Trang 163/163 Đầu ... 63113153161162163
kết quả từ 1.945 tới 1.953 trên 1953

Thơ Nguyễn Thành Sáng

  1. #1945
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.965

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Tái Ngộ Duyên Tiền Kiếp (11)

    Muôn tia lấp lánh dọc bờ
    Dịu xoa khoảnh khắc, chơ vơ cõi lòng
    Góc xa lấp ló vòng cong
    Từ từ leo đỉnh, bềnh bồng lung linh...

    Thênh thang cảnh sắc hữu tinh
    Gợi hồn lạc nẻo, mông mênh nỗi niềm
    Kia giờ trăng sáng, êm đềm
    Toả vầng tròn trịa soi thuyền lờ bơi...

    Đâu đây gần dãy núi đồi
    Âm thanh trầm bổng tuyệt vời ngân nga
    Du dương hoà quyện sắc ngà
    Bâng khuâng dạ khách, la đà sương buông

    Ngẩng đầu hướng mắt về phương
    Thong dong thả bước, thẳng đường chim bay
    Chập chờn vóc ngọc hình mai
    Cung lầu thưởng nguyệt, nhẹ lay tiếng đàn...

    Ngỡ ngàng đối diện khuynh thành
    Dừng chân cảm xúc lâng lâng, vật vờ
    Bên đăm đăm ánh thẫn thờ
    Phía rưng rưng khoé, ngẩn ngơ dáng sầu...

    Hỏi Nàng! Vì cớ làm sao
    Gió mây tương ngộ lưng bầu phút giây
    Lần theo tạo vật dần xoay
    Bóng trời hai ngả, đó đây riêng bề

    Nào đâu vướng bận điều chi
    Để hồ thu tím, kéo lê vạt buồn
    Nghẹn ngào ngấn lệ trào tuôn
    Từng dòng châu nhểu, tợ luồn tâm can...


    "Phút giây đối diện"


    29/07/2020
    Nguyễn Thành Sáng

    - - - Updated - - -



    Tái Ngộ Duyên Tiền Kiếp (12)

    Tướng quân! Aither*! Hỡi Chàng!
    Ba nghìn thu thẳm, cung đàn biệt ly
    Luân hồi chuyển kiếp, người đi
    Hang sâu khổ hạnh, kẻ bi thiết chờ...

    Luyến lưu, nhung nhớ vô bờ
    Vương quyền phú quý, thờ ơ lạnh lùng
    Ấp ôm một mối tình chung
    Kiên gan tuế nguyệt, giữ lòng sắt son

    Ngày sầu hướng vọng đầu non
    Chiều thu rụng nắng, thả hồn vấn vương
    Canh khuya gom trọn khối buồn
    Thạch phòng giá lạnh, toạ thiền định an...

    Những lời tâm sự của Nàng
    Ta nghe xúc động dâng tràn con tim
    Thương thay thắm thiết tơ duyên
    Sóng cuồng gió dữ đẩy thuyền mù khơi

    Kéo vầng lóng lánh khung trời
    Chìm hàng mây xám, lặn rơi khuất tà
    Không gian rạng rỡ sắc ngà
    Hoá thành tăm tối, xót xa ảnh hình...

    Chỉ nầy chưa rõ sự tình
    Dung nhan, tuổi tác ngắm nhìn độ xuân
    Sao Nàng nói, ba nghìn năm...?
    Khiến ta cảm thấy muôn phần hoang mang...

    Cẩm đôn Thiếp kính mời Chàng
    Cạn chung tái ngộ, nghĩa vàng dấu yêu
    Rồi em sẽ kể thật nhiều
    Để Chàng thấu hiểu những điều huyền vi...


    * Tên


    30/07/2020
    Nguyễn Thành Sáng

  2. #1946
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.965

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Tái Ngộ Duyên Tiền Kiếp (13)

    "Truyện 3.000 năm trước
    Nàng bắt đầu kể...."

    Kính chào Nữ Vương!
    Chào Tướng Quân!... Tướng Quân ạ!

    Đây ngọc tửu! Chung đầy, mời dũng tướng
    Thưởng kỳ công đại thắng, dẹp an thù
    Cho non nước cõi bờ, từ nay hưởng
    Cảnh thái bình, thịnh vượng, nở ngàn hoa...

    Trời sa mạc, bụi mờ, trên lưng ngựa
    Chuỗi nhọc nhằn, gian khổ cuộc binh đao
    Vào ra sinh tử, hồng mao trước gió
    Là những gì người đã hiến dâng trao

    Để giờ kia, chiến bào trùm sạm nắng
    Mũ giáp đồng đậy lấm tấm sương đêm
    Dưới bệ rồng lặng yên, niềm khiêm tốn...
    Khiến lòng ta xúc động, nghĩa hùng anh...

