửa thôi là ti tỉ con mắt hướng về chúng ta và nhìn cho đến khi chúng ta vào hẳn trong phòng khách mới thôi đấy! Cậu có vẻ thích sự nổi tiếng nhỉ?

    - Tôi đã nói là cậu đừng chế giễu tôi rồi mà! Tôi biết rồi!

    - Thế cậu nói đi! Bây giờ phải làm gì để vào được trong đó mà không ai biết? Cậu là khách quen của bác chủ cửa hàng đúng không?

    - Ừ! Hồi chưa mở quán net này thì phía sân sau nhà bác còn 1 cánh cửa nữa. Ngày xưa tôi và mấy đứa em hay sang trộm nhà bác bằng cửa đấy. Nhưng tôi không biết bây giờ còn không.

    - Muốn biết còn hay không thì phải qua tận đó chứ còn gì nữa! Dẫn đường đi!

    - Ờ! Đi theo tôi!

    Tôi và Duy Anh rón rén ra hẳn ngoài cửa. Giữa nhà bác Dương và nhà bên cạnh có 1 cái ngõ nhỏ - chỗ mà Duy Anh vừa đứng chờ tôi. Chỉ cần đi sâu vào trong đó rồi trèo qua hàng rào là có thể vào được sân sau.

    Đúng như những gì tôi dự đoán, cánh cửa vẫn còn đó. Tôi chỉ tay về phía cánh cửa. Duy Anh hớn hở trèo vào trong trước. Nhưng khi vừa đặt chân xuống vườn thì...

    Gâu... gâu...

    Con chó ở sau gốc cây lao tới chỗ Duy Anh. Cậu ta sợ quá chạy tán loạn quanh vườn. Tôi hốt hoảng đẩy hàng rào vào bên trong đuổi theo con chó, vừa đi vừa gọi:

    - Bi! Dừng lại! Chị Minh Anh đây mà!

    Nghe thấy tiếng của tôi, con chó lập tức "phanh" lại, quay sang nhìn tôi rồi vẫy đuôi. Tôi chạy tới ôm lấy nó.

    - Trời ơi! Lâu lắm rồi không gặp! Sao trông em gầy thế này? Lại lười ăn rồi hả?

    Gâu... gâu...

    Con chó như hiểu ý tôi, nó dụi cái đầu liên tục vào người tôi, sau đó thì "chàng" tranh thủ liếm lên tay tôi.

    Nhà bác Dương nuôi 2 con chó là Min và Bi. Bi là con của Min. Con Min hồi trước bị bắt trộm, sau đó nó vẫn trở về nhà được nhưng khắp người đầy máu, đi đứng lảo đảo. Khi mọi người chạy ra thì đã quá muộn, Min đã chết do mất quá nhiều máu. Lúc đó ai cũng thương cho Min, nó rất ngoan, không cắn người linh tinh. Chỉ tại mấy tên trộm đáng ghét mà nó đã phải chết oan uổng. Vì sợ cả con Bi cũng bị bắt trộm nên bác Dương đã đem nó ra sân sau. Vừa tiện cho việc trông nhà lại vừa bảo đảm an toàn cho nó.

    Nhìn thấy Bi, tôi lại nhớ đến Min. Đúng là 2 mẹ con có khác. Bi càng lớn càng giống mẹ. Bây giờ thì thành luôn 1 bản sao của Min rồi. Tôi ôm nó vào lòng, 2 bên khóe mắt bắt đầu ươn ướt. Tôi thấy tội cho nó khi phải ở đây một mình. Nhìn đôi mắt tròn trịa đáng yêu của nó mà trong lòng tôi lại cảm thấy xót xa.

    - Này này! Nó không cắn hả?

    Tôi nhìn xung quanh. Nãy giờ mải nghĩ đến Min mà quên mất Duy Anh. Không biết cậu ta đang trốn ở đâu mà có căng mắt ra cũng chẳng thấy gì.

    - Cậu đang ở đâu vậy?

    - Trên này!

    Tôi ngẩng đầu lên, hóa ra là cậu ta đang trốn ở trên cây. Đúng là tài thật, không hiểu làm cách nào mà cậu ta có thể trèo lên được cái cây đó.

    - Wow! Cậu tài thế! Trèo lên đấy kiểu gì thế? Dạy tôi với!

    - Được... được! Tôi sẽ dạy nếu con chó đó đừng ở đây nữa!

    - Đồ nhát gan! Tôi là con gái mà chẳng sợ đây này! Cậu có phải là con trai không thế Duy Anh?

    - Cậu quen nó rồi thì tính làm gì hả? Đưa nó ra chỗ khác đi mà! Xin đó!

    - Không! Tôi không đưa nó đi đâu cả! Nếu không thích thì cậu cứ ở trên đó cả ngày đi!

    Rồi tôi nhìn Bi, véo nhẹ hai bên má phúng phính đầy ngộ nghĩnh của nó.

    - Anh Duy Anh to gan em nhỉ? Dám đuổi Bi của chị đấy!

    - Ừ anh biết rồi! Em bảo chị em đưa em đi đi để anh xuống nào!- Duy Anh chen vào.

    - Cậu im đi! Không ai nói chuyện với cậu đâu!- Tôi hếch mặt.

    Soạt...

    Vì không còn sự lựa chọn nào khác, Duy Anh đành phải nhảy xuống. Bi thấy vậy liền lao tới chỗ cậu ta. Duy Anh còn chưa kịp phủi bụi trên người thì...

    - A! Cứu tôi với!

    Lại một lần nữa tôi được dịp chứng kiến cuộc đuổi bắt này. Nhìn cái dáng chạy của Duy Anh kìa. Tôi mà quay được cảnh này rồi đưa cho cả lớp xem thì bọn con gái lớp tôi chắc sẽ tránh xa cậu ta dài dài đấy. Tôi cũng muốn làm thế lắm nhưng tiếc là không mang điện thoại theo. Tôi mà mang thì cậu ta đừng hòng "hớp hồn" được đứa nào trong lớp nữa.

