Trang 165/165 Đầu ... 65115155163164165
kết quả từ 1.969 tới 1.975 trên 1975

Thơ Nguyễn Thành Sáng

  1. #1969
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    2.023

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng




    Tái Ngộ Duyên Tiền Kiếp (50)

    "Trúng thương ngày đại thắng"

    Thung lũng Tollense lờ mờ sương khói
    Bọn liên quân phấp phới cờ bay
    Bày binh bố trận tại đây
    Giương oai diễu võ mấy ngày vừa qua...

    Ý khiêu khích quân ta lâm trận
    Hầu rơi vào lối đánh hiểm sâu
    Khiên mang, lá chắn chặn đầu
    Dọc sườn chông cọc cắm hào, phản công...

    Nghe báo cáo địch đông vô số
    Khí thế đầy hăm hở, phục thù
    Trầm ngâm nghĩ ngợi đắn đo
    Tấc lòng kiên định chẳng hề ngả nghiêng

    Họp tướng lĩnh luận bàn nhanh chóng
    Bố trí hình địa võng thiên la
    Hớ hênh, xao lãng... Giả đò
    Rộng bao sẵn lưới để mà triệt tiêu

    Tung thêm kế rêu rao chán nản
    Bởi nhọc nhằn năm tháng phong sương
    Tinh thần chiến sĩ ba quân
    Giờ đây sa sút, chập chờn gió đưa...

    Được thám báo giặc đà hí hửng
    Dốc toàn binh xông thẳng bất ngờ
    Nào hay bẫy rập giăng chờ
    Sa chân tan tác giữa bờ bủa vây...

    Trên Xích Thố, thần oai Tướng Soái
    Mạnh tay cương lướt tới giữa hàng
    Bỗng đâu hông phải tê rần
    Trúng tên tẩm độc, đẫm loang máu hồng...


    11/09/2020
    Nguyễn Thành Sáng

  2. #1970
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    2.023

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Tái Ngộ Duyên Tiền Kiếp (51)

    "Phút giây tử biệt"

    Niềm thấp thỏm đợi trông tin tức
    Cứ từng giây, từng phút hổm rày
    Từ khi cấp báo về đây
    Liên quân của giặc phô bày lực binh...

    Bất chợt lại hung tin chuyển đến
    Tướng soái quân bị trúng tên thù
    An nguy tính mạng hiện giờ
    Như đèn le lói, lững lờ gió đưa

    Lặng chết điếng, lệ nhòa suối ngọc
    Khoé lăn dài giọt khóc vấn vương
    Má hồng tuyệt mỹ sắc hương
    Hàng mây tím ngắt chập chờn phủ che...

    Lệnh hoả tốc long xa tứ mã
    Thẳng biên thuỳ, chẳng kể ngày đêm
    Cho nầy thổn thức con tim
    Mong còn đón nhận êm đềm của nhau...

    Bước vội vã thật mau...Bên cạnh
    Ngắm bạn lòng...Mặn đắng trào dâng
    Hôm nào rực rỡ vầng trăng
    Nay chầm chậm lụn, sắp tàn canh khuya

    Ôi! Da diết, đầm đìa tuôn chảy
    Thiếp đây chàng! Có thấy hay không
    Mà sao vẫn mãi lặng thinh
    Chốc chốc co giật, rung rinh thân hình...

    Bỗng nhúc nhích, nghiêng mình, mở mắt
    Ánh loé hừng, phảng phất niềm thương
    Nàng ơi!...Hãy bớt đau buồn
    Luân hồi chuyển kiếp hãy còn đợi ta...


    "Tia chớp hồi dương, đôi lời gửi lại
    bạn lòng, thế rồi Aither Tướng Quân từ trần..."


    12/09/2020
    Nguyễn Thành Sáng

  3. #1971
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    2.023

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Tái Ngộ Duyên Tiền Kiếp (52)

    "Vạn kỷ duyên tình"

    Aither chàng ơi!... Chàng đã đi rồi!
    Bỏ lại thiếp ngậm ngùi ôm xác lạnh
    Với cõi lòng đau thương sâu ngút tận
    Chất ngất niềm phẫn hận chuyện can qua...