    Bẩm Nữ Vương!

    Kẻ bầy tôi hưởng hồng ân, bổng lộc
    Nhận núi sông tấc đất, ngọn rau tình
    Bổn phận nầy đáp đền cùng nợ trả
    Cả một đời xem đó lẽ quang vinh

    Chỉ xót xa ảnh hình màu rạng rỡ
    Đánh đổi bằng máu đổ, xác thây rơi
    Của ba quân, những người từ nay đã
    Gửi linh hồn xuôi lá cỏ về nơi...

    Bỏ vợ con ngậm ngùi đau thống thiết
    Ôm vạn sầu vĩnh biệt, nỗi nhớ thương
    Bỏ mẹ cha đoạn trường, muôn da diết
    Tuổi xế chiều rũ riệt giữa hồi chuông...

    Cám ơn Nữ Vương! Thần xin uống cạn
    Nửa vui mừng thắng trận, đuổi xâm lăng
    Còn một nửa tưởng công người nằm xuống
    Sử xanh bia khắc đậm bóng thời gian...



    01/08/2020
    Nguyễn Thành Sáng

  3. #1947
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.965

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Tái Ngộ Duyên Tiền Kiếp (14)

    "Thổn thức nỗi lòng của Nữ Vương"

    Trời đêm nay, trăng vàng nghiêng đỉnh núi
    Thâm cung buồn, thui thủi một mình ta
    Này Tam Bảo Phụ Vương đà truyền lại
    Nọ giang san, bờ cõi, đấy là nhà...

    Chỉ cất tiếng trách ra, nhiều khiếp sợ
    Chỉ hắt hơi, giạt thở, lắt lay cành
    Chỉ thả bước, xa gần đèn treo ngõ
    Chỉ chìa tay, đây đó lẹ vây quanh...

    Thế mà bỗng dưng, nghe như hồi hộp
    Từ con tim nhịp đập cứ tuôn trào
    Lưu luyến mãi, ngọt ngào kia ánh mắt
    Cảm xúc hoài trầm mặc, nét thanh cao

    Vẻ uy oai anh hào, đầy dũng liệt
    Lại chứa chan thắm thiết nghĩa nhân tình
    Chuyện ân huệ phần mình thì xem nhẹ
    Đối với người tấc dạ trọn lòng dâng

    Dưới mũ giáp khuôn trăng hình Tống Ngọc
    Ẩn khí hùng ngang dọc nẻo biên cương
    Đôi lóng lánh gợn làn, đau "Ngọn lốc"
    Chí tang bồng điểm tóc hạt pha sương...

    Khiến hồn ta vương vấn quyện không thôi
    Nhớ ánh mắt, nụ cười khiêm tốn ấy
    Nhớ ân cần nhẹ trải mát đầy vơi
    Nhớ phong thái ngậm ngùi khơi sóng dậy...

    Để giờ đây khắc khoải điệp cung đàn
    Nơi sâu thẳm âm vang dào dạt trỗi
    Aither Chàng ơi! Phải chăng duyên phận
    Chập chờn đưa, chầm chậm lững lờ trôi...



    02/08/2020
    Nguyễn Thành Sáng

  4. #1948
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.965

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Tái Ngộ Duyên Tiền Kiếp (15)

    "Thổn thức nỗi lòng của Tướng Quân"

    Đêm sương lạnh, từng hồi nghe lộng hú
    Ảnh hình Cha, nhung nhớ biết bao nhiêu
    Dáng Mẹ hiền bên khung chiều quạnh quẽ
    Hướng vọng ngàn, vò võ tím cô liêu...

    Thánh Allah ban điều lành tránh dữ
    Tạo đất trời đủ thứ...Lực toàn năng
    Vòng định mênh chiến tranh, bừng lửa đỏ
    Chiên trống dồn, giục giã gọi tòng quân

    Cha phải lên đường, vào nơi diệu vợi
    Mẹ mỏi mòn trông đợi, biệt âm tin
    Rồi bỗng một hôm, thình lình ai tới
    Mới hay là Cha đã vội hy sinh

    Nỗi đau đớn tột cùng xâu xé Mẹ
    Tháng năm dài buồn tẻ, xót xa đau
    Chuỗi da diết héo sầu bào thân xác
    Để khuya buồn, nhắm mắt, Mẹ "về đâu"!