    - Minh Anh! Cậu bảo con Bi Bi gì gì đấy dừng lại đi! Tôi kiệt sức rồi đấy!

    - Minh Anh làm sao?

    - Xấu gái!

    - Cho nói lại!

    - Ừ thì xinh!

    - Ai xinh cơ? Nghe không rõ!

    - Minh... Minh... Minh Anh xinh!

    - Minh Minh Minh Anh là ai thế?

    - Thì Minh Anh xinh! Được chưa?

    Tôi thở dài.

    - Bi ơi! Dừng lại đi em!

    Nghe lời tôi, nó dừng lại ngay lập tức rồi lại chạy tới dụi đầu vào người tôi. Còn Duy Anh thì dừng lại, thở gấp.

    - Lẽ ra cậu nên nói câu đó từ sớm! Có phải đỡ tốn sức không?

    Cậu ta lườm tôi một cách đáng thương. Tôi bật cười, vuốt Bi đang nằm gọn trong tay tôi.

    - Thôi, xin phép anh bảo vệ cho tôi vào cửa sau ạ!

    Gâu... gâu...

    Con chó thè lưỡi nhìn tôi. Tôi kéo tay Duy Anh vào trong. Trước khi đi tôi không quên chào nó.

    ***

    Nhờ sự trợ giúp của Duy Anh mà tôi đã qua được hết 10 trận đó. Tôi ngồi dậy, vươn vai cho đỡ mỏi. Phải công nhận là Duy Anh chơi giỏi thật, cậu ta chơi mãi mà không chết mạng nào trong khi đây là lần đầu tiên cậu ta chơi đến phần này. Còn tôi đã qua được 1 lần rồi nhưng vẫn bị dính độc và chết oan. Nhưng dù sao tôi cũng đã thắng.

    - Cảm ơn nhé! Tôi phải về đây! 11 rưỡi rồi! Còn phải đi mua kem cho lũ loắt choắt nữa!

    - Cậu có nhà ở đây sao?

    - Nhà bà ngoại của tôi ở gần đây! Bác Dương chủ cửa hàng này là hàng xóm thân thiết của bà tôi! Còn muốn biết gì nữa không?

    Duy Anh lắc đầu, mặc dù trông cậu ta có vẻ vẫn còn thắc mắc muốn hỏi tôi.

    Tôi mỉm cười, đứng dậy ra về, để Duy Anh ở lại đây. Ở ngoài khách đã về gần hết rồi. Thấy tôi đứng ở cửa, bác Dương đang nấu dở bữa trưa liền chạy ra.

    - Về hả cháu? Sao không ở lại chơi tý nữa? Có phải lúc nào cũng được chơi đâu mà!

    - Thôi ạ! Đến giờ cháu phải về rồi! Cháu mà không về ngay thì bà mắng cháu mất!

    - Ừ nếu vậy thì cháu về đi kẻo bà mong. Chiều lại qua đây nhé!

    - Vâng ạ! Thôi cháu về đây!

    - Thế còn bạn cháu đâu rồi?

    - À! Cậu ta vẫn đang ở trong ạ! Chắc cậu ta về giờ ý mà!

    - Ừ, đi cẩn thận nhé!

    - Vâng!

    Tôi chào bác rồi mở cửa đi ra ngoài. Trời đã bắt đầu nắng nhưng không quá gắt. Tôi lấy tay che đi ánh nắng đang chiếu vào mặt rồi chạy một mạch ra hàng tạp hóa ở đầu ngõ mua kem cho bọn trẻ con, trong đầu tự nhủ chắc lũ đó đang mong mình về nhà lắm.

    Vừa bước chân vào cổng, cả lũ chúng nó lại thi nhau lao đến chỗ tôi làm tôi không kịp trở tay. Bé Long hét lên:

    - Em ghét chị Minh Anh! Mua kem mà không rủ chúng em đi cùng!

    Vừa nói nó vừa giật lấy que kem socola, tay bóc vỏ còn mắt thì cứ trừng trừng nhìn tôi. Những đứa còn lại thì sung sướng lấy túi đựng kem rồi chia nhau. Tôi chống hông lườm bé Minh:

    - Trời nắng nóng thế này, chị đã mất công đi mua kem cho rồi, em không biết cảm ơn chị à? Lại còn giật lấy phần kem ngon nhất để mà ăn nữa chứ! Em nhìn xung quanh xem có còn đứa nào hơn tuổi với bằng tuổi em ngoài chị không? Chẳng biết nhường nhịn gì cả! Tham ăn đến thế là cùng! Chị mua kem socola cho Trang cơ mà!

    - Ai bảo nó không lấy nhanh? Mất thì tự chịu!- Nó nhìn tôi đầy thách thức.

    Trang chạy đến kéo tay áo tôi.

    - Chị bảo anh Long trả em kem đi! Chơi bài thì em nhường chứ kem em không nhường đâu!

    Không chần chừ thêm, tôi chạy tới chỗ Long để lấy lại que kem socola duy nhất cho Trang. Hình như nó biết trước ý định của tôi nên cao chạy xa bay khá nhanh. Tôi với nó chạy đuổi nhau quanh sân nhà bà một hồi lâu. Cho đến khi 2 đứa mệt mỏi dừng lại thở dốc thì que kem đã chảy hết. Long hậm hực nhìn tôi.

    - Chị Minh Anh quá đáng thế nhỉ? Sao chị không mua cho nó cái khác mà giành cái của em? Em đụng mồm vào rồi, ăn chung với nó mất vệ sinh chết đi được! Chị nhìn này, kem chảy hết rồi, tại chị đấy! Chị mua đền cho em que khác đi! Em ghét chị!

    Tôi nhìn que kem đang tan dần ra mà cũng thấy tội cho nó. Hàng kem đâu có xa lắm, cái công nãy giờ đuổi nó thà tôi đi mua cho Trang que khác chắc cũng xong lâu rồi đấy.