    Kể từ đây thắm thiết mối tình ta
    Theo nước lũ, cuốn xa vào diệu vợi
    Sẽ không còn tháng năm thao thức đợi
    Hết canh dài rười rượi, nghẹn mây sương

    Chẳng chiều chiều man mác hướng về phương
    Hình yêu dấu chập chờn trong ánh mắt
    Vườn thượng uyển bốn bề thành tẻ nhạt
    Phủ bao trùm khao khát tợ như chim...

    Aither chàng ơi! Duyên đà tan vỡ
    Cảm hứng gì sống ở chốn phù sinh
    Dẫu uy quyền cai trị khắp muôn dân
    Dẫu điện ngọc cung vàng son nhung lụa...

    Chỉ xích chặt linh hồn băng muôn thuở
    Thắt thẻo sầu, vàng võ, vấn vương Ai
    Dưới khung trời ảm đạm gió heo may
    Từng giây phút ngọn lay cành lả tả...

    Sáng hôm nay, trước quan thần, tướng sĩ
    Bục ngai rồng lặng lẽ nỗi buồn, vui
    Trang kiều diễm, tài trí cũng hơn người
    Muội Vương Nữ, được truyền ngôi thay thế...

    Hang mê cung, ngày đêm bên vách đá
    Chuyện hồng trần gác bỏ, toạ thiền tâm...
    Bóng thời gian chầm chậm... Mấy nghìn năm
    Đạt chánh quả... Cung đàn xưa nối lại...


    13/09/2020
    Nguyễn Thành Sáng

  4. #1972
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    2.023

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng




    Tái Ngộ Duyên Tiền Kiếp (53)

    "Trở lại thực tại"

    Aither chàng ạ! Đằng kia, chàng có thấy
    Dãy phiến xanh nhấp nháy dạ vầng trăng
    Lối vào hang thạch động dưới sương làn
    Nơi thiếp đã ba ngàn năm khổ hạnh...

    Chung ngọc tửu nầy, thiếp mời chàng cạn
    Rồi theo em tường tận những sự tình
    Đâu gieo sầu ngút tận thuở phù sinh
    Đâu khói lửa đoạn đành gây tan vỡ...

    Lần bước thẳng ngoằn ngoèo trăm ngách ngõ
    Ghé dừng chân trước cửa đá im lìm
    Nàng vói tay nhấn mạnh chốt kề bên
    Tiếng động nhẹ trỗi lên vài rin rít

    Chiếc quan tài thủy tinh màu trong vắt
    Nằm lặng yên nhắm mắt, xác của ai
    Mà từ nét mặt, đến cả hình hài
    Đều giống hệt ta đây nào có khác?

    Dòng châu lệ, nghẹn ngào rơi lả tả
    Sophia Loren khẽ gật... Đấy là chàng!
    Lẫm liệt Tướng Quân, chí cả can trường
    Giữa chiến trận, trúng tên thù tử biệt...

    Niềm xúc cảm cứ trào tuôn da diết
    Nỗi ngỡ ngàng mới biết chuyện tiền duyên
    Để thời gian đăng đẳng điệp cung đàn
    Chìm tĩnh mịch, võ vàng treo giá buốt

    Nàng vẫn đợi, vẫn âm thầm như nước
    Lững lờ trôi xuôi ngược sớm chiều hôm
    Dẫu mênh mông, sóng gió vỗ dập dồn
    Nghĩa bất diệt luân tròn không thay đổi...


    14/09/2020
    Nguyễn Thành Sáng

    - - - Updated - - -



    Tái Ngộ Duyên Tiền Kiếp (54)

    "Êm đềm tái ngộ"

    Cánh chim lạc tận phương trời diệu vợi
    Nay trở về ngõ lối, mảnh vườn xưa
    Kia cảnh vật vẫn dìu dặt thoảng đưa
    Nọ cành lá cũng la đà trước gió...