    Con còn thơ dại, quanh bề vắng vẻ
    Cận im lìm lã chã giọt sương thu
    Cả bốn phía mịt mù vây kín trẻ
    Chỉ ngất sầu, lặng lẽ vuốt hàng châu...

    Bước lang thang dưới bầu khô nắng cháy
    Giữa thảo nguyên phơi trải tận ven sông
    Bóng chơ vơ bềnh bồng theo lam khói
    Cứ mặc tình trôi nổi cõi mênh mông

    May mắn gặp, được hồng ân Sư Phụ
    Thương nhận làm nghĩa tử, kể từ đây
    Ngày đèn sách, đêm dầy công luyện võ
    Nay trở thành ngọn gió vượt trời mây...



    03/08/2020
    Nguyễn Thành Sáng

    - - - Updated - - -



    Tái Ngộ Duyên Tiền Kiếp (16)

    "Nỗi lòng của Nữ Vương"

    Lộc cả, uy quyền ngự trị đây
    Chỉ cần cất nhẹ nửa bàn tay
    Thì bao nhiêu thứ, niềm mong muốn
    Nhặm lẹ gần xa đến chỗ nầy...

    Vậy mà bỗng chốc cõi tâm tư
    Luẩn quẩn, loanh quanh trải vật vờ
    Để ánh trăng vàng treo cửa ngọc
    Chập chờn, rung lắc, nhạt khung mơ

    Biết bao vọng tộc, trang hào kiệt
    Quốc nội, lân bang ngỏ ý cầu
    Chỉ đợi một lời Vương Nữ thuận
    Chín cây đỏ mọng, hái dâng trao...

    Vẫn dửng dưng lòng chẳng đoái chi
    Thong dong, nhàn hạ gót vàng đi
    Giữa bầu quang đãng, đường nhung gấm
    Sứ mệnh truyền giao dạ hướng về...

    Giờ sao lại cứ hoài nhung nhớ
    Ảnh bóng hình Ai buổi đãi đằng
    Rỉ rả từng hồi dâng thổn thức
    Nỉ non réo rắt nhạc cung đàn

    Có phải canh trường rũ gió sương
    Vườn thu giữa độ khát làn hương
    Cho vơ đỉnh ngạn, vòm cô tịch
    Giây phút mênh mang gợn sóng buồn

    Hay lời hú gọi của thiêng liêng
    Vạn dặm trùng khơi vượt thẳng miền
    Đánh thức linh hồn băng tuyết lạnh
    Trở mình tỉnh giấc, nhịp con tim...



    04/08/2020
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #1949
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.965

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Tái Ngộ Duyên Tiền Kiếp (17)

    "Nỗi lòng Tướng Quân"

    Sư phụ ra đi buổi đẹp trời
    Linh hồn thanh bạch ngự về nơi...
    Chơ vơ, lặng lẽ ghi lời dạy
    Cố lái con thuyền vượt biển khơi...

    Tòng chinh thí võ được vinh thăng
    Lửa đạn sa trường lập chiến công
    Từng bước thang mây, danh rạng rỡ
    Trở thành tướng soái giữa ba quân

    Đăng đẳng chuỗi dài trải gió sương
    Từ đồi núi trọc nẻo biên cương
    Qua vùng hoang mạc cằn khô hạn
    Đến thảo nguyên xanh, dã thú luồng

    Non Sông, Tổ Quốc chính là nhà
    Kế hoạch, trận đồ việc của ta
    Sớm tối loanh quanh vòng binh nghiệp
    Phút giây còn lại dưới trăng ngà...

    Chiếc bóng âm thầm trong nỗi nhớ
    Ảnh hình Cha Mẹ, nghĩa Ân Sư
    Phù vân thiên cổ, nghìn năm nghỉ
    Da diết niềm thương, chỉ phụng thờ...

    Phút giây trống vắng chạnh cô đơn
    Loáng thoáng đâu đây vọng tiếng đờn
    Man mác cõi lòng, theo ngọn gió
    Lững lờ vắt vẻo đỉnh đầu non

    Muốn vói bàn tay hái đoá sao
    Nhưng vầng lấp lánh quá tầm cao
    Còn kia le lói nhiều đom đóm
    Sâu thẳm tâm tư chẳng chút nào...


    05/08/2020
    Nguyễn Thành Sáng

    - - - Updated - - -



    Tái Ngộ Duyên Tiền Kiếp (18)

    "Nỗi Lòng Nữ Vương"

    Nhưng rồi hé nụ, toả làn hương
    Giữa lọng nguy nga cẩn lót vàng
    Bốn phía lầu cao, che thượng uyển
    Thể nào cánh bướm vói bàn chân...