    "Tuyệt thật! Giờ tội của mình nặng hơn rồi!"- Tôi tự nhủ.

    - Mấy đứa đâu? Trời nắng nóng đứng đây làm gì? Vào ăn cơm mau lên không bà ăn hết cá bây giờ!

    Bà tôi vừa dứt lời thì chúng nó lao ngay vào trong nhà, bỏ mặc tôi vẫn còn đang ngơ ngơ chẳng hiểu chuyện gì xảy ra.

    - Minh Anh đâu rồi? Không vào ăn à?

    - Cháu vào đây ạ!

    Cá rán là món mà tôi thích nhất, nhưng phải là bà tôi rán cơ. Bà tôi khéo tay lắm, dù tay đã nhăn nheo, động một chút là run rẩy nhưng làm cái gì cũng tươm tất đâu vào đấy, nhất là nấu nướng. Vậy nên món gì bà tôi làm cũng ngon, ngon hơn cả mẹ tôi nấu. Thế nên lần nào sang nhà bà cũng phải ăn cơm vài bữa rồi mới chịu về. Nếu không về nhà kịp để đi học thì xin nghỉ học luôn để lại được bà tiếp đãi thêm một bữa nữa.

    2 đĩa cá rán đầy ụ làm tôi không thể kiềm chế được. Tôi chỉ ước mấy đứa này không có ở đây để một mình tôi có thể ăn hết chỗ kia. Ngửi mùi thôi cũng đã thấy no rồi. Bà tôi khéo tay quá.

    Tôi hớn hở ngồi xuống, Long vội đẩy tôi ra, mặt nhăn lại.

    - Ai cho chị ngồi đây? Em đang ngồi với Minh cơ mà!

    Tôi cười nham hiểm.

    - Em không muốn chị ngồi cùng em chứ gì? Được thôi, thế tự gỡ xương cá mà ăn nhé! Bà ngồi tận đầu nồi, chỉ gỡ cá cho Trang được thôi!

    Ngay lập tức nó quay ngoắt 180 độ, ôm lấy tay tôi rồi nhìn tôi với đôi mắt cún con.

    - Em nói đùa đấy! Chị Minh Anh gỡ xương cá cho em nhé! - Rồi nó quay sang Minh - Thằng này tránh ra để chị Minh Anh ngồi!

    Minh nhìn tôi rồi xị mặt xuống. Nó lẳng lặng đứng dậy ra chỗ khác ngồi. Tôi vội giữ tay nó lại, kéo nó xuống ngồi cạnh mình.

    - Chị sẽ gỡ xương cá cho cả Minh nữa nhé! Ngồi đây đi!

    Nó cười sung sướng, ngồi xuống rồi ôm cái bát vào người, còn Long thì há hốc mồm ngạc nhiên. Hành động của 2 anh em làm tôi không thể nhịn được cười.

    Sau khi đã mời mọi người xong, tôi hớn hở gắp một miếng cá cho vào bát. Chưa kịp đưa miếng cá ấy vào miệng thì...

    - Minh Anh ơi!

    Tiếng gọi vừa dứt, tất cả mọi người đều hướng mắt ra cổng chính, trừ tôi. Bởi tôi đã nhận ra giọng nói đó.

    - Bà ơi! Có anh nào gọi chị Minh Anh kìa!- Trang chỉ tay ra ngoài cổng.

    Bà tôi bật dậy, đứng trước hiên nói lớn:

    - Cháu là ai thế?

    - Cháu là bạn của Minh Anh ạ! Bạn ấy có ở đây không ạ?

    "Không! Không có nhà! Bà ơi, hãy nói là cháu không có nhà đi mà!"

    - Có cháu ạ! Cháu vào nhà đi! Cửa chỉ chốt thôi! Vào đây ăn cơm cùng với bà và các em này!

    "Ôi không! Bà hại cháu rồi!"- Tôi nhắm chặt mắt lại.

    Két...

    Mọi thứ như đổ sập trước mặt tôi khi cánh cổng vừa được mở ra. Vẫn là bộ mặt hớn hớn đấy, cậu ta vừa đi vừa huýt sáo rất hồn nhiên. Tiếng huýt sáo và tiếng chân càng gần thì tôi cảm thấy sợ hãi và hoang mang.

    "Trời ơi! Tại sao số tôi nó lại hẩm hiu thế này? Ai đó hãy cứu tôi với!"- Tôi mếu máo, khóc không ra nước mắt.

  10. #20
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 417444
    Giới tính: Nữ
    Bài gửi
    2

    Reply: Anh Hàng Xóm

    Trích Nguyên văn bởi kenkenmom Xem bài viết
    Chương 15: Bà ngoại của tôi (phần 2)

    - Cậu làm gì vậy? Đau quá! Nhẹ thôi!

    - Đồ đáng ghét! Tôi ghét cậu! Tôi chỉ muốn giết chết cậu thôi!

    - A! Nhẹ tay thôi! Sao cậu quá đáng vậy? Cậu mà giết tôi thì tôi sẽ ám cậu chết theo!

    Tôi nhăn mặt nhìn Duy Anh. Đến lúc này rồi mà cậu ta vẫn còn đùa được. Đúng là cái tên quanh năm chỉ biết hớn ha hớn hở đi trêu người khác.

    Bác Dương từ trong bước vào. Bác khoanh tay nhìn hai chúng tôi với ánh mắt nghi ngờ.

    - Hai đứa giải thích đi! Chuyện gì vừa xảy ra? Sao lại làm ầm lên thế hả?

    Tôi buông tay Duy Anh ra, tôi vừa dùng hết sức nắm tay cậu ta thật mạnh cho cậu ta biết mặt. Đồ đàn ông yếu đuối, nắm một tý đã kêu đau.