    Hồn lâng lâng, chập chờn bao nhung nhớ
    Những tối tròn rực rỡ, ánh lung linh
    Lầu thưởng nguyệt, ấm áp đôi bạn tình
    Say ý nhạc, đậm đà hương phảng phất

    Đàn Harpe chàng rung tơ, nàng khẽ hát
    Khúc yêu đương mật ngọt chảy đầy tim
    Niềm tha thiết kết đọng giữa đôi huyền
    Ngần xúc cảm ngả nghiêng vầng lấp lánh

    Nước gờn gợn, nhẹ nhàng dâng sóng sánh
    Rồi loang tràn lai láng dưới du dương
    Ngọc tửu hồng, chung cạn, giũ làn sương
    Nụ nồng cháy gỉải buồn khi tạm biệt...

    Thế là dở dang, ba ngàn năm trước
    Kẻ tái sinh, người vượt khỏi luân hồi
    Đêm nay dào dạt quyện bóng trăng soi
    Tay trong tay, bùi ngùi rơi suối lệ

    Duyên hương lửa lạnh tàn xa niên kỷ
    Nhóm than lò, đóm đỏ ửng dần lên
    Trên vụt vù xuôi bát ngát mông mênh
    Đẩy vạt xám bồng bềnh vào khuất nẻo

    Nghĩa vàng đá vướng đoạn trường thắt thẻo
    Tiếng hẹn nguyền gọi réo, bước cung mơ
    Giờ tất cả cuốn lại nỗi chơ vơ
    Bầu huyền diệu thả lờ trôi êm ả...


    15/09/2020
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #1973
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    2.023

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng




    Tái Ngộ Duyên Tiền Kiếp (55)

    "Dào dạt gió trăng"

    Không gian vũ trụ bao la
    Cơ trời, mệnh số thật là huyền vi
    Dở dang, gửi hẹn trao thề
    Có ai hiểu được lối về hôm nay?

    Hình xưa đậm nét vẫn đây
    Niềm thương, nỗi nhớ vẫn đầy tim kia
    Nhấp nhô làn sóng nhẹ đưa
    Con thuyền lờ lững giữa mùa nước dâng

    Phút giây xao xuyến, ngỡ ngàng
    Ánh nai ngơ ngác, cung đàn chùng tơ
    Thu giăng sắc tím vật vờ
    Để sầu vướng đọng, cho thơ thẩn lòng…

    Giờ bên ưng ửng má hồng
    Phía rung rinh trỗi, phập phồng ngân nga
    Canh khuya nghiêng ánh ngọc ngà
    Du dương ngọn thổi, la đà mây sương

    Kề vai dạo thượng uyển vườn
    Ngắm hoa đua nở, toả hương ngát trời
    Nghe sơn ca hót tuyệt vời
    Nhìn ong bướm lượn, tới lui cánh vờn

    Êm đềm xúc cảm từng cơn
    "Dấu tình đêm tiễn" chập chờn mênh mang
    Tay nâng phím nhạc nhịp nhàng
    Hồn du đỉnh mộng, mơ màng lâng lâng

    Aither chàng!... Thiếp yêu chàng...
    Sophia Loren!... Ta cũng yêu nàng biết bao...
    Men nồng quyện mật ngọt ngào
    Nhâm nhi cạn chén, dạt dào gió trăng...


    16/09/2020
    Nguyễn Thành Sáng

    - - - Updated - - -



    Tái Ngộ Duyên Tiền Kiếp (56)

    "Thao thức bâng khuâng"

    Thời gian thoáng chốc qua nhanh
    Vườn thơ mấy độ cây cành nở hoa
    Hừng đông, đứng bóng, chiều tà...
    Vòng xoay vũ trụ cứ mà lờ trôi...

    Nửa năm ấm áp đầy vơi
    Hương tình ngây ngất, nhẹ bơi ngút ngàn
    Trăng thanh toả sáng không tầng
    Tửu hồng, mật ngọt muôn phần đắm say...

    Bữa nay lặng lẽ nhìn "Ai"
    Trầm ngâm đứng đó, thở dài vọng phương
    Long lanh đọng ánh thu buồn
    Nàng nghe nhoi nhói gợn luồng trong tim

    Chàng ơi! Có phải hồi đêm
    Thiếp đây bộc bạch nỗi niềm nghĩ suy
    Khiến chàng thao thức sầu bi
    Trước dòng nhân thế, những gì éo le?