    Khoảng cách uy quyền, nghĩa chúa tôi
    Khiến vầng lấp lánh xẻ làm đôi
    Nửa soi nhấp nhố dòng sông chảy
    Nửa vướng đồi non, khuất vạt trời

    Thời gian cũng sẽ lướt dần qua
    Lơ lửng thênh thang dãy ngọc ngà
    Chầm chậm canh khuya, thời khắc lụn
    Bờ nghiêng lặng lẽ ánh trăng tà...

    Còn ở Ai kia, hồn dũng tướng
    Đêm buồn, tuyết phủ, bóng người đi
    Đìu hiu, giá lạnh trùm thui thủi
    Hay nẻo vườn xuân... Có bước về?

    Hoặc đời ngang dọc, kiếp phong sương
    Chửa muốn dừng chân ngưỡng dọc đường
    Chí cả anh hào xuôi biển nước
    Tâm tình, ý sống trải ngàn phương?...

    Ta biết làm sao dỗ giấc thâu
    Chìm vào mộng mị thật là sâu
    Có nàng thiếu nữ mang Vương Miện
    Đặt dấu tình yêu mật ngọt ngào

    Biết phải làm sao gửi gió mây
    Nỗi niềm dào dạt quả tim say
    Ngân nga nhịp đập dài nhung nhớ
    Êm ả du dương điệp khúc nầy...


    06/08/2020
    Nguyễn Thành Sáng

  6. #1950
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.965

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng



    Tái Ngộ Duyên Tiền Kiếp (19)

    "Nỗi lòng Tướng Quân"

    Đời võ tướng chuỗi ngày binh nghiệp
    Chuyện lo toan tiếp diễn triền miên
    Tợ như sóng nước con thuyền
    Sớm hôm nhấp nhố giữa miền trùng khơi...

    Trưa nắng đổ, khung trời oi bức
    Lướt nhịp nhàng từng phút gần hơn
    Đường xa, bến đổ hãy còn...
    Bóng câu giục giã, cố bường vượt qua

    Chiều chầm chậm ráng tà cuối nẻo
    Dãy lững lờ, trong trẻo vọng đưa
    Xa xa lấp ló cũng vừa
    Cánh tay mỏi mệt, ráng khua mái chèo

    Đêm sào cặm, hiu hiu ngọn thổi
    Dưới khung mờ trôi nổi làn sương
    Lắm khi thao thức chạnh buồn
    Chơ vơ chiếc bóng, thân thương chẳng còn

    Niềm dũng liệt gửi hồn mây gió
    Vui mộng ngàn đây đó mênh mông
    Héo hon bất chợt bềnh bồng
    Thả vào bát ngát, cho lòng phôi phai...

    Thế mà bỗng! Giờ đây âm ỉ
    Tiếng cung đàn thủ thỉ, vấn vương
    Say sưa lặng ngắm vầng trăng
    Đêm thanh huyền diệu đỉnh tầng long lanh

    Bầu thăm thẳm, ngỡ ngàng ánh mắt
    Ảnh chập chờn, rung lắc hình mơ
    Bâng khuâng, thơ thẩn bên bờ
    Chơi vơi đỉnh ngạn, ngẩn ngơ hướng về...


    07/08/2020
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #1951
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.965

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng




    Tái Ngộ Duyên Tiền Kiếp (20)

    "Cung Nữ tâm tình chia sẻ
    với Nữ Vương"

    Bẩm Nữ Vương! Nô tỳ cảm thấy
    Mấy ngày qua nước chảy theo dòng
    Xuôi về bát ngát mênh mông
    Dường như thiếu gió, bập bồng lặng yên!

    Thuyền Vương Nữ hướng miền diệu vợi
    Tợ như là trôi nổi buông lơi
    Trên cao xám, trắng bời bời
    Lững lờ phó mặc khung trời nắng mưa...

    Sao bữa nay văn hoa bóng bẩy
    Ngươi trải lòng ngần ấy cùng ta
    Phải chăng ý tưởng mượt mà
    Phút giây cảm xúc la đà mây sương

    Man mác dạ, gợn buồn khoảnh khắc
    Giữa đêm mờ bàng bạc, đìu hiu
    Khiến hồn trinh nữ liêu xiêu
    Lâng lâng, dào dạt bao điều mộng mơ?