    - Cháu đang chơi thì Duy Anh xuất hiện làm cháu bị thua, công sức nãy giờ của cháu hỏng hết rồi! Tất cả là tại cậu ta!

    - Cháu xin lỗi! Cháu không biết! Cháu chỉ định trêu cậu ấy thôi mà!

    Bác Dương nheo mắt nhìn chúng tôi. Bác giơ tay lên ra hiệu trật tự.

    - Hai đứa quen nhau sao?

    - Vâng! Cậu ta học cùng lớp với cháu!

    Bác chỉ vào người Duy Anh.

    - Cậu bé này... nhà gần đây hả?

    - Không ạ! Nhà cháu cạnh nhà Minh Anh luôn ạ!

    - Cái gì? Thế 2 đứa đến đây cùng nhau à?

    Tôi quay sang nhìn Duy Anh. Mải cãi nhau quá nên bây giờ mới nhớ ra. Tại sao cậu ta lại biết nơi này mà đến? Câu hỏi đó vẫn nằm trong đầu tôi nãy giờ mà vẫn chưa có câu trả lời.

    - Đúng rồi! Duy Anh, sao cậu biết nơi này?

    - Cháu đi xe đến đây ạ!

    - Cháu đi xe buýt cùng Minh Anh hả? Chắc 2 đứa đi cùng tuyến xe buýt với nhau nhưng không để ý phải không?

    - Không ạ! - Tôi lắc đầu - Cháu đi 3 tuyến thì cả 3 cháu đều không thấy cậu ta!

    - Cháu đi xe của cháu ạ!

    - Mới lớp 12 mà đã dám đi xe máy thế à? Cháu không sợ bị phạt sao?

    - Ơ không ạ! Cháu đi ô tô mà!

    Bác Dương ngạc nhiên hơn nữa, còn tôi thì cười khẩy nhìn cậu ta. Lại bắt đầu khoe khoang đây mà.

    - Cháu đi ô tô? Bố mẹ cháu đưa đến đây hả? Hay là cháu...

    - À! Ô tô của cháu mà! Cháu là người...

    Tôi nhanh tay đẩy cậu ta ra chỗ khác, không để cho cậu ta ba hoa nữa.

    - Không phải đâu ạ! Cậu ta đi xe cùng cháu mà! Làm sao mà một học sinh lớp 12 lại có thể đi ô tô nghênh ngang ra đường được?

    Tôi quay xuống lườm nguýt Duy Anh để ra hiệu cho cậu ta. Cậu ta chỉ biết phụng phịu nhìn tôi.

    - Thôi! Gì thì gì 2 đứa cũng không được cãi nhau nữa! Bạn cùng lớp, hơn nữa còn là hàng xóm với nhau mà cãi nhau như vậy thì có ai chấp nhận được không? Bây giờ người ta cũng nghe thấy, nhìn thấy cả rồi. Tốt nhất 2 đứa ở trong này mà chơi! Ở gần phòng khách còn vài máy cũ để dự trữ nữa đấy! Mấy máy đấy trông cổ nhưng dùng vẫn tốt lắm! Đừng có cãi nhau nữa nhé! Còn cãi nhau thì lần sau vào đây chơi bác tính tiền đó! To đầu rồi còn cãi nhau vì cái trò chơi lặt vặt! Hai đứa cũng thật là... Vừa chơi vừa trông nhà cho bác nhé! Bác còn phải ra ngoài cửa trông khách nữa!

    - Vâng ạ!- Tôi và Duy Anh đồng thanh.

    Bác gật đầu một cái rồi mở cửa bước ra ngoài. Tôi im lặng nhìn Duy Anh, bây giờ tôi cũng chẳng còn tâm trí nào để cãi nhau với cậu ta nữa.

    Tôi lẳng lặng ra căn phòng chứa những cái máy cũ mà bác Dương đã nói với tôi. Tôi thở dài mở lại Zombies Killer và chơi lại 10 trận mà ban nãy tôi bị Duy Anh phá cho tan tành. Nghĩ mà tức nhưng chẳng làm được gì. Ước gì cậu ta là con trùm đó rồi bị tôi bắn thật nhiều viên đạn sau đó tan biến cho khuất mắt.

    Tôi chơi lại từ đầu. Vừa vào trận đã bị 1 con lao tới cào cho mất máu rồi. Bực mình quá! Thế này thì đến bao giờ mới qua nổi trận thứ 10?

    Tôi nghe thấy tiếng chân khe khẽ sau lưng. Là Duy Anh, cậu ta kéo ghế ngồi ngay máy bên cạnh tôi. Tôi nhắm mắt lại, định đứng dậy sang máy khác ngồi thì cậu ta giữ tay tôi lại.

    - Tôi xin lỗi!

    - Bỏ ra!

    - Tôi xin lỗi thật mà! Bây giờ tôi phải làm gì thì cậu mới hết giận tôi đây?

    - Tránh xa tôi ra!

    Tôi hất tay cậu ta ra. Chưa kịp bước đi thì cậu ta với hẳn người về phía tôi, choàng 2 tay qua người tôi, lôi tôi ngồi xuống ghế rồi ghé mặt sát vào mặt tôi.

    - Tôi nói là tôi xin lỗi!- Cậu ta gằn từng chữ.

    Tôi im lặng, đơ người trước ánh mắt của Duy Anh. Nhưng sau đó, tôi kịp bình tĩnh lại, đẩy cậu ta ra nhưng... không được, cậu ta giữ tôi quá chặt.

    - Cậu không thoát được đâu! Đừng vùng vẫy làm gì!- Duy Anh nhếch mép.

    Tôi nhắm mắt lại, bặm môi. Có vẻ như cậu ta không còn tỏ vẻ hiền lành đối với tôi nữa. Chẳng lẽ từ giờ trở đi cậu ta sẽ chỉ sử dụng những cách này để bắt tôi im lặng nếu tôi nói quá nhiều sao? Không được, tôi không thể để cậu ta thắng tôi được. Không có cách này thì vẫn còn cách khác.