    Yêu dấu ạ! Cõi lòng ta
    Vẫn luôn ấp ủ đậm đà duyên tơ
    Nhưng sao cứ mãi vật vờ
    Ảnh hình cha mẹ, bến bờ núi sông...

    Nàng giờ đã vượt phù vân
    Đến nơi vĩnh cửu, ba sinh tách rời
    Còn ta luẩn quẩn kiếp người
    Xuôi theo tạo hoá, luân hồi triền miên

    Muốn về cảnh giới thiên tiên
    Vào lửa tam muội, đôi mình quyện thân
    Thế là một sớm trần gian
    Ân sâu, nghĩa nặng, ngỡ ngàng, tái tê...


    17/09/2020
    Nguyễn Thành Sáng

  6. #1974
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    2.023

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng




    Tái Ngộ Duyên Tiền Kiếp (57)

    "Nỗi lòng đưa tiễn"

    Dở dang, biển hẹn non thề
    Linh thiêng dẫn bước nẻo về hôm nay
    Cho hương lửa ái nồng say
    Rượu bầu lưng túi tràn đầy gió trăng...

    Thế nhưng trắc trở cung đàn
    Trần gian kết tụ vô vàn luyến thương
    Công cha nghĩa mẹ sớm hôm
    Ngọn rau tấc đất núi sông thâm tình...

    Làm sao có thể riêng mình
    Vô tư hưởng phúc chẳng màng ân sâu
    Thôi thì chàng hãy quay đầu
    Thẳng nơi xứ sở, giải sầu trớ trêu

    Thiếp yêu! Yêu biết bao nhiêu
    Từ thời thăm thẳm dập dìu mây trôi
    Từ khi chàng nói, chàng cười
    Khiến hồn trinh nữ đầy vơi nỗi niềm...

    Giờ đành tạm gác lương duyên
    Tặng chàng huyền diệu sợi chuyền ẩn trong
    Một câu niệm chú thần thông
    Đưa chàng trở lại bến lòng đôi ta...

    Mai hồi đáo, chốn quê nhà
    Mong toàn tâm ý, để mà sống vui
    Ở đây khép cửa cung ngôi
    Âm thầm thiếp đợi bóng người hoàng hôn

    Hang sâu giá lạnh cô đơn
    Biết bao khổ hạnh mấy ngàn năm qua
    Ráng thêm chút vạt nắng tà
    Năm mươi năm nữa "Chỉ là lần hai"...


    18/09/2020
    Nguyễn Thành Sáng

    - - - Updated - - -



    Tái Ngộ Duyên Tiền Kiếp (58)

    "Niềm đau giã biệt"

    Sophia Loren nàng hỡi! Giờ tiễn biệt
    Ta nghe lòng da diết biết bao nhiêu
    Kể từ nay ngàn yêu đương tha thiết
    Cũng cam đành bóng chiếc, với cô liêu...

    Đâu hừng đông thật nhiều khơi ý sống
    Đâu xế tà lồng lộng thổi mơn man
    Đâu đêm thanh mơ màng truyền hơi ấm
    Đâu canh trường say đắm dạ lâng lâng...

    Chỉ còn lại không gian bầu tĩnh mịch
    Điệp âm sầu rả rích quyện mây sương
    Nỗi chơ vơ ôm buồn đau nén chặt
    Đăng đẳng dài man mác hướng về phương...

    Mười năm...Mấy mươi năm...Ôi vời vợi!
    Kẻ âm thầm ngõ lối ngóng hoàng hôn
    Người đóng cửa tâm hồn kiên nhẫn đợi
    Luyến lưu tình, rười rượi, cứ từng cơn...

    Nhiều nhiều lắm chập chờn trong khoé mắt
    Lá thu vàng rải rác, ngọn đong đưa
    Bao xác lá la đà trên mặt đất
    Là bấy lần rung lắc, vọng trời xa

    Nàng thui thủi, ngân nga chìm quạnh quẽ
    Ta độc hành lặng lẽ dưới tà huy
    Niềm vương vấn, thầm thì khơi ánh lệ
    Theo gió lùa nhè nhẹ vuốt bờ mi

    Tạm biệt nhau, hẹn thề luôn ấp ủ
    Biết rồi đây trăn trở có triền miên
    Dòng ngăn cách đôi miền muôn nhung nhớ
    Sớm tối chiều vò võ quấn con tim...?