    Dạ! Bẩm Vương! Tôn thờ! Nghĩa trọng!
    Phận nô tỳ đâu dám bâng quơ
    Chẳng qua lặng lẽ những giờ
    Thấy Người như thể ngẩn ngơ điều gì

    Để ánh mắt, bờ mi diễm lệ
    Hoá lạnh lùng nhạt tẻ, héo hon
    Tợ vầng trăng sáng đầu non
    Bị màn u ám dập dờn phủ che

    Mong Người hãy mở ra thoáng cửa
    Đón ngọn lành êm ả luồn hơi
    Không gian cảnh sắc tuyệt vời
    Cánh chim nhàn hạ, phai phôi nỗi niềm...


    08/08/2020
    Nguyễn Thành Sáng

  8. #1952
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.965

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng





    Tái Ngộ Duyên Tiền Kiếp (21)

    "Nỗi lòng Nữ Vương"

    Quyền vương đế bao trùm sông núi
    Chỉ lệnh truyền, tiếng nói của ta
    Thần dân đây đó, nhà nhà
    Nghiêng mình kính cẩn để mà tuân theo...

    Nhưng quả bóng tình yêu không thể
    Cậy uy danh, dựa thế buộc người
    Để rồi biển nước, dòng trôi
    Nhấp nhô đỉnh sóng, nặng bơi cánh thuyền

    Dẫu vương vấn rũ mềm trăn trở
    Vọng nguyệt lầu nỗi nhớ từng đêm
    Canh thâu thắt thẻo bên thềm
    Lắng nghe điệp khúc con tim não nùng!

    Cảm khí khái anh hùng cao thượng
    Thương tấm lòng nghĩa trượng, tha nhân
    Yêu đôi suối biếc long lanh
    Say khuôn Tống Ngọc, dung nhan hớp hồn...

    Lời cung nữ chập chờn trí não
    Ích lợi gì cá chậu, lồng chim
    Kia bầu bát ngát không gian
    Nhẹ nhàng vỗ cánh, úa vàng phôi phai...

    Đà sẵn dịp! Nhờ đây giải toả
    Bao điều nầy, lẽ nọ, băn khoăn
    Biết Ai đã ấm cung đàn
    Hay vẫn mơ màng, giá lạnh sương pha

    Cuộc săn bắn vừa là ân sủng
    Tưởng thưởng công lắm bận nắng mưa
    Cũng vừa có dịp mở ra
    Khung trời mù mịt phủ nhoà ánh trăng...



    09/08/2020
    Nguyễn Thành Sáng


  9. #1953
    Ðến Từ
    Cần Thơ
    Thành Viên Thứ: 325874
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.965

    Reply: Thơ Nguyễn Thành Sáng




    Tái Ngộ Duyên Tiền Kiếp (22)

    "Nhận lệnh truyền, Tướng Quân bệ kiến"

    Ngoài cung điện lần chân vào đại sảnh
    Cả bốn bề tĩnh lặng, vẻ trang nghiêm
    Chút tần ngần hoà lẫn nỗi miên man
    Vài dấu hỏi đặt nằm trong suy tưởng...

    Nhận được thánh chỉ, tướng thần phụng mệnh
    Vội vã về diện kiến trước Nữ Vương
    Vừa hồi hộp chẳng biết có gì không
    Vừa rạo rực cõi lòng mang xúc cảm...

    Thềm chín bệ dịu dàng nâng ngọc dáng
    Toạ long ngai, hướng thẳng, khẽ lời chào
    Suối nhung huyền lấp lánh dạ minh châu
    Tiềm ẩn mật, ngọt ngào trao tặng "Khách"

    Tửu vang quý nữ hầu bưng, nhẹ rót
    Trang trọng mời, trải mát buổi hôm nay
    Vài tuần chung kèm han hỏi nọ nầy
    Chuyện thế sự, chuỗi ngày, bao vất vả...

    Bầu không khí từng hồi trôi êm ả
    Nhạc cung đàn rỉ rả điệp du dương...
    Tướng quân ạ! Nhiều chiến trận, dầy công
    Chút ân sủng...Thiết mong người đón nhận

    Hãy tổ chức cuộc ngao du săn bắn
    Hầu giải lao năm tháng bụi sa trường
    Tấc lòng thành thưởng nghĩa khí hùng anh
    Cùng sẵn dịp trẫm tham quan cảnh trí...

    Niềm xao xuyến nhịp nhàng theo dòng nghĩ
    Bên thâm trầm, lặng lẽ giữa con tim...
    Phía dạt dào, sóng gợn trỗi lâng lâng
    Nơi sâu thẳm, Quân Thần "Ai" có hiểu...


    10/08/2020
    Nguyễn Thành Sáng

Trang 163/163 Đầu ... 63113153161162163

Nhãn