    Tôi thở dài. Nếu không dùng sức được thì đành dùng lời nói và trí thông minh thôi. Tôi liếc mắt ra chỗ khác, nói một cách nhẹ nhàng hết sức, mặc dù trong đầu tôi đang nóng bừng lên như muốn đốt cháy mọi thứ, nhất là cái tên đáng ghét đang giữ chặt lấy người tôi.

    - Cậu có thể bỏ tôi ra rồi từ từ nói chuyện được không? Cậu nghĩ dùng hành động với tôi là giải quyết xong tất cả sao?

    - Ồ vậy sao? Nếu cậu chịu nghe tôi nói thì bây giờ tôi có cần phải làm như thế này không? Cậu nên xem lại bản thân mình trước khi nói vào mặt người ta như thế!

    - Cậu sai, tôi phải nói cho cậu biết lỗi của mình chứ! Chả lẽ tôi phải đứng trước mặt cậu vỗ tay bôm bốp rồi tặng cậu vài lời khen giả tạo sao? Đầu óc cậu có vấn đề hả?

    - Tôi không bảo cậu khen tôi. Tôi không cần biết Zombies Killer quan trọng với cậu như thế nào! Nhưng sức chịu đựng của tôi cũng có hạn! Cậu nói quá nhiều, thái độ của cậu làm tôi tức giận. Chả lẽ tôi không có quyền làm thế này sau khi cậu đã mắng mỏ tôi một hồi lâu và đẩy tôi ngã trước mặt hàng chục người?

    - Nhưng cậu có biết là trận đó...

    - Tôi đã nói rồi. Tôi không quan tâm trận đó của cậu. Bản thân tôi cũng là một fan của Zombies Killer và tôi biết trò chơi đó không hề khó, chỉ mất nhiều thời gian mà thôi. Cậu mới vào đây, chơi 1 lần mà lên đến trận cuối cùng. Cậu đã đạt được điều đó, chả lẽ cậu không thể làm lại được lần 2? Chỉ vì một sự vô tình mà cậu chỉ trích tôi từ ngoài vào trong, thậm chí còn xô tôi ngã, giẫm vào chân tôi và sỉ vả tôi trước mặt những người khách của bác cậu. Đến khi người ta xin lỗi rồi thì vùng vằng, khó chịu? Đây là cách sống của cậu à? Người khác luôn sai và mình luôn đúng phải không?

    - Cậu im đi! Chúng ta quen nhau mới 2 tháng! Cậu biết gì mà đòi phán xét tôi?

    - Mới 2 tháng? Cậu nghĩ thời gian đó là ít ỏi hả? Chỉ cần nói chuyện và tiếp xúc với nhau khoảng 2 tiếng đồng hồ là tôi đã có thể biết được tính cách của người khác đấy. Cậu có tin không? Chỉ có những con người kém nhận biết về đối tượng xung quanh như cậu mới không thể biết được tính cách một con người trong vòng 2 tháng! Hơn nữa cậu còn ngồi cạnh tôi và còn là hàng xóm với tôi nữa! Đôi mắt của cậu sinh ra để làm gì vậy? Ai cậu cũng có thể chơi một cách dễ dàng sao?

    - Tôi không ngồi đây để nghe cậu nói về những lý thuyết vô dụng của cậu! Cậu hãy ra chỗ khác ngồi đi, không thì biến khỏi đây! Bản thân tôi như thế nào thì bản thân tôi tự biết, chưa đến lượt cậu quan tâm!

    - Cậu cứ như vậy đi Minh Anh! Rồi cậu sẽ chẳng bao giờ khá lên được đâu!

    Cậu ta buông tôi ra, lạnh lùng đứng dậy rồi ra ngoài.

    Tôi vẫn ngồi đó, đôi mắt nhìn trân trân cái màn hình máy tính đang hiện Menu của Zombies Killer. Ngẫm lại thì Duy Anh nói đúng, tôi sống thật ích kỷ, chẳng bao giờ nghĩ đến cảm nhận của người khác. Phải rồi, một con người như tôi, học cùng một lớp, ngồi chung một cái bàn, sống cùng một khu phố mà chẳng hiểu về người đó. Trong khi người đó thì trong một thời gian ngắn ngủn đã hiểu hết về con người mình. Nếu cứ duy trì mãi sự nhận thức chậm chạp thế này thì không chỉ bây giờ mà tương lai mai sau có thể tôi sẽ rơi vào tay của những kẻ lừa đảo kể cả không muốn đi chăng nữa. Đúng là chẳng có gì hợp với lòng người mà.

    Tôi bật dậy, mở cửa chạy thật nhanh ra ngoài. Mặc dù biết mọi người đang nhìn mình với ánh mắt không thiện cảm, tôi vẫn cố ra ngoài. Tôi ngó nghiêng xung quanh, quay mặt đủ mọi góc độ nhưng chẳng thấy cậu ta đâu. Có lẽ cậu ta giận tôi thật rồi.

    Tôi buồn bã cúi mặt xuống. Cứ tình hình này thì sẽ chẳng còn ai chơi với mình nữa. Tôi sợ cả My cũng sẽ bỏ mặc tôi bởi tính cách khó chịu đó của tôi.

    - Tôi biết là cậu sẽ phải đi tìm tôi mà!

    Tôi giật mình quay ra đằng sau, Duy Anh từ trong ngõ bước ra, khoanh tay dựa vào tường, nhìn tôi và cười mỉm. Tôi cười đáp lại, sau đó tôi lại cúi mặt xuống tỏ vẻ hối lỗi. Cậu ta chậm rãi tiến về phía tôi.

    - Tôi cứ tưởng mình sẽ phải chờ cậu đến tối! Ai ngờ ra sớm ghê!

    - Đừng chế giễu tôi nữa!

    - Thôi được rồi! Mọi chuyện coi như qua! Hòa nhé?