    19/09/2020
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #1975
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    2.023

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng




    Tái Ngộ Duyên Tiền Kiếp (59)

    "Lẳng lặng...Bóng ông già..."

    Cố nén nỗi buồn thương, chàng trở lại
    Cõi dương trần, sớm tối cuộc nhân sinh
    Đành gửi gắm mối tình chung vạn kỷ
    Để suốt đời âm ỉ mãi con tim...

    Thủ đô Washington DC, lần tìm bè bạn
    Thuở năm nào lâm nạn bởi cuồng phong
    Gặp gỡ đủ, mười năm*, như gió thoảng
    Kẻ lên cao, người chuyển hướng xuôi dòng

    Cố xoay xở việc làm chừng vài bữa
    Sáng hôm kia gặp chỗ hợp tay nghề
    Từ dạo đó yên bề theo hai buổi
    Nẻo dặm trường lui tới, bước chân đi

    Niềm thao thức, những gì nơi thực tại
    Chỉ gom tròn ở mỗi một mối lo
    Là phụng dưỡng mẹ cha cho thật tốt
    Cùng ngọn rau tấc đất, nghĩa sơn hà...

    Cánh thời gian trôi qua trong lặng lẽ
    Mới đó mà ráng xế phủ đầu non
    Năm mươi năm! Ôi! Bánh tròn lăn lẹ
    Biết bao lần thương nhớ "Mảnh trăng son"

    Ngày thui thủi tìm quên, vui bổn phận
    Đêm sương mờ, vương vấn gợn ngàn đau
    Có lắm lúc muốn gác sầu, hụt hẫng
    Niệm câu thần, vượt tận, trở về nhau

    Nhưng trách nhiệm, ân sâu chưa vẹn đáp
    Phải cam lòng đối mặt với thu đưa...
    Giờ chầm chậm ráng tà loang nhạt ánh
    Dưới hoàng hôn, lẳng lặng...Bóng ông già...


    *Cõi trần

    20/09/2020
    Nguyễn Thành Sáng

    - - - Updated - - -




    Tái Ngộ Duyên Tiền Kiếp (60)

    Nay cha mẹ đã ra người thiên cổ
    Nghĩa ân tình đây đó cũng tròn vuông
    Chỉ còn kia con đường xưa thân ái
    Thảnh thơi lòng trả lại kiếp phù vân...

    Niềm lưu luyến, gợn buồn treo ráng xế
    Lần cuối cùng, ánh lệ thoảng lung lay
    Ngàn kỷ niệm chuỗi ngày nơi cõi thế
    Gói tấc lòng, cất kỹ ở trong đây...

    Sợi huyền diệu, lần tay, khui ngọc bích
    Nhẩm câu thần, khẽ đọc, nhắm lim dim
    Bỗng loé sáng...lâng lâng... vào xa tít...
    Giật ngang mình, chạm đất, nhẹ êm êm

    Mở đôi mắt, nhìn quanh, hồn dào dạt
    Ồ cũng nầy! Cảnh vật thuở năm nao
    Vẫn lủng lẳng mời chào ngay trước mặt
    Vẫn kim cương vách đá dạ vì sao...

    Aither chàng!...Sophia Loren nàng!...

    Ngọt ngào, mừng rỡ...Trút bầu tâm sự...
    Chàng đi rồi lối ngõ quạnh cô liêu
    Ngày trồng trọt, dệt thêu tìm khuây khoả
    Khuya toạ thiền êm ả giải đìu hiu

    Có những buổi chim kêu ngoài thạch động
    Thiếp ngỡ là ảnh bóng của người xưa
    Nhớ bến nước, đò đưa, dòng sông mộng
    Sớm quay về sưởi ấm bản tình ca

    Vội vã bước lẹ, phập phồng hồi hộp
    Nhịp tuôn trào, dồn dập giữa con tim
    Nhưng bốn phía vẫn im lìm muôn thuở
    Thắt thẻo lòng bất chợt muốn thành chim

    Những canh thâu nghe sương rơi tí tách
    Tím u hoài héo hắt quấn tâm tư
    Bầu cô tịch, lờ mờ, tia rung lắc
    Ảnh hình chàng, phảng phất cận chơ vơ

    Khiến giây phút thẫn thờ bên giá lạnh
    Nghe nỗi niềm canh cánh gợn làn đau
    Lời giã biệt, hẹn năm nào vụt đến
    Giúp phôi pha hụt hẫng, vững chờ nhau...