    Duy Anh giơ tay ra trước mặt tôi. Tôi ngẩng mặt lên nhìn cậu ta một lúc rồi mới bắt tay làm hòa với cậu ta.

    Thật là xấu hổ quá đi. Tôi cứ tưởng là mình đã hạ gục được cậu ta rồi chứ. Cũng tại tôi quá hiếu chiến nên đã đẩy rồi dẫm vào chân cậu ta. Và bây giờ thì cả tôi cũng sai khi đã gây thương tích cho cậu ta như vậy. Tức thật đấy, suýt nữa thì mình đã có thể đặt điều kiện cho cậu ta nếu cậu ta xin lỗi mình.

    - Trông cậu có vẻ không vui lắm nhỉ? Chưa mãn nguyện sao?

    - Ơ không! Không có gì!

    - Để đến bù cho cậu, tôi sẽ cùng cậu vượt qua trận cuối cùng đó! Nhưng vấn đề là... làm thế nào để có thể vào trong khi mọi người vẫn đang chơi game?

    - Là sao? Cậu ngại gì chứ? Người ta có xông vào đánh cậu đâu mà!

    - Không phải! Cậu không nhớ sao? Ban nãy tôi và cậu cãi nhau to tiếng, thậm chí cậu còn dùng bạo lực với tôi trước mặt hàng chục người. Bây giờ chỉ cần mở nhẹ cánh cửa thôi là ti tỉ con mắt hướng về chúng ta và nhìn cho đến khi chúng ta vào hẳn trong phòng khách mới thôi đấy! Cậu có vẻ thích sự nổi tiếng nhỉ?

    - Tôi đã nói là cậu đừng chế giễu tôi rồi mà! Tôi biết rồi!

    - Thế cậu nói đi! Bây giờ phải làm gì để vào được trong đó mà không ai biết? Cậu là khách quen của bác chủ cửa hàng đúng không?

    - Ừ! Hồi chưa mở quán net này thì phía sân sau nhà bác còn 1 cánh cửa nữa. Ngày xưa tôi và mấy đứa em hay sang trộm nhà bác bằng cửa đấy. Nhưng tôi không biết bây giờ còn không.

    - Muốn biết còn hay không thì phải qua tận đó chứ còn gì nữa! Dẫn đường đi!

    - Ờ! Đi theo tôi!

    Tôi và Duy Anh rón rén ra hẳn ngoài cửa. Giữa nhà bác Dương và nhà bên cạnh có 1 cái ngõ nhỏ - chỗ mà Duy Anh vừa đứng chờ tôi. Chỉ cần đi sâu vào trong đó rồi trèo qua hàng rào là có thể vào được sân sau.

    Đúng như những gì tôi dự đoán, cánh cửa vẫn còn đó. Tôi chỉ tay về phía cánh cửa. Duy Anh hớn hở trèo vào trong trước. Nhưng khi vừa đặt chân xuống vườn thì...

    Gâu... gâu...

    Con chó ở sau gốc cây lao tới chỗ Duy Anh. Cậu ta sợ quá chạy tán loạn quanh vườn. Tôi hốt hoảng đẩy hàng rào vào bên trong đuổi theo con chó, vừa đi vừa gọi:

    - Bi! Dừng lại! Chị Minh Anh đây mà!

    Nghe thấy tiếng của tôi, con chó lập tức "phanh" lại, quay sang nhìn tôi rồi vẫy đuôi. Tôi chạy tới ôm lấy nó.

    - Trời ơi! Lâu lắm rồi không gặp! Sao trông em gầy thế này? Lại lười ăn rồi hả?

    Gâu... gâu...

    Con chó như hiểu ý tôi, nó dụi cái đầu liên tục vào người tôi, sau đó thì "chàng" tranh thủ liếm lên tay tôi.

    Nhà bác Dương nuôi 2 con chó là Min và Bi. Bi là con của Min. Con Min hồi trước bị bắt trộm, sau đó nó vẫn trở về nhà được nhưng khắp người đầy máu, đi đứng lảo đảo. Khi mọi người chạy ra thì đã quá muộn, Min đã chết do mất quá nhiều máu. Lúc đó ai cũng thương cho Min, nó rất ngoan, không cắn người linh tinh. Chỉ tại mấy tên trộm đáng ghét mà nó đã phải chết oan uổng. Vì sợ cả con Bi cũng bị bắt trộm nên bác Dương đã đem nó ra sân sau. Vừa tiện cho việc trông nhà lại vừa bảo đảm an toàn cho nó.

    Nhìn thấy Bi, tôi lại nhớ đến Min. Đúng là 2 mẹ con có khác. Bi càng lớn càng giống mẹ. Bây giờ thì thành luôn 1 bản sao của Min rồi. Tôi ôm nó vào lòng, 2 bên khóe mắt bắt đầu ươn ướt. Tôi thấy tội cho nó khi phải ở đây một mình. Nhìn đôi mắt tròn trịa đáng yêu của nó mà trong lòng tôi lại cảm thấy xót xa.

    - Này này! Nó không cắn hả?

    Tôi nhìn xung quanh. Nãy giờ mải nghĩ đến Min mà quên mất Duy Anh. Không biết cậu ta đang trốn ở đâu mà có căng mắt ra cũng chẳng thấy gì.

    - Cậu đang ở đâu vậy?

    - Trên này!

    Tôi ngẩng đầu lên, hóa ra là cậu ta đang trốn ở trên cây. Đúng là tài thật, không hiểu làm cách nào mà cậu ta có thể trèo lên được cái cây đó.

    - Wow! Cậu tài thế! Trèo lên đấy kiểu gì thế? Dạy tôi với!

    - Được... được! Tôi sẽ dạy nếu con chó đó đừng ở đây nữa!

    - Đồ nhát gan! Tôi là con gái mà chẳng sợ đây này! Cậu có phải là con trai không thế Duy Anh?

    - Cậu quen nó rồi thì tính làm gì hả? Đưa nó ra chỗ khác đi mà! Xin đó!

    - Không! Tôi không đưa nó đi đâu cả! Nếu không thích thì cậu cứ ở trên đó cả ngày đi!

    Rồi tôi nhìn Bi, véo nhẹ hai bên má phúng phính đầy ngộ nghĩnh của nó.

    - Anh Duy Anh to gan em nhỉ? Dám đuổi Bi của chị đấy!

    - Ừ anh biết rồi! Em bảo chị em đưa em đi đi để anh xuống nào!- Duy Anh chen vào.

    - Cậu im đi! Không ai nói chuyện với cậu đâu!- Tôi hếch mặt.

    Soạt...

    Vì không còn sự lựa chọn nào khác, Duy Anh đành phải nhảy xuống. Bi thấy vậy liền lao tới chỗ cậu ta. Duy Anh còn chưa kịp phủi bụi trên người thì...

    - A! Cứu tôi với!

    Lại một lần nữa tôi được dịp chứng kiến cuộc đuổi bắt này. Nhìn cái dáng chạy của Duy Anh kìa. Tôi mà quay được cảnh này rồi đưa cho cả lớp xem thì bọn con gái lớp tôi chắc sẽ tránh xa cậu ta dài dài đấy. Tôi cũng muốn làm thế lắm nhưng tiếc là không mang điện thoại theo. Tôi mà mang thì cậu ta đừng hòng "hớp hồn" được đứa nào trong lớp nữa.

    - Minh Anh! Cậu bảo con Bi Bi gì gì đấy dừng lại đi! Tôi kiệt sức rồi đấy!

    - Minh Anh làm sao?

    - Xấu gái!

    - Cho nói lại!

    - Ừ thì xinh!

    - Ai xinh cơ? Nghe không rõ!

    - Minh... Minh... Minh Anh xinh!

    - Minh Minh Minh Anh là ai thế?

    - Thì Minh Anh xinh! Được chưa?

    Tôi thở dài.

    - Bi ơi! Dừng lại đi em!

    Nghe lời tôi, nó dừng lại ngay lập tức rồi lại chạy tới dụi đầu vào người tôi. Còn Duy Anh thì dừng lại, thở gấp.

    - Lẽ ra cậu nên nói câu đó từ sớm! Có phải đỡ tốn sức không?

    Cậu ta lườm tôi một cách đáng thương. Tôi bật cười, vuốt Bi đang nằm gọn trong tay tôi.

    - Thôi, xin phép anh bảo vệ cho tôi vào cửa sau ạ!

    Gâu... gâu...

    Con chó thè lưỡi nhìn tôi. Tôi kéo tay Duy Anh vào trong. Trước khi đi tôi không quên chào nó.

    ***

    Nhờ sự trợ giúp của Duy Anh mà tôi đã qua được hết 10 trận đó. Tôi ngồi dậy, vươn vai cho đỡ mỏi. Phải công nhận là Duy Anh chơi giỏi thật, cậu ta chơi mãi mà không chết mạng nào trong khi đây là lần đầu tiên cậu ta chơi đến phần này. Còn tôi đã qua được 1 lần rồi nhưng vẫn bị dính độc và chết oan. Nhưng dù sao tôi cũng đã thắng.

    - Cảm ơn nhé! Tôi phải về đây! 11 rưỡi rồi! Còn phải đi mua kem cho lũ loắt choắt nữa!

    - Cậu có nhà ở đây sao?

    - Nhà bà ngoại của tôi ở gần đây! Bác Dương chủ cửa hàng này là hàng xóm thân thiết của bà tôi! Còn muốn biết gì nữa không?

    Duy Anh lắc đầu, mặc dù trông cậu ta có vẻ vẫn còn thắc mắc muốn hỏi tôi.

    Tôi mỉm cười, đứng dậy ra về, để Duy Anh ở lại đây. Ở ngoài khách đã về gần hết rồi. Thấy tôi đứng ở cửa, bác Dương đang nấu dở bữa trưa liền chạy ra.

    - Về hả cháu? Sao không ở lại chơi tý nữa? Có phải lúc nào cũng được chơi đâu mà!

    - Thôi ạ! Đến giờ cháu phải về rồi! Cháu mà không về ngay thì bà mắng cháu mất!

    - Ừ nếu vậy thì cháu về đi kẻo bà mong. Chiều lại qua đây nhé!

    - Vâng ạ! Thôi cháu về đây!

    - Thế còn bạn cháu đâu rồi?

    - À! Cậu ta vẫn đang ở trong ạ! Chắc cậu ta về giờ ý mà!

    - Ừ, đi cẩn thận nhé!

    - Vâng!

    Tôi chào bác rồi mở cửa đi ra ngoài. Trời đã bắt đầu nắng nhưng không quá gắt. Tôi lấy tay che đi ánh nắng đang chiếu vào mặt rồi chạy một mạch ra hàng tạp hóa ở đầu ngõ mua kem cho bọn trẻ con, trong đầu tự nhủ chắc lũ đó đang mong mình về nhà lắm.

    Vừa bước chân vào cổng, cả lũ chúng nó lại thi nhau lao đến chỗ tôi làm tôi không kịp trở tay. Bé Long hét lên:

    - Em ghét chị Minh Anh! Mua kem mà không rủ chúng em đi cùng!

    Vừa nói nó vừa giật lấy que kem socola, tay bóc vỏ còn mắt thì cứ trừng trừng nhìn tôi. Những đứa còn lại thì sung sướng lấy túi đựng kem rồi chia nhau. Tôi chống hông lườm bé Minh:

    - Trời nắng nóng thế này, chị đã mất công đi mua kem cho rồi, em không biết cảm ơn chị à? Lại còn giật lấy phần kem ngon nhất để mà ăn nữa chứ! Em nhìn xung quanh xem có còn đứa nào hơn tuổi với bằng tuổi em ngoài chị không? Chẳng biết nhường nhịn gì cả! Tham ăn đến thế là cùng! Chị mua kem socola cho Trang cơ mà!