    Ôi! Thắm thiết biết bao! Tình yêu hỡi!
    Hãy khóc nhiều và nói nữa đi Thương
    Cho đăng đẳng tơ vương sầu ngóng đợi
    Kể từ nay theo gió giạt về phương

    Còn ở ta! Thênh thang dường luôn mãi
    Lá khô vàng, cỏ cháy, bước chân thu
    Đường trống vắng mịt mù, rơi rụng rải
    Mặc héo tàn phơi trải, cứ vi vu

    Chiều xong việc, nghĩ gì? Ơ không biết!
    Chỉ có nghe rỉ rả, quả trào tuôn
    Hàng me đổ, hàn sương đeo lấm tấm
    Bấy nhiêu sương chắc chẳng trội hơn buồn

    Khuya lành lạnh, ngọn luồn xuyên kẻ lá
    Điệp âm vang lã chã, nhánh cành khua
    Trăn trở giấc, thấy người xưa trước gió
    Ảnh chập chờn đứng đó giữa cơn mưa...

    Nhiều! Nhiều lắm nàng ạ! Dòng năm tháng
    Chạnh bâng khuâng, vương vấn cứ triền miên
    Lởn vởn ngần ấy, liền theo chuỗi sống
    Đáo tới lui như sóng vỗ mạn thuyền…

    Thiếp cảm thấu cung đàn khơi ý nhạc
    Giữa mịt mờ, man mác vọng hồi chuông
    Niềm cảm xúc muốn ngân nga tiếng hát
    Làm sao khi, phím lạc với tơ chùng!...

    Đây hồng tửu, dành mừng ngày sum họp
    Rót mời chàng thưởng thức vị nồng men
    Tẩy phong trần, nhọc nhằn, bao khắc khoải
    Rồi cùng nhau chút nữa dưới trăng đêm

    Lửa tam muội diệu huyền từ thân thiếp
    Xoá già nua, cát bụi kiếp nhân sinh
    Biến chàng lại nguyên hình thời xuân trẻ
    Bến sông trăng vạn kỷ, nối duyên tình...

    Kha! kha! kha! Bồng bềnh trôi lờ lững
    Đưa hồn ta vào cảnh giới thiên thai
    Mấy nghìn năm! Ôi dài! Dài đăng đẳng
    Dây tơ hồng nằm sẵn ở bàn tay

    Thế mà nỡ đoạ đày theo mệnh số
    Đóa trăng vàng ánh tỏ khuất bờ tre
    Đêm lấp lánh chỉ lập loè khung cửa
    Để canh trường vò võ hướng trời xa

    Sophia Loren Nàng ạ! Đậm đà tha thiết
    Nghĩa đá vàng son sắt, bạn tình chung
    Khiến lòng ta cảm rung tràn da diết
    Nguyện rồi đây bù đắp đủ cho em...

    Nóng hừng hực bốc lên từ vóc ngọc
    Chuyển cao dần thoáng chốc rực hào quang
    Chẳng một chút tần ngần, thong thả bước
    Mặc đớn đau, thịt tróc, lóng xương tàn...

    Gió thổi mạnh, không gian vờn sấm sét
    Đôi bóng hồn quyện chặt, nhẹ nhàng bay
    Bầu nhấp nhá, lắt lay hàng chớp loé
    Phút tiễn chào, nhểu lệ những vầng mây...

    Ai hiểu được! Tràn đầy hoa thắm nở
    Buổi xuân vườn rực rỡ trải mênh mông
    Có phải chăng suốt đông, bền chịu buốt
    Mới hôm nay lả lướt toả hương nồng.


    -Hết-


    23/09/2020
    Nguyễn Thành Sáng

Trang 165/165 Đầu ... 65115155163164165

Nhãn