    - Ai bảo nó không lấy nhanh? Mất thì tự chịu!- Nó nhìn tôi đầy thách thức.

    Trang chạy đến kéo tay áo tôi.

    - Chị bảo anh Long trả em kem đi! Chơi bài thì em nhường chứ kem em không nhường đâu!

    Không chần chừ thêm, tôi chạy tới chỗ Long để lấy lại que kem socola duy nhất cho Trang. Hình như nó biết trước ý định của tôi nên cao chạy xa bay khá nhanh. Tôi với nó chạy đuổi nhau quanh sân nhà bà một hồi lâu. Cho đến khi 2 đứa mệt mỏi dừng lại thở dốc thì que kem đã chảy hết. Long hậm hực nhìn tôi.

    - Chị Minh Anh quá đáng thế nhỉ? Sao chị không mua cho nó cái khác mà giành cái của em? Em đụng mồm vào rồi, ăn chung với nó mất vệ sinh chết đi được! Chị nhìn này, kem chảy hết rồi, tại chị đấy! Chị mua đền cho em que khác đi! Em ghét chị!

    Tôi nhìn que kem đang tan dần ra mà cũng thấy tội cho nó. Hàng kem đâu có xa lắm, cái công nãy giờ đuổi nó thà tôi đi mua cho Trang que khác chắc cũng xong lâu rồi đấy.

    "Tuyệt thật! Giờ tội của mình nặng hơn rồi!"- Tôi tự nhủ.

    - Mấy đứa đâu? Trời nắng nóng đứng đây làm gì? Vào ăn cơm mau lên không bà ăn hết cá bây giờ!

    Bà tôi vừa dứt lời thì chúng nó lao ngay vào trong nhà, bỏ mặc tôi vẫn còn đang ngơ ngơ chẳng hiểu chuyện gì xảy ra.

    - Minh Anh đâu rồi? Không vào ăn à?

    - Cháu vào đây ạ!

    Cá rán là món mà tôi thích nhất, nhưng phải là bà tôi rán cơ. Bà tôi khéo tay lắm, dù tay đã nhăn nheo, động một chút là run rẩy nhưng làm cái gì cũng tươm tất đâu vào đấy, nhất là nấu nướng. Vậy nên món gì bà tôi làm cũng ngon, ngon hơn cả mẹ tôi nấu. Thế nên lần nào sang nhà bà cũng phải ăn cơm vài bữa rồi mới chịu về. Nếu không về nhà kịp để đi học thì xin nghỉ học luôn để lại được bà tiếp đãi thêm một bữa nữa.

    2 đĩa cá rán đầy ụ làm tôi không thể kiềm chế được. Tôi chỉ ước mấy đứa này không có ở đây để một mình tôi có thể ăn hết chỗ kia. Ngửi mùi thôi cũng đã thấy no rồi. Bà tôi khéo tay quá.

    Tôi hớn hở ngồi xuống, Long vội đẩy tôi ra, mặt nhăn lại.

    - Ai cho chị ngồi đây? Em đang ngồi với Minh cơ mà!

    Tôi cười nham hiểm.

    - Em không muốn chị ngồi cùng em chứ gì? Được thôi, thế tự gỡ xương cá mà ăn nhé! Bà ngồi tận đầu nồi, chỉ gỡ cá cho Trang được thôi!

    Ngay lập tức nó quay ngoắt 180 độ, ôm lấy tay tôi rồi nhìn tôi với đôi mắt cún con.

    - Em nói đùa đấy! Chị Minh Anh gỡ xương cá cho em nhé! - Rồi nó quay sang Minh - Thằng này tránh ra để chị Minh Anh ngồi!

    Minh nhìn tôi rồi xị mặt xuống. Nó lẳng lặng đứng dậy ra chỗ khác ngồi. Tôi vội giữ tay nó lại, kéo nó xuống ngồi cạnh mình.

    - Chị sẽ gỡ xương cá cho cả Minh nữa nhé! Ngồi đây đi!

    Nó cười sung sướng, ngồi xuống rồi ôm cái bát vào người, còn Long thì há hốc mồm ngạc nhiên. Hành động của 2 anh em làm tôi không thể nhịn được cười.

    Sau khi đã mời mọi người xong, tôi hớn hở gắp một miếng cá cho vào bát. Chưa kịp đưa miếng cá ấy vào miệng thì...

    - Minh Anh ơi!

    Tiếng gọi vừa dứt, tất cả mọi người đều hướng mắt ra cổng chính, trừ tôi. Bởi tôi đã nhận ra giọng nói đó.

    - Bà ơi! Có anh nào gọi chị Minh Anh kìa!- Trang chỉ tay ra ngoài cổng.

    Bà tôi bật dậy, đứng trước hiên nói lớn:

    - Cháu là ai thế?

    - Cháu là bạn của Minh Anh ạ! Bạn ấy có ở đây không ạ?

    "Không! Không có nhà! Bà ơi, hãy nói là cháu không có nhà đi mà!"

    - Có cháu ạ! Cháu vào nhà đi! Cửa chỉ chốt thôi! Vào đây ăn cơm cùng với bà và các em này!

    "Ôi không! Bà hại cháu rồi!"- Tôi nhắm chặt mắt lại.

    Két...

    Mọi thứ như đổ sập trước mặt tôi khi cánh cổng vừa được mở ra. Vẫn là bộ mặt hớn hớn đấy, cậu ta vừa đi vừa huýt sáo rất hồn nhiên. Tiếng huýt sáo và tiếng chân càng gần thì tôi cảm thấy sợ hãi và hoang mang.

    "Trời ơi! Tại sao số tôi nó lại hẩm hiu thế này? Ai đó hãy cứu tôi với!"- Tôi mếu máo, khóc không ra nước mắt.
    hết rồi ạ? Còn chap sau không ạ?

Trang 2/2 Đầu